Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 50: Tiểu Chủ Mẫu, Người Là Đại Sư Thật Sự Nha
Cập nhật lúc: 04/02/2026 16:08
Mai trù nương tưởng rằng Cơ Bát nương sẽ đưa ra một vị trí mơ hồ, không ngờ đối phương lại tính ra được cả huyện nào, thôn nào!
Biết con gái ruột của mình đang ở nơi đó, Mai trù nương làm sao còn ngồi yên được nữa.
Bà ấy hận không thể bay ngay đến cái thôn Tiểu Đào gì đó!
Cơ Trăn Trăn nhíu mày nhỏ, nhắc nhở: "Mai trù nương, ta vừa rồi tiện thể xem vận hạn cho con gái bà."
Mai trù nương vội vàng nhìn sang, thần tình căng thẳng.
"Nàng ấy cả đời này sẽ gặp ba kiếp nạn, cái thứ nhất chính là lúc kẻ thù tìm đến báo thù năm xưa, cái thứ hai trong vòng một tháng tới sẽ ứng nghiệm, tuy đứa bé này có thể thoát khỏi miệng cọp, nhưng đặc biệt nguy hiểm. Cho nên, bà hiểu đấy."
Mai trù nương nghe vậy, niềm vui sướng hân hoan trước đó đã bị nỗi lo lắng thay thế, thần sắc trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Bà ấy vội vàng hành đại lễ, chẳng bao lâu sau đã thu dọn tay nải rời đi.
Tích Ngọc Tích Thạch sau khi xem bói xong sắc mặt không đúng, Mai trù nương xem xong một quẻ lại càng đi ngay mà chẳng chào hỏi tiếng nào.
Chuyện này nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ lạ.
Không lâu sau, những người khác trong biệt viện lần lượt kéo đến xem bói, cố gắng tìm ra chút manh mối.
Thế nhưng vừa xem xong, mọi người đều kinh hãi.
Ngay cả Trần Tuyết, người vốn có nhiều ý kiến với tiểu chủ mẫu, cũng thay đổi hẳn thái độ trước đó, vừa kinh ngạc vừa chấn động.
"Người ngay cả chuyện ta năm năm tuổi suýt nữa ngã xuống nước c.h.ế.t đuối cũng tính ra được? Tiểu chủ mẫu, người không phải thần côn, người là đại sư thật sự nha!"
Cơ Trăn Trăn ngáp một cái, vung cái móng vuốt nhỏ: "Người tiếp theo."
"Đừng mà, khoan đã, có thể xem thêm một quẻ nữa không, ta muốn xem cái khác."
Trên khuôn mặt bánh bao trắng sữa của Cơ Trăn Trăn, đôi mắt to đen láy liếc hắn một cái, lạnh lùng vô tình nói: "Mỗi người chỉ được xem miễn phí một quẻ, muốn xem nữa thì phải móc bạc ra."
Trần Tuyết mở miệng nói ngay: "Móc bạc ta cũng muốn xem! Hừ, chẳng phải chỉ là bạc thôi sao, tiểu gia ta cũng có tiền tiết kiệm đấy!"
Cơ Trăn Trăn "ồ" một tiếng: "Tiền quẻ của ta là năm trăm lượng, ngươi là người của Không Ly, vậy cho ngươi giá ưu đãi cho người nhà, năm mươi lượng đi."
Trần Tuyết nghe thấy câu này, mắt trợn tròn: "Năm, năm mươi lượng? Mấy thầy bói mù bày sạp trong ngõ hẻm, người ta một quẻ có năm văn tiền thôi!"
Cơ Trăn Trăn ngồi khoanh chân ngay ngắn: "Ta là thần toán, đó là l.ừ.a đ.ả.o, có thể giống nhau sao? Không có tiền thì đi gom tiền đi, người tiếp theo."
Trần Tuyết tích cóp bao năm nay cũng chỉ được mười lượng bạc: "..."
Hu hu hu, hắn thật sự nghèo quá đi.
Lăng Vân xếp sau Trần Tuyết đã đợi đến mất kiên nhẫn, trực tiếp túm lấy gáy hắn ném ra xa vài trượng.
"A — Lăng Vân ngươi đợi đấy cho ta!"
Lăng Vân trước tiên chắp tay với tiểu oa nhi thần toán trước mặt, sau đó đặt trọng kiếm trong tay lên bàn, chỉ vào một vết mẻ trên thân kiếm: "Tiểu chủ mẫu có thể giúp ta tính xem, đi đâu mới tìm được thợ rèn có thể giúp ta sửa chữa Tàng Phong kiếm như cũ không?"
Cơ Trăn Trăn sờ sờ thanh kiếm, lại b.úng tay thăm dò: "Chậc, thanh kiếm này... thế gian khó tìm nha."
Lăng Vân vẻ mặt tự hào: "Là bảo kiếm gia truyền của ta, kiếm thường không thể thay thế được. Chỉ là..."
Hắn thở dài một tiếng: "Thanh kiếm này rốt cuộc vẫn bị mẻ. Nếu gặp đối thủ bình thường, ta tự nhiên không sợ, nhưng nếu gặp cao thủ, vết mẻ trên kiếm sẽ khiến ta rơi vào thế hạ phong. Công t.ử đã sớm nhắc ta đổi kiếm, nhưng Tàng Phong theo ta nhiều năm, ta không nỡ."
Cơ Trăn Trăn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, bắt đầu dùng móng vuốt mập bấm độn.
Một lát sau, nàng căng khuôn mặt béo, cao thâm khó lường nói: "Ngay trong mấy ngày này, tại vùng núi Bạch Lộ có một lão già sẽ gặp phải sự truy sát của thế lực giang hồ nào đó, nếu ngươi có thể cứu được lão già đó, lão già đó có thể giúp ngươi đúc lại Tàng Phong kiếm."
Lăng Vân nghe vậy hai mắt sáng rực, chắp tay với Cơ Trăn Trăn, ngay cả tay nải cũng không thu dọn, trực tiếp ôm kiếm bay đi mất.
Tuy không từ mà biệt chắc chắn sẽ bị công t.ử trách phạt, nhưng Tàng Phong của hắn quan trọng hơn.
Cùng lắm thì xong việc riêng trở về hắn sẽ mang roi đến trước mặt công t.ử xin chịu tội.
"Người tiếp theo." Cơ Trăn Trăn cười híp mắt hô to.
...
Không Ly vì phải dặn dò riêng Lăng Phong một số việc nên rời đi một lúc.
Thế nhưng, chỉ mới rời đi một lúc như vậy, hắn phát hiện sự việc không ổn.
Sao cảm giác thiếu mất vài người thế này?
