Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 546: Không Phải Người, Là Thi Hoa Nương

Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:16

Nhìn kỹ bàn tay đó, nếu mọc trên người sống, mười phần thì đến tám chín phần là của một tuyệt sắc giai nhân.

Tất nhiên, bàn tay nữ nhân này không phải là bàn tay c.h.ặ.t từ t.h.i t.h.ể xuống, mà là do một luồng thi khí ngưng tụ thành, mọc thành hình dáng bàn tay nữ nhân.

Cơ Trăn Trăn thu hồi ánh mắt từ bàn tay đó, liếc nhìn Trần Tuyết đang vui vẻ.

Thằng nhóc này đ.á.n.h xe cả quãng đường cũng không thấy mệt, tinh lực dồi dào như dùng mãi không hết.

"Trần Tuyết, hoa này đẹp không?" Cơ Trăn Trăn hỏi.

"Đẹp chứ." Trần Tuyết nhìn đóa hoa cài bên hông, giọng điệu có chút đắc ý, "Cô nương bán hoa đó thấy ta đẹp trai, nhất quyết đòi tặng ta một bông, còn nói hoa này quý lắm, trăm dặm quanh đây chỉ nhà cô ấy mới mua được."

Nhớ đến chủ t.ử nhà mình kiến thức rộng rãi, Trần Tuyết liền hỏi Không Ly: "Chủ t.ử, ngài đã thấy hoa này bao giờ chưa? Không biết đây là hoa gì?"

Không Ly liếc nhìn đóa hoa trông có vẻ trắng muốt không tì vết kia, nhớ đến thi khí mà Không Tịnh nhắc tới trước đó, biểu cảm vi diệu, thành thật nói: "Chưa thấy, cũng không muốn thấy lắm."

Hoa do một thứ không biết là gì tặng, thì có thể là hoa tốt đẹp gì.

Nhưng Cơ Bát nương và Không Tịnh đều không bảo Trần Tuyết vứt hoa đi, hẳn là có điều kiêng kỵ, hắn là một người thường cái gì cũng không nhìn ra thì đừng nên cho Trần Tuyết ý kiến.

Không Ly kín đáo tránh xa Trần Tuyết một chút, kẻo mình cũng dính phải thi khí gì đó.

Trần Tuyết không biết tình chủ tớ của hắn và Không Ly đã "nhựa" đến mức này, bèn quay sang hỏi Cơ Trăn Trăn, "Tiểu chủ mẫu đã thấy hoa này bao giờ chưa?"

Cơ Trăn Trăn mỉm cười, "Ta tuy chưa thấy, nhưng ta đã nghe nói. Hoa này... quả thực khá hiếm, không phải ai cũng có cơ hội gặp được nó."

Trần Tuyết nghe vậy càng đắc ý, nhưng hắn thấy lạ. Tiểu chủ mẫu là một nương t.ử khuê các, trông cũng không giống người yêu hoa, sao lại hiểu những cái này, dù sao đây cũng là loài hoa ngay cả chủ t.ử hắn cũng không biết.

Người khác không biết rõ lai lịch chủ t.ử hắn, hắn còn không biết sao.

Nếu bàn về kiến thức rộng rãi, ít ai sánh bằng chủ t.ử nhà hắn, dù sao chủ t.ử cũng giao hảo với các chủ Tiêu Dao Các. Tiêu Dao Các kỳ trân dị bảo gì mà không có?

"Tiểu chủ mẫu có thể nói xem, đây là hoa gì, sinh trưởng ở đâu không?" Trần Tuyết hỏi.

Cơ Trăn Trăn bèn nói: "Hoa này tên là Khiên Tình, sinh ra trong... ừm, nữ hương, có thể giúp nam t.ử kết một đoạn tình duyên, chỉ tiếc cuối cùng chín mươi chín phần trăm đều là tình duyên sương sớm (tình một đêm/tình thoáng qua). Đương nhiên, điều này trúng ngay ý nhiều gã đàn ông tồi, có được người đẹp bầu bạn bên cạnh, phong lưu khoái hoạt, còn không cần chịu trách nhiệm, chậc."

Nói rồi, Cơ Trăn Trăn vỗ vỗ vai Trần Tuyết, "Trần Tuyết, số chú hưởng diễm phúc không nhỏ đâu."

Trần Tuyết nghe tiểu chủ mẫu nói chi tiết như vậy, liền tin bảy tám phần, chỉ là hắn nghe như lọt vào sương mù.

Sinh ra trong nữ hương là ý gì?

Còn nữa, hoa này lại có thể giúp người ta kết tình duyên sương sớm gì đó, cô nương bán hoa kia thế mà không lừa hắn.

Nhưng Trần Tuyết đâu có muốn dan díu với người đẹp nào.

