Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 397: Giải Chú, Lấy Tâm Đầu Huyết
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:14
Thái độ của Lâm Kiều Nhi vô cùng thành khẩn, nhưng giọng sữa trên đỉnh đầu lại có chút không vui: "Ngươi mỗi tháng dâng nộp cống phẩm, nhưng Bản tôn cũng đã cung cấp nơi che chở cho ngươi. Nếu không có Bản tôn, pháp lực ngươi thấp kém, sao có thể an ổn trải qua trăm năm này, còn thuận lợi tìm được tình lang chuyển thế của ngươi."
Lâm Kiều Nhi vội vàng sửa lời: "Là tín đồ lỡ lời. Nếu Tôn giả giúp tín đồ lần này, ngày sau tín đồ nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình của Tôn giả!"
Trong lúc nói chuyện, hốc mắt đen sì của Lâm Kiều Nhi vô tình quét qua bàn thờ, chợt nghĩ đến điều gì, bổ sung: "Trong thành Yến Kinh còn rất nhiều loại bánh ngọt và đồ ăn vặt chưa thể mang đến cho Tôn giả nếm thử, nếu Tôn giả chịu giúp tín đồ, tín đồ nhất định ngày ngày tìm kiếm mỹ thực hiếu kính Tôn giả!"
Bồ Đề Tôn Giả nghe lời này, lập tức thẹn quá hóa giận: "Bản tôn chính là Bồ Đề Tôn Giả sinh ra nhờ tắm gội Phật quang, há lại đam mê cái ham muốn ăn uống cỏn con này? Ngươi đang sỉ nhục Bản tôn, Bản tôn giận rồi!"
Lâm Kiều Nhi: ...
Cái đầu lâu trọc lóc của Lâm Kiều Nhi khựng lại trong giây lát, chán nản nói: "Vậy Tôn giả rốt cuộc làm thế nào mới chịu giúp?"
Bồ Đề Tôn Giả sau sự thất thố ngắn ngủi đã khôi phục như thường, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: "A Di Đà Phật, việc ngươi cầu xin là hư vọng, Bản tôn sao có thể giúp ngươi càng lún càng sâu. Nghe Bản tôn khuyên một câu, sớm ngày buông tay đi."
Lâm Kiều Nhi cười thê lương: "Tôn giả thật sự không chịu giúp ta sao? Nhưng mà, ta đã không thể quay đầu được nữa rồi, dù biết rõ con đường này là sai, ta cũng không quay đầu được nữa."
Chính vì trong lòng nàng ta biết rõ, nên khi Cơ Bát nương nói ra những lời đó, nàng ta mới như bị người ta chọc trúng chỗ đau, không muốn thừa nhận lời người đó nói là đúng.
Nàng ta đợi Chu lang của nàng ta lâu như vậy, ngày qua ngày, năm lại qua năm, chỉ có thể dựa vào ký ức ngày xưa để khổ sở chịu đựng, cuối cùng, khi nhìn thấy khuôn mặt giống hệt trong ký ức, mọi sự chờ đợi đều xứng đáng.
Cách biệt trăm năm, nàng ta lại gặp được chàng.
Nhưng khi hai người ở bên nhau càng lâu, nàng ta hiểu Trâu lang càng sâu, nàng ta mới dần dần nhận ra, dù Trâu lang có khuôn mặt giống hệt người nàng ta yêu sâu đậm trong ký ức, thì hắn cũng không phải là người đó nữa rồi.
Sau khi trải qua một đoạn thời gian giằng co đau khổ, Lâm Kiều Nhi lựa chọn làm tê liệt chính mình. Dường như chỉ cần nàng ta không nghĩ đến chuyện này, thì Trâu lang kiếp này vẫn là Chu lang kiếp trước.
Hai năm chung sống, nàng ta đối với Trâu lang là loại tình cảm gì, ngay cả chính nàng ta cũng không rõ.
Có lẽ, nàng ta không yêu Trâu lang của kiếp này, nàng ta không muốn từ bỏ hắn, chỉ là không muốn lặp lại những ngày tháng cô đơn lẻ loi đó nữa.
Sau khi trở thành Hồng Nhan Khô Cốt, nàng ta mới thấm thía sâu sắc rằng, một người mang theo ký ức mà sống, là một chuyện đau khổ đến nhường nào.
Ký ức đó càng ngọt ngào, theo nàng ta sống càng lâu, lại càng như uống rượu độc giải khát.
Cho nên, là đúng cũng được, là sai cũng chẳng sao, sau khi đã sở hữu hơi ấm áp áp đó, liền khó lòng buông bỏ.
Ngoài cái chấp niệm thuần túy muốn nối lại tiền duyên với tình lang, nàng ta rốt cuộc vẫn sinh ra những tham luyến khác.
Lâm Kiều Nhi cúi đầu nhìn nam t.ử trong lòng, không kìm được vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của đối phương, ánh mắt phức tạp.
Một kẻ như nàng ta, dựa vào cái gì mà yêu cầu Trâu lang toàn tâm toàn ý đối đãi với mình?
Bồ Đề Tôn Giả đột nhiên nói: "Không, ngươi vẫn còn đường quay đầu. Linh văn khắc trên người ngươi thực ra là một loại chú, năm xưa chú này được kích hoạt bằng m.á.u tươi của tình lang ngươi, nay ngươi chỉ cần lấy tâm đầu huyết (máu ở đầu tim) của tình lang chuyển thế này bôi lên linh văn, là có thể giải trừ chú này. Tuy tam hồn thất phách sẽ tan hết, ký ức tiêu tan, nhưng có Bản tôn ở đây, có thể giúp ngươi tu thành Bạch Cốt Yêu thực sự."
Lâm Kiều Nhi nghe vậy, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía tượng Phật trước mắt.
