Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 360: Yên Tâm, Con Muội Sinh Ra Chắc Chắn Không Lùn
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:08
Mặc dù Cơ Trăn Trăn đã chuẩn bị túi thơm cho mỗi người trong nhà, nhưng đại ca trấn thủ Bắc Cương, không có lệnh triệu tập của Hoàng thượng không được tự ý rời đi.
Ngũ ca đã sớm sai người gửi thư nhà về, nói là đang ngồi xổm ở xó xỉnh núi non nào đó canh giữ một cây kỳ trân dị thảo sắp trưởng thành, trước Đoan Ngọ là không về kịp rồi.
Còn thất ca, tứ ca chắc nịch nói, lộ phí của thằng nhóc này sắp cạn rồi, vừa vặn lăn về ăn cái tết Đoan Ngọ.
Quả nhiên, một ngày trước Đoan Ngọ, Cơ Thất Lang phong trần mệt mỏi lăn về.
Cơ Thất Lang lúc đi còn là tiểu công t.ử phú quý, lúc về thế mà biến thành thiếu niên nghèo kiết xác. Không một xu dính túi thì thôi, cả bộ y bào chất liệu thượng hạng cũng biến thành vải thô áo gai. Không cần hỏi cũng biết là cá cược với người ta thua, quần áo thua cho người ta rồi.
"Á!" Cơ Thất Lang nhìn thấy Cơ Trăn Trăn, sợ hãi nhảy lùi về sau: "Chẳng lẽ đại nương nhị nương còn có một đứa con gái lưu lạc bên ngoài, khuôn mặt nhỏ này sao giống hệt bát muội nhà ta thế?"
Cơ Trăn Trăn đảo mắt trắng dã lên trời.
Nói thế nào nhỉ, quan hệ huyết thống quả nhiên rất kỳ diệu, tuy thất ca ở lại trong phủ không lâu, nhưng cách nhiều ngày gặp lại, vẫn liếc mắt một cái đã cảm thấy vô cùng thân thiết nha, nhất là cái vẻ ngốc nghếch như đúc từ một khuôn của người nhà họ Cơ này.
Cơ Đại Chùy đã giáng một cái tát vào sau gáy hắn: "Thằng nhóc ngốc, đây là bát muội của con, bệnh của em gái con khỏi rồi, giờ lớn rồi!"
"Thế này cũng lớn nhanh quá rồi! Con mới đi bao lâu? Muội muội muội có phương t.h.u.ố.c bí truyền gì giúp cao lên không, mau nói cho ta biết, ta là người lùn nhất nhà trừ muội ra đấy."
Cơ Trăn Trăn cạn lời.
"Thất ca, đây là vì huynh còn nhỏ, chưa lớn hết. Người nên phát sầu là muội đây này, muội mười ba tuổi rồi, chiều cao có mỗi tí tẹo này."
Cơ Thất Lang cười hì hì: "Đúng, là đạo lý này. Nhưng bát muội yên tâm, phu quân muội chọn cao như vậy, cho dù muội sinh con lùn, sau này con của hai người cũng chẳng lùn được đâu."
Cơ Trăn Trăn mặt không biểu tình nhìn hắn: "Cảm ơn thất ca, nhưng muội chẳng thấy được an ủi chút nào."
Nói xong câu này, Cơ Trăn Trăn quay đầu kiến nghị với Cơ Tứ Lang: "Tứ ca, lần sau thất ca ra ngoài chơi bời, cấp ít bạc cho huynh ấy thôi, huynh xem huynh ấy lớn thế này rồi, còn chỉ biết ngửa tay xin tiền, xấu hổ không."
Cơ Tứ Lang lập tức móc bàn tính ngọc trong n.g.ự.c ra, gảy tanh tách một hồi: "Lễ lớn tiếp theo là tết Trung thu rằm tháng tám, hơn ba tháng, lão thất khinh công tốt, có thể tự săn b.ắ.n, lương thực chính có thể tự giải quyết, màn thầu một ngày bốn cái, tính mười văn tiền cũng dư, chỗ ở thì ngủ bờ ngủ bụi là được, cho phép nó một tháng ở trọ ba lần, tính theo phòng hạ đẳng nhất..."
Cơ Thất Lang nghe mà mặt xanh mét.
Đây là tứ ca ruột của hắn thật sao?
Tính theo kiểu này, đừng nói là một lượng bạc cũng đuổi được hắn đi nhé?
Hắn thiếu một lượng bạc này sao?
Cơ Thất Lang lập tức cầu cứu người khác: "Nhị ca, tam ca..."
Hai người xòe tay, biểu thị lực bất tòng tâm.
Đừng hỏi, hỏi chính là bọn họ cũng là người ngửa tay xin tiền.
Cơ Thất Lang lại nhìn về phía Cơ Lục Lang: "Lục ca..."
Cơ Lục Lang cảm thấy não hắn có vấn đề, nhị ca tam ca tuy dùng tiền đều hỏi tứ ca, nhưng hai người dù sao mỗi tháng đều có bổng lộc triều đình, còn hắn thì sao, chỉ riêng nghiên cứu phát minh máy móc, chỉ ra không vào, may mà tứ ca hết lòng ủng hộ sự nghiệp phát minh chế tạo của hắn, hắn mới có thể tiêu tiền không kiêng nể gì. Hắn cũng phải nịnh bợ tứ ca được không?
Ánh mắt Cơ Thất Lang đảo qua, dừng lại trên người Không Ly.
Ồ, quên mất, muội phu là người nghèo nhất nhà, lúc gả vào ngay cả bộ quần áo ra hồn cũng không có.
Nhưng Cơ Thất Lang không nhịn được liếc thêm vài cái. Thầm nghĩ: Quả nhiên là tài khí dưỡng người, mới ở rể nhà họ bao lâu, đã dưỡng ra một thân quý khí.
Nhìn bộ đồ này xem, từ cây trâm bạch ngọc thượng hạng trên tóc, đến áo bào gấm vân trắng trên người, rồi đến đai lưng bạch ngọc nạm vàng, thậm chí đôi giày thêu vân mây dưới chân...
Ai có thể ngờ người này trước kia là một hòa thượng nghèo kiết xác chứ, thế này chẳng phải còn quý giá hơn mấy vị vương gia hầu gia sao?
Không Ly thấy hắn nhìn mình chằm chằm hồi lâu, tưởng hắn muốn hỏi vay tiền, đang định mở miệng cho hắn chút thuận tiện, ai ngờ đối phương đ.á.n.h giá xong liền tự giác dời tầm mắt đi.
Không Ly: ?