"Tiểu chủ mẫu, cái diễm phúc này ta không muốn, có thể chuyển tặng cho người khác không?" Trần Tuyết hỏi.

Hắn tưởng chỉ là đóa hoa bình thường, cô nương bán hoa nói có thể giúp hắn tìm vợ chỉ là chiêu trò bán hoa, hắn làm sao biết là thật chứ!

Giờ hắn đang theo chủ t.ử làm đại sự, đâu có tâm trí tìm đàn bà, huống hồ còn là tình duyên sương sớm, không phải vợ chính thức. Nếu hắn biết hoa này có công hiệu đó, hắn kiên quyết sẽ không nhận.

Câu trả lời của Cơ Trăn Trăn lại khiến Trần Tuyết thất vọng, "Từ khoảnh khắc ngươi nhận hoa này và trả tiền mua hoa, liền đại biểu ngươi đã nhận đoạn tình duyên này."

Trần Tuyết nhớ ra gì đó, lập tức nói: "Cô nương bán hoa kia không hề thu tiền của ta."

Cơ Trăn Trăn nhìn hắn đầy ẩn ý, "Ai nói tiền mua hoa nhất định phải là tiền bạc, cô nương bán hoa kia có phải đã đòi hỏi ngươi thứ khác không?"

Trong lòng Trần Tuyết bỗng nhiên thót một cái, "Tiểu chủ mẫu sao lại biết?"

Nhưng đó chỉ là một hơi thở của hắn thôi mà, người ta lúc nào chẳng hít vào thở ra, hắn ngàn vạn lần không ngờ thứ đó lại thực sự có thể tính là tiền mua hoa!

Đôi mắt Cơ Trăn Trăn đảo một vòng, cười híp mắt nói: "Ngươi quên ta làm nghề gì à? Ta tính ra đấy."

"Tiểu chủ mẫu, hoa này thực sự chỉ có thể nuôi, nếu ta vứt đi thì sẽ——"

Không đợi Trần Tuyết nói xong, Cơ Trăn Trăn liền dựng ngón tay lên môi suỵt khẽ một tiếng, "Suỵt, Khiên Tình có linh tính, chớ có nói những lời tổn thương này trước mặt nó. Ngươi cứ nuôi hoa cho tốt, nương t.ử hữu duyên với ngươi còn chưa biết khi nào gặp đâu, biết đâu ngươi ở trời nam, nàng ấy ở đất bắc, đợi lúc hai người gặp nhau ngươi đã thành ông chú rồi."

Trần Tuyết dở khóc dở cười, không hề được an ủi bởi lời này.

"Tiểu chủ mẫu, ý ngài là, chẳng lẽ hoa này sẽ không héo, sẽ nở mãi, cho đến khi ta gặp cái gì mà tình duyên sương sớm kia?"

"Thế cũng không hẳn, đợi khi hoa này nở rộ nhất, nó sẽ biến mất không thấy đâu." Cơ Trăn Trăn vỗ vai hắn, "Tóm lại, ngươi cứ nuôi cho tốt, đóa Khiên Tình này của ngươi tính tình khá ôn thuận, chắc là không khó nuôi đâu."

Trần Tuyết càng nghe càng thấy thương cho mình.

Hắn đâu phải mang đóa hoa về, đây là mang tổ tông về thì có?

Trong lúc mấy người nói chuyện, tiểu nhị khách điếm đã nhiệt tình dắt ngựa vào chuồng.

Cơ Trăn Trăn ra tay hào phóng, trực tiếp đòi ba gian phòng thượng hạng, Trần Tuyết còn tưởng trong đó không có phần mình, hắn phải đi ở phòng hạ hạng, không ngờ tiểu chủ mẫu lại nói: "Ngươi ở riêng một gian, Không Tịnh sư huynh riêng một gian, ta và chủ t.ử ngươi một gian."

Trần Tuyết thụ sủng nhược kinh, hắn thế mà được sở hữu phòng thượng hạng riêng? Đi theo tiểu chủ mẫu quả nhiên có thịt ăn!

Đợi mấy người an đốn xong xuôi, Không Ly lúc này mới hỏi ra những câu hỏi nín nhịn đầy bụng.

"Trăn nương, cô nương bán hoa lúc trước không phải người đâu nhỉ, rốt cuộc cô ta là thứ gì? Còn nữa, đóa hoa cô ta tặng Trần Tuyết thực sự có thể nuôi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Cơ Trăn Trăn ngồi bên giường, còn có nhã hứng ngâm chân nước nóng, nàng thoải mái thở dài một tiếng, tranh thủ trả lời câu hỏi của Không Ly, "Cô nương bán hoa kia quả thực không phải người, mà là Thi Hoa Nương."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.