Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 110
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:07
“Mí mắt Triệu Quảng Lương giật thình thịch, sao Chu Toàn biết anh ta đang lén lút quan sát cô?”
Lúc đầu anh trai anh ta tìm anh ta về, bảo anh ta đi tán tỉnh một cô nàng, ban đầu anh ta không đồng ý.
Con gái của Chu An Phúc anh ta cũng đã thấy nhiều lần rồi, hồi nhỏ còn nhìn được, lớn lên mặt đầy m-ụn, lỗ chỗ lồi lõm, dọa ch-ết người ta.
Vẫn là anh trai anh ta cam đoan cô nàng này bây giờ trở nên xinh đẹp lắm rồi, lại còn có năng lực kiếm tiền, cưới về nhà là một cây rụng tiền mới chịu thử một chút.
Nhưng khi nhìn trộm thì đúng là kinh động lòng người, những người phụ nữ anh ta từng gặp trước đây so với cô đúng là xách dép cũng không xứng.
Dáng người uyển chuyển đó, ngũ quan tinh tế đó, làn da trắng như mỡ đông lại có khí chất độc đáo, lập tức khiến Triệu Quảng Lương mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo.
Bắt đầu nghiêm túc lên kế hoạch, âm thầm phục kích ở gần đó để tìm hiểu các mối quan hệ xã hội cũng như sở thích của cô.
Ngặt nỗi Chu Toàn khá là “hướng nội", kể từ lần đi lên trấn mấy ngày trước là cứ ở lì trong nhà không ra ngoài, mãi mà không có cơ hội tiếp cận.
Đường đột tìm đến tận cửa thì lại thấy mình mất giá quá.
Với nhân tài như anh ta, với ngoại hình đẹp trai thế này, chẳng phải chỉ cần biểu lộ chút ý tứ phương diện đó là cô ấy phải biết điều mà dán lấy anh ta sao.
Đợi mãi đợi mãi mà không tìm được cơ hội, cuối cùng mới lấy danh nghĩa khám bệnh để đến trạm y tế.
Nhưng mắt người phụ nữ này có vấn đề.
Cố tình không nhìn ra sự thâm tình nồng nàn trong mắt anh ta, còn hỏi anh ta có phải mắt không thoải mái không, còn nói anh ta thận hư.
Đúng là nói bậy bạ hết sức, người đàn ông anh dũng đẹp trai như anh ta sao có thể thận hư được.
Lại trì hoãn thêm vài ngày, Triệu Quảng Lương mới phải thừa nhận người phụ nữ này thuộc loại người cứng nhắc.
Triệu Quảng Lương quyết định chủ động tấn công, mặc kệ có hạ thấp đẳng cấp hay không, cứ thu hút sự chú ý của cô ấy trước đã.
Nhưng không ngờ vừa mới tiếp xúc, nói đi nói lại chưa được mấy câu đã bất thình lình bị nghi ngờ.
Chu Toàn bẻ bẻ tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc, ánh mắt sắc lẹm quan sát anh ta.
“Tôi đã sớm phát hiện có người lén lút ở gần đây nhìn trộm tôi rồi, chẳng qua là bận quá nên lười chấp nhặt với hắn, không ngờ anh còn tự mình nhảy ra trước mặt tôi cơ đấy."
Triệu Quảng Lương bị khí thế bức người của Chu Toàn dọa cho giật mình, theo bản năng lùi lại mấy bước:
“Đợi chút, ai... ai nhìn trộm cô chứ?
Phiếu thịt không phải của cô thì thôi, chắc là tôi ngủ mớ nhìn nhầm rồi..."
Vừa nói vừa quay người chạy biến, cứ như thể có sói đuổi theo sau lưng vậy.
“Đúng là cái loại không có bản lĩnh!"
Lâm Tú Cần nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng anh ta.
“Chu Toàn, cô cũng phải cẩn thận một chút đấy, bị cái gã này nhắm trúng thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu."
“Yên tâm đi, ai đen đủi còn chưa biết đâu, anh ta mà thật sự dám có ý đồ với tôi, tôi sẽ cho anh ta biết tại sao hoa lại đỏ như thế."
Chu Toàn lạnh lùng nói.
Chu Toàn cứ ngỡ gã tự luyến hèn nhát đó sau này sẽ không dám lởn vởn quanh mình nữa.
Không ngờ ngày hôm sau, Triệu Quảng Lương còn mặt dày mày dạn xách một con gà nướng đến tận cửa để nịnh đầm.
Vừa mới chạm mặt đã bị gã trơn trác Hào Kiến Binh nhìn ra tâm địa bất chính, buông lời mỉa mai châm chọc một trận.
Tất nhiên, để giữ gìn danh tiếng cho Chu Toàn, Hào Kiến Binh không nói quá trực tiếp.
Nhưng gã kia da mặt dày như tường thành, cứ coi như không nghe thấy.
