Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 120

Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:09

“Chu Toàn vốn dĩ đến đây để xin một ít tài nguyên y tế, dù sao bệnh viện trấn so với họ cũng được coi là có nền tảng vững chắc, hỗ trợ một chút cho trạm y tế đại đội nông thôn chẳng lẽ không phải là việc nên làm sao?”

Cô tiện tay mang theo tiền thu mua và phiếu phê duyệt đến, một số loại thu-ốc kháng viêm và các dụng cụ phẫu thuật như gạc, nước sát trùng, thời gian gần đây cùng với lượng người tìm đến khám bệnh ngày càng nhiều, tiêu hao càng lớn.

Không ngờ nói chuyện với viện trưởng Nghiêm chưa được mấy câu, sau khi xác định Chu Toàn không có phản ứng nghén sợ m-áu, cô liền bị viện trưởng Nghiêm vô lương tâm bắt làm cu li.

Hai bác sĩ xuống nông thôn hỗ trợ đã đi chi viện, viện trưởng Nghiêm nghe nói Chu Toàn biết phẫu thuật đục thủy tinh thể, còn đặc biệt đi thăm bác gái của cô, phát hiện bà lão khôi phục rất tốt, từ xa nhìn thấy bọn họ đã cất tiếng chào hỏi.

Viện trưởng Nghiêm liền định nghĩa Chu Toàn là một cao thủ ngoại khoa y thuật cao siêu, đến phòng khám và trò chuyện với những bệnh nhân đến tái khám.

Bấy giờ ông mới làm mới lại nhận thức về cô, hóa ra cô gái trẻ tuổi có chút khiến người ta đả kích này lại còn là một thiên tài song tu cả nội khoa và ngoại khoa.

Thế là có một ca nghi ngờ là viêm ruột thừa dị dạng, bác sĩ chủ trị không có mấy lòng tin, Chu Toàn tình cờ va phải, chẳng phải là đúng lúc sao!...

Tuệ Phương ôm một cái bọc vải trong tay, có chút luống cuống không biết phải làm sao.

Bị Hướng Trung đẩy một cái:

“Chị, chị nói xem, tại sao mẹ lại lén lút giấu đồ chứ."

Tuệ Phương đang mải suy nghĩ nên thất thần lắc đầu.

Đứa trẻ mười tuổi đã hiểu chuyện rồi, thời gian gần đây mẹ, cha và bà nội cô bé đều rất phản thường.

Cha thậm chí còn không về nhà, mọi người đều nói cha là vì coi trọng nấm nên mới ở lại lán trại tự mình trông coi.

Nhưng Tuệ Phương luôn cảm thấy không phải chuyện này, trước đây mẹ m.a.n.g t.h.a.i em trai, lúc thì muốn ăn cá, lúc thì muốn ăn quả rừng, bất kể quấy nhiễu thế nào thì lần nào cha cũng đồng ý, rất chiều chuộng mẹ.

Nhưng bây giờ mẹ cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi mà cha lại thờ ơ, ngay cả nhà cũng không về, hai em trai nhớ cha cũng là đi đến nhà nuôi trồng nấm tìm cha.

Chương 198 Phản thường

Sáng sớm hôm nay, bà nội vừa mới rời khỏi sân.

Mẹ sau chân đã bước ra khỏi cửa, lo lắng mẹ mặc chiếc áo mỏng sẽ bị lạnh nên Tuệ Phương đã lấy một chiếc áo mỏng đuổi theo.

Không ngờ lại nhìn thấy một người đàn ông cao lớn xa lạ ôm lấy mẹ một cách rất thân mật, còn không ngại ngần mà xoa bụng mẹ.

Tuệ Phương thấp thoáng cảm thấy rất không thoải mái, nhưng lại không nói rõ được là cảm giác gì?

Bèn trốn sau một cái cây lớn, vì ở quá xa nên chỉ nghe thấy loáng thoáng vài câu thôi.

“...

Muốn thoát khỏi hắn...

Chúng ta có thể ở bên nhau, giấu cái này ở trong phòng các người...

Thành phần sẽ không tốt...

Cô có thể ly hôn với hắn rồi..."

Những lời nghe được không rõ ràng lúc nãy, Tuệ Phương vẫn chưa hiểu lắm, nhưng nghe thấy hai chữ “ly hôn", cô bé kinh hoàng bịt lấy cái miệng nhỏ của mình.

Ở thôn Đạo Hoa bên cạnh có một người thím, nói là cuộc hôn nhân phong kiến do cha mẹ sắp xếp nên đã bị ly hôn rồi, con cái của họ không bao giờ được gặp lại cha nữa, thật là quá đáng thương.

