Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 386: Thực Ra, Ta Là Một Cao Thủ Võ Lâm
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:12
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng việc luôn bị Cơ Bát nương coi là gối thêu hoa khiến Không Ly có một chút xíu khó chịu.
Không Ly suy đi tính lại, quyết định tiết lộ một chút thông tin thích hợp cho cô vợ ngốc nghếch.
"Trăn nương, thực không dám giấu, thực ra ta mang trong mình nội lực, nội lực còn không yếu."
Cơ Trăn Trăn sững sờ, đôi mắt to chớp chớp hai cái, nhưng không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, chỉ đợi lời nói tiếp theo của hắn. Tiếp theo, chắc phải có một bước ngoặt lớn?
Quả nhiên, lời Không Ly xoay chuyển: "Chỉ là những năm đầu ta bị nội thương nghiêm trọng, không thể tùy tiện sử dụng nội lực, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thọ mệnh sau này. Để sống thêm vài năm, ta liền phong ấn nội lực, cho nên nhìn qua không khác gì người thường."
Cái miệng nhỏ nhắn của Cơ Trăn Trăn hậu tri hậu giác há thành hình chữ O tròn vo đáng yêu: "Oa, nói như vậy, Ly lang còn là một cao thủ võ lâm thâm tàng bất lộ?"
Không Ly khẽ ho một tiếng, khiêm tốn nói: "Nếu mở toang nội lực ra dùng, quả thực có thể coi là cao thủ võ lâm."
"Nhưng mà Ly lang, chẳng phải chàng từ nhỏ sống ở chùa Thông Thiên sao, trong chùa Thông Thiên đều là mấy hòa thượng ăn chay niệm Phật, võ công nội lực này chàng học từ đâu? Chẳng lẽ trong chùa Thông Thiên thực sự có Tảo Địa Tăng (nhà sư quét rác), chàng bái Tảo Địa Tăng làm sư phụ?"
Cơ Trăn Trăn vẫn duy trì tư thế ngồi xếp bằng, ngược lại Không Ly ngồi nghiêng trước mặt nàng, tư thế khá thoải mái tùy ý, nghe câu hỏi của Cơ Trăn Trăn, Không Ly bịa chuyện ngay tắp lự: "Chùa Thông Thiên có một ngọn núi sau là cấm địa, có một lần ta vô tình đi lạc vào cấm địa, trong cấm địa gặp được một cao nhân, cao nhân đó nói ta cốt cách thanh kỳ, là kỳ tài luyện võ, nhất quyết đòi dạy ta võ công, ta không học ông ấy liền lăn lộn đầy đất, vừa khóc vừa làm loạn.
Ta bị ông ấy bám riết không chịu nổi, nên mỗi tháng sẽ rút ra vài ngày lẻn ra núi sau học võ với ông ấy. Mấy năm sau, thọ mệnh ông ấy sắp hết, vào giây phút cuối cùng, đã truyền trăm năm nội lực cho ta. Lúc đó ta mới bảy tám tuổi."
Cơ Trăn Trăn nghiêm túc nghe xong, không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.
Không Ly mặt không cảm xúc nhìn nàng: "Trăn nương không tin? Ta nói đều là thật."
Cơ Trăn Trăn nghiêm mặt nói: "Không, ta tin, chỉ là trải nghiệm này của Ly lang ly kỳ quá, làm ta nhớ đến rất nhiều thoại bản từng xem trước đây. Có điều ta có thắc mắc, Ly lang đã có trăm năm nội lực của cao nhân đó, lại làm sao mà bị trọng thương, rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay?"
Không Ly lại một lần nữa bịa chuyện: "Cao nhân đó trước khi c.h.ế.t yêu cầu duy nhất là bảo ta thay ông ấy g.i.ế.c một người, nói là thanh lý môn hộ, ta lúc đó không hiểu chuyện, cũng không thích nợ ân tình, còn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết nội lực đã đi thay ông ấy thanh lý môn hộ rồi. Kết quả người đó không chỉ võ công cao cường, còn xảo trá âm hiểm, vừa ám khí vừa dùng độc, cho dù ta sở hữu toàn bộ nội lực của cao nhân, đối phó với hắn cũng vô cùng tốn sức, sau đó, người thì g.i.ế.c được rồi, nhưng bản thân ta cũng bị nội thương không nhẹ."
Cơ Trăn Trăn giả vờ kinh ngạc: "Ly lang là tự tay g.i.ế.c người đó sao? Nhưng Ly lang chẳng phải là tiểu hòa thượng miệng nam mô a di đà phật thiện tai thiện tai sao, sao có thể phạm sát giới chứ?"
Không Ly khẽ khựng lại một chút khó phát hiện, lập tức sắc mặt như thường giải thích: "Kẻ đó gây thù chuốc oán nhiều, ta phế nội lực của kẻ đó, để kẻ thù của hắn g.i.ế.c. Như vậy, cũng không tính là phạm sát giới."
Cơ Trăn Trăn nghe vậy, cong cong đôi mắt: "Chậc chậc, không ngờ, Ly lang tuổi còn nhỏ đã cơ trí như vậy, ngay cả cách hay thế này cũng nghĩ ra được, chỉ là không biết mặt quỷ quyệt này của Ly lang, đám lão hòa thượng chùa Thông Thiên có biết rõ hay không?"
Khóe miệng Không Ly khẽ nhếch, cũng cong cong mắt, không giống như Cơ Trăn Trăn cong thành hình trăng lưỡi liềm đáng yêu nhìn vô hại, ngược lại mang đến cho người ta cảm giác thâm trầm áp bức: "Không dám nhận lời khen của Trăn nương, sự cơ trí của ta không bằng một phần mười Trăn nương."
