Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 577: Vị Thiên Sư Này, Lai Lịch Thế Nào
Cập nhật lúc: 07/02/2026 08:04
Ngay khi Tư T.ử Hằng sắp sửa tiếp xúc thân mật với mặt đất, Không Ly kịp thời đưa tay túm lấy thắt lưng hắn, cụp mắt liếc nhìn một cái: "Chỉ là độn thổ thôi mà, sao hắn lại sợ đến mức ngất đi rồi?"
Cơ Trăn Trăn buồn cười: "Có khả năng nào là phản xạ của hắn hơi dài không? Ồ, chính là phản ứng chậm chạp ấy."
Đối với người bình thường, chỉ riêng hình dạng của con hổ quái kia đã đủ dọa người rồi, đặc biệt là đòn sát thủ mà hổ quái tung ra, một con quái vật vốn dĩ đã dị hợm, lại đột nhiên mọc ra bao nhiêu là móng vuốt, biến thành quái vật nghìn tay. Sau đó lại là âm sai rồi độn thổ, đúng là cú sốc kép.
Thực tế thì Tư T.ử Hằng có thể kiên trì đến tận bây giờ mới ngất xỉu, đã nằm ngoài dự liệu của Cơ Trăn Trăn rồi.
"Ly lang, người chàng cõng đi." Cơ Trăn Trăn nói.
Trong mắt Không Ly lướt qua một tia ghét bỏ, cố gắng giãy giụa: "Trăn nương, lưng của ta là của một mình nàng, không muốn cõng người khác."
Cơ Trăn Trăn đỏ mặt, cảm thấy câu tình thoại nhỏ này rất được lòng nàng, mặc dù rất có thể đây chỉ là lời thoái thác của Không Ly, nhưng nàng vẫn đưa ra một gợi ý: "Vậy hay là vác hoặc lôi đi?"
Không Ly gợi ý ngược lại: "Hay là nàng biến ra con ngựa giấy, ném hắn lên lưng ngựa?"
"Chúng ta còn phải về miếu hoang, cưỡi ngựa giấy không thích hợp."
Không Ly thở dài thỏa hiệp, thô bạo túm lấy cổ áo sau của Tư T.ử Hằng, ném lên vai, cứ như vác một cái bao tải rách.
Lúc này, Cơ Trăn Trăn đột nhiên nhìn về phía xa: "Quỷ sai đến rồi, đi thôi."
Không Ly hơi ngạc nhiên: "Nhanh vậy sao? Chẳng lẽ họ thực sự sống ngay dưới chân chúng ta?"
Cơ Trăn Trăn: "... Chàng cứ coi như họ sống dưới lòng đất đi."
"Trăn nương, lúc trước nàng nói âm sai, lúc này lại nói quỷ sai, chẳng lẽ hai thứ đó khác nhau?"
"Thông thường mà nói thì hai bên cũng tương tự nhau, nhưng nếu xét kỹ, âm sai phạm vi rộng hơn. Quỷ sai câu hồn, nhưng giúp địa phủ câu hồn không chỉ có quỷ sai của âm gian, dương gian cũng có câu hồn sứ. Được rồi, còn lề mề nữa thì chàng ở lại làm bạn với quỷ sai từ địa phủ đến đi."
"..."
Hai người vừa rời đi không lâu, hai quỷ sai mặt mày xanh mét liền xuất hiện bên trong động phủ của hổ quái.
Quỷ sai rụt rè hít một hơi thật sâu làn khói hương đang được cúng, vẻ mặt say mê.
Một quỷ sai trong đó ngạc nhiên nói: "Không biết là đại sư nào ở nhân gian chế hương, mùi vị lại ngon lành đến thế, hít xong cả con quỷ đều thấy thần thanh khí sảng."
Quỷ sai còn lại kích động đến mức hồn thể cũng hơi vặn vẹo: "Không chỉ vậy, hương này còn có hiệu quả kỳ diệu là tăng cường pháp lực, không phải là hương cúng đơn giản đâu, e là do một vị thiên sư cao cấp nào đó ẩn danh đích thân chế tạo!"
Sau khi hai quỷ sai thảo luận xong về lai lịch của nén hương, ánh mắt rơi vào mấy thỏi vàng được gấp bằng giấy vàng, thần sắc lại chấn động lần nữa.
"Thỏi vàng này trọng lượng đủ, thành sắc tốt, toàn thân bao quanh bởi linh khí thiên địa thuần khiết, thậm chí còn pha lẫn một tia công đức kim quang, vị thiên sư này tuyệt đối không phải người thường!"
Sau cơn chấn động, hai quỷ sai vẻ mặt khó hiểu.
"Ngươi nhìn kỹ lại xem, thiên sư này có để lại danh tính không?"
"Xem rồi, quả thực không có."
"Chỉ gọi chúng ta đến câu hồn mà lại tặng hậu lễ thế này sao?"