Hớn hở sán lại gần Chu Toàn:
“Nghe nói rạp chiếu phim ở quảng trường văn hóa đằng kia đang chiếu phim 'Địa đạo chiến', tôi vừa khéo có được hai vé xem phim, mấy thang thu-ốc bác sĩ Chu bốc cho tôi thật sự đã giúp tôi rất nhiều, coi như đây là lời cảm ơn của tôi..."
Chu Toàn lạnh lùng cười, bưng cốc trà hoa còn hơi ấm trên bàn hất thẳng vào mặt Triệu Quảng Lương.
“Ở đâu ra cái loại vô lại dám xông tận cửa để trêu ghẹo tôi thế hả?
Không biết tôi là phụ nữ nhà lành đã có chồng sao?
Không biết tôi đang m.a.n.g t.h.a.i sao?
Không biết cái bản mặt của anh là người ghét quỷ hờn sao?
Đã bảo là đừng có làm tôi ghê tởm trước mặt tôi rồi!
Hôm nay bà cô đây cho anh biết tại sao hoa lại đỏ như thế!"
Chu Toàn một tay túm lấy cổ áo Triệu Quảng Lương, cứ nói một câu lại vả vào mặt anh ta một cái.
Đ-ánh cho gã Triệu Quảng Khôn đang ngơ ngác trực tiếp thành cái mặt lợn.
Chương 182 Sợ mất mật rồi
Cuối cùng cũng trút được cơn giận, Chu Toàn hất văng người ra rồi phủi tay.
Liếc nhìn đám học sinh và mấy đứa cháu đang há hốc mồm kinh ngạc, cô nhún vai một cái.
“Chẳng còn cách nào khác, có vài kẻ đúng là đồ đê tiện, lúc nói hẳn hoi thì hắn hoàn toàn không lọt tai!"
Hào Kiến Binh ngậm miệng lại, giơ ngón tay cái tán thành.
Hai nam sinh khác là Từ Giải Phóng và Lâm Quang Huy lúc đầu quả thật không hiểu rõ tình hình cho lắm.
Cái gã Triệu Quảng Lương này vốn chẳng khác gì kẻ đầu đường xó chợ, vô duyên vô cớ sao lại mời cô giáo đi xem phim chứ.
Xem xong màn kịch này thì cũng đã rõ rồi.
Mẹ kiếp!
Đến cả phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà cũng nảy ý đồ, mặc dù cô giáo nhà họ đẹp như hoa thật, nhưng cũng không phải là thứ để cái hạng như anh có thể tơ tưởng đâu.
Hai anh em một trái một phải khiêng cái gã khốn này vứt ra khỏi sân, xong xuôi còn chưa hả giận mà bồi thêm cho hai cái đ-á.
Triệu Quảng Lương “ư ư" mấy tiếng để phản đối, ngặt nỗi hai bên má đau rát kinh khủng, căn bản không thể nói được câu nào hoàn chỉnh.
Vấn đề là anh ta có chút sợ đóa hoa hồng đầy gai này rồi, đây nào phải phụ nữ chứ?
Rõ ràng là một con quái vật sức mạnh thì có.
Lúc bị túm lấy vừa nãy, Triệu Quảng Lương kinh hãi phát hiện ra mình hoàn toàn không thể vùng thoát được, nếu mà cưới về nhà thì mình sao mà đ-ánh lại cô ta được.
Triệu Quảng Lương từ nhỏ đã được cha mẹ anh trai chiều chuộng nên thuộc dạng tiểu bá vương ở nhà, hôm nay bị người phụ nữ yếu đuối mà anh ta luôn coi là con mồi đ-ánh cho t.h.ả.m hại thế này.
Coi như là dọa cho anh ta sợ mất mật rồi!...
Hai chiếc xe đạp chạy song song trên đường thôn, một người trẻ tuổi hơn hỏi người bên cạnh.
“Khoa trưởng, không biết đồng chí Chu Toàn này có chấp nhận sự sắp xếp của tổ chức không nữa."
“Nghe đồng chí Nghiêm Văn Thước nói, vị bác sĩ trẻ này năng lực giỏi, giác ngộ cao, chắc là sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ cục y tế thôi."
Người đàn ông lớn tuổi hơn một chút lạc quan nói.
“Tôi chỉ sợ cô ấy tuổi đời còn quá trẻ, không trấn áp được mấy người từ các đại đội khác cử xuống học tập, dù sao học y cũng không giống những thứ khác, thâm niên mới là quan trọng nhất."
Người trẻ tuổi ban đầu cũng nói:
“Đó là do họ chưa tìm hiểu kỹ thôi, người ta mặc dù trẻ tuổi nhưng y thuật thì khỏi phải bàn.
Tôi đã tận mắt đi xem rồi, ngón tay của anh thợ Lý bị nối lại đó đã có thể cử động được rồi, nuôi thêm một thời gian nữa là có thể quay lại vị trí công tác, nhân tài như thế biết tìm ở đâu ra chứ."
