Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 234: Sát Ngũ Ca, Huynh Nuôi Vợ Từ Bé À
Cập nhật lúc: 05/02/2026 03:03
Đợi mẹ con Mai trù nương ôm nhau ngủ say, Sát Thập Lục lúc này mới lén lút sán lại gần.
"Thập Lục, đệ cũng mau ngủ đi." Sát Ngũ nói.
Sát Thập Lục nhe răng cười, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu, sát khí toàn thân thu lại, giống hệt một cậu em trai hàng xóm ngoan ngoãn: "Sát Ngũ ca, tiểu nương t.ử kia đối xử với huynh không tệ nha, huynh có phải nuôi cho mình một cô vợ từ bé không?"
Sát Ngũ quét một ánh mắt lạnh lùng qua: "Chớ có nói bậy! Tuổi tác này của ta làm cha nàng ấy cũng được, Mai tiểu nương t.ử có ơn cứu mạng với ta, cho nên bình thường chiếu cố nhiều hơn chút, chỉ vậy thôi."
Năm đó hắn rơi xuống vực không c.h.ế.t, nhưng bị thương ở đầu, mất trí nhớ, một đường ngơ ngơ ngẩn ngẩn chạy trốn đến Giang Châu, ngất xỉu ở sau núi thôn Tiểu Đào, là Mai tiểu nương t.ử phát hiện ra hắn, và tìm đến vị lão giả râu trắng kia.
Vị lão giả râu trắng kia một mình sống ẩn dật ở sau núi, Sát Ngũ không biết lai lịch ông ta thế nào, chỉ biết ông ta có một tay y thuật xuất thần nhập hóa, ngay cả kịch độc Thiên Sát Các hắn uống vào cũng có thể giải được.
Mặc dù người cứu hắn là vị lão giả râu trắng kia, nhưng Sát Ngũ biết rất rõ, nếu không phải Mai tiểu nương t.ử mấy lần cầu xin, lão giả sẽ không ra tay cứu hắn.
Bởi vì lão giả nói, ông ta không cứu kẻ ác tay nhuốm m.á.u tươi.
Sau này, Mai tiểu nương t.ử bái vị lão giả râu trắng kia làm thầy, chỉ là không bao lâu sau, lão giả liền vì có việc gấp rời đi, từ đó về sau không quay lại nữa.
Người sống một mình trên núi biến thành Sát Ngũ.
Sau khi cha mẹ nuôi của Mai tiểu nương t.ử lần lượt qua đời, Sát Ngũ vì ơn cứu mạng của đối phương, chiếu cố Mai tiểu nương t.ử rất nhiều, thỉnh thoảng sẽ giúp nàng hái một ít thảo d.ư.ợ.c mọc trong rừng sâu, Mai tiểu nương t.ử cũng sẽ vào dịp lễ tết lên núi đưa cho hắn một ít đồ ăn.
Hai người là qua lại nhiều hơn người khác một chút, nhưng cả hai đều rất độc lập, lời nói cũng không nhiều, không thân thiết như trong tưởng tượng của Sát Thập Lục.
Sau này Sát Ngũ khôi phục trí nhớ, cũng không rời khỏi thôn Tiểu Đào, một là kịch độc trên người hắn đã giải, khôi phục thân phận tự do, không muốn quay lại những ngày tháng c.h.é.m g.i.ế.c trước kia nữa, hai chính là hắn còn muốn tiếp tục bảo vệ Mai tiểu nương t.ử, cho đến khi trả hết ân tình của đối phương.
Sát Thập Lục vỗ vỗ miệng mình, cười cợt nhả nói: "Là ta lỡ lời, sau này không nói những lời này nữa. Có điều Sát Ngũ ca, huynh già chỗ nào, lúc huynh mất tích cũng chỉ lớn hơn ta bây giờ hai ba tuổi, tuổi nhi lập này còn chưa qua đâu."
Sát Ngũ không muốn nói nhiều: "Mau ngủ đi, lát nữa ta gọi đệ đổi ca."
Sát Thập Lục lại nói: "Ta không muốn ngủ, mỗi lần đều sợ vừa tỉnh lại là không thấy huynh nữa."
Sát Ngũ khựng lại, vươn tay hung hăng xoa đầu hắn một cái: "Đều lớn thế này rồi, sao vẫn dính người y như hồi xưa thế."
Sát Thập Lục hì hì cười hai tiếng: "Sát Ngũ ca huynh yên tâm, những gì ta nói trước đó đều là thật, Thiên Sát Các chúng ta thay đổi các chủ xong, anh em đều hoàn lương rồi, tân các chủ ngoại trừ hơi keo kiệt, làm người coi như phúc hậu. Đợi huynh quay về, huynh chính là nhân vật nguyên lão bậc nhất trong các, các chủ sẽ không bạc đãi huynh đâu. Huynh nếu muốn cưới vợ sinh con cũng được, chính là không thể tiếp xúc nhiệm vụ cốt lõi, chỉ có thể nhận một ít việc nhỏ..."
Sát Thập Lục nói rồi nói rồi, liền tự nói mình ngủ thiếp đi.
Sát Ngũ nhìn ba người đang ngủ say, hai tay nắm đao, cảnh giác quan sát bốn phía.
...
"Tiểu nương t.ử? Tiểu nương t.ử mau tỉnh lại!"
Mai Tịch Chi cau mày, từ từ mở mắt.
Người đ.á.n.h thức nàng là một lão nhân ăn mặc phú quý, thần sắc lo lắng.
Phía sau lão nhân đi theo bốn gia đinh, gia đinh đứng thành hai hàng, mỗi người trong tay đều xách một chiếc đèn l.ồ.ng đỏ.
Trên đèn l.ồ.ng viết một chữ "Hồ" thật to.
Một nhóm người đột nhiên xuất hiện nơi rừng thiêng nước độc khiến Mai Tịch Chi kinh hãi thất sắc, nàng lập tức nhìn về phía ba người còn lại.
Sát Thập Lục và mẹ nàng ngủ cực say, đối với mấy người xuất hiện trước mắt dường như không hay biết gì, mà Đao Ba ca cũng phảng phất như rơi vào ảo giác gì đó, thế mà duy trì tư thế nhìn thẳng phía trước, hai tay nắm đao không nhúc nhích!