"Đúng vậy, cũng không biết vị thiên sư này lai lịch phương nào, ra tay lại hào phóng như vậy. Chẳng qua chỉ là bắt mấy con cô hồn dã quỷ, đâu tính là chuyện lớn gì, cần gì phải thế."
Số lượng quỷ sai ở địa phủ có hạn, theo quy tắc của địa phủ, quỷ sai chỉ câu hồn những người c.h.ế.t bình thường, còn những cái c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử khác, tức là chưa tận số mà c.h.ế.t ngoài ý muốn, họ không thể định vị chính xác vị trí của những quỷ hồn này, nên không thể kịp thời câu hồn.
Nhưng những kẻ chấp niệm khi còn sống đã tiêu tan, tự có thể tìm được đường xuống suối vàng về địa phủ, không cần họ đặc biệt đến câu hồn. Còn những kẻ chấp niệm chưa tan không muốn xuống địa phủ, chỉ cần không biến thành lệ quỷ gây hại nhân gian, quỷ sai thường cũng mặc kệ.
Giống như loại ma trành c.h.ế.t trong bụng dã thú này, thuộc về loại c.h.ế.t oan (hoành t.ử), quỷ sai sẽ không đến câu hồn.
Nhưng điều này không có nghĩa là họ không muốn làm việc này, những con quỷ làm ác ở nhân gian, nếu họ có thể bắt về địa phủ chịu hình, cũng coi như lập được một công.
Hai quỷ sai chỉ là lâu la dưới trướng quỷ lại, dựa vào đạo hạnh của họ còn chưa nhìn ra tội nghiệt sâu cạn trên người đám ma trành này, nhưng thông thường ma trành vì hổ làm trành, đều có mạng người trên lưng, đều phải xuống mười tám tầng địa ngục chịu hình.
Vị thiên sư này không chỉ tặng một nén hương ngon tuyệt trần và mấy thỏi vàng dùng ở quỷ giới, mà còn tặng không cho họ cơ hội lập công này, hơn nữa còn không để lại tên, không có chút ý định lôi kéo quan hệ nào.
Chuyện tốt tày đình thế này lại để hai người bọn họ vớ được!
Hai con quỷ sai nhìn nhau, ngầm hiểu ý mà vươn quỷ trảo ra, chia đôi số vàng.
Đợi khi về địa phủ, chuyện tốt này tuyệt đối không được tùy tiện rêu rao.
Thứ nhất, ý của vị thiên sư kia đã rất rõ ràng, đối phương coi việc này là chuyện nhỏ, không muốn làm ầm ĩ đến mức quỷ nào cũng biết.
Thứ hai, họ đã hưởng hương của người ta, lấy vàng của người ta, tuy nói đây có thể chỉ là phí khao quân của vị thiên sư kia, nhưng rơi vào mắt những con quỷ khác, khó tránh khỏi bị chụp cho cái mũ nhận hối lộ.
Quỷ sai dùng xích câu hồn xâu chuỗi đám ma trành lại, được ăn hương thượng hạng lại cầm vàng nặng trĩu tay, làm việc cũng trở nên hăng hái trăm phần.
Đám nữ ma trành vì sợ hãi uy áp của quỷ sai, đứa nào đứa nấy im như thóc, có một đứa không nhịn được, rụt rè hỏi: "Âm sai đại nhân, không biết chúng tôi xuống địa phủ rồi thì khi nào mới được đầu thai?"
Quỷ sai lạnh lùng vô tình nói: "Nghĩ chuyện tốt gì đấy? Tất cả ma trành các ngươi đều có mạng người trên lưng, xuống mười tám tầng địa ngục thụ hình trước đã, đầu t.h.a.i luân hồi còn chưa đến lượt các ngươi đâu!"
Đám ma trành ngẩn người ra.
"Âm sai đại nhân minh giám, lúc sống chúng tôi chưa từng hại người, là sau khi c.h.ế.t bị hổ quái ép buộc mới phải làm ác mà!"
"Công tội lúc sống do Phán quan phán xét, công tội sau khi c.h.ế.t tự nhiên cũng có Quỷ lại phán xét, các ngươi vọng tưởng trốn thoát tội lỗi, đúng là nằm mơ. Được rồi, câm miệng hết đi, đứa này đi theo đứa kia, đừng để rớt lại."
Đám ma trành sợ hãi, không cam lòng.
"Chúng tôi đều bị ép buộc, dựa vào đâu chứ?"
"Ta không muốn xuống địa phủ! Ta không muốn xuống mười tám tầng địa ngục chịu hình!"
"Đã muốn bắt chúng tôi, vậy các người bắt cả con tiện nhân Lý Tú Uyển kia đi! Ả ta bị tiểu thiên sư kia mang đi rồi."
Hai quỷ sai trực tiếp bịt miệng con nữ quỷ đang la hét ch.ói tai kia lại.