Tuệ Phương không muốn cha mẹ ly hôn.

Trong lòng dâng lên một sự căm hận, chỉ muốn xông lên đ-ấm đ-á kẻ xấu kia, mặc dù không biết hắn là ai, nhưng Tuệ Phương có thể khẳng định kẻ này đang xúi giục mẹ làm việc xấu.

Không muốn nhìn người đàn ông kia ôm hôn mẹ nữa, Tuệ Phương xoay người chạy về.

Đúng lúc Hướng Trung không dỗ được Đậu Nhỏ mới hai tháng tuổi, Tuệ Phương vào phòng giúp quấn khăn địu lên người Hướng Trung.

Tuệ Mẫn và Tiểu Hoa trong cặp sinh đôi đã được đưa ra đồng, còn Đậu Nhỏ thì do người anh trai khổ cực Hướng Trung này trông coi.

Ở nông thôn bất kể là con trai hay con gái, đến tuổi đều phải giúp đỡ làm việc nhà, kể từ khi thím ba hết tháng ở cữ, là anh cả nên Hướng Trung cũng phải giúp trông một đứa.

Hai chị em đang hưng phấn thảo luận xem cô út lần này lên trấn có thể mang gì về cho bọn họ không.

Bỗng nhiên nghe thấy cửa sân bị đẩy ra, Tuệ Phương vội vàng ghé vào cửa sổ nhìn.

Thấy mẹ sau khi vào sân, ôm một bọc đồ lén lút nhìn quanh một hồi mới đi vào phòng của chính họ.

Kể từ khi ông nội đi lại bình thường thì đã đến trang trại gà giúp việc, ban ngày trong nhà đều không có ai, hành động này của mẹ quá phản thường rồi.

Khi trở ra, tay mẹ đã trống không, biểu cảm trên mặt có chút đáng sợ.

Tuệ Phương đợi mẹ đi ra ngoài lần nữa liền vào phòng của họ lục tìm khắp nơi.

Quả nhiên ở dưới đáy hộp dụng cụ làm mộc của cha cô bé, cô bé tìm thấy một thứ được bọc trong một tấm vải thô cũ.

Cũng không biết Hướng Trung tò mò đi theo từ lúc nào, cứ oang oang giục Tuệ Phương mở ra xem.

Do dự một chút, trong lòng cô bé cũng muốn biết kẻ xấu kia đã đưa thứ gì cho mẹ.

Bèn mở ra, bên trong có hai cuốn sách và mấy bức thư.

Hướng Trung đưa tay qua nôn nóng lật sách ra, vừa mới mở được một góc, Tuệ Phương liếc nhìn thấy bên trong có hai người nhỏ không mặc quần áo, kinh hoàng vội vàng gấp cuốn sách lại.

Mặc dù vẫn đang ở độ tuổi ngây ngô, nhưng khi cô út dạy kiến thức văn hóa cho họ.

Đã từng dạy cô bé rằng, con gái bất cứ lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với người khác giới.

Không được để người khác giới cởi quần áo của mình, có khoảng cách gần hơn một nắm tay chính là khoảng cách cực kỳ nguy hiểm.

Kể từ khi học và ghi nhớ những điều này, vừa nhìn thấy là theo bản năng biết ngay không phải thứ gì tốt lành.

Cô bé đỏ mặt tía tai hốt hoảng thu đồ lại, bất kể em họ Hướng Trung có truy hỏi thế nào cô bé cũng cúi đầu không nói gì.

Chỉ nghiêm khắc túm lấy vai em trai cảnh báo:

“Em trai ngoan, hứa với chị, những gì chúng ta nhìn thấy tuyệt đối không được nói ra ngoài nửa chữ, ừm... em cứ coi như đây là bí mật liên quan đến cha mẹ chị đi."

Hướng Trung căn bản còn chưa kịp nhìn rõ là cái gì thì đã bị che đi mất rồi.

Không hiểu tại sao mà gãi gãi đầu, làm cái gì mà thần thần bí bí thế không biết.

Nhưng cậu nhóc lớn nhỏ gì cũng là một nam t.ử hán, nếu đã nói là bí mật thì cậu nhất định sẽ giữ kín.

Cậu vỗ ng-ực đôm đốp đảm bảo nhất định sẽ không nói cho người khác biết.

Chương 199 Không màng tình nghĩa vợ chồng

Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bà nội nói chuyện với nhân viên bưu điện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 120: Chương 120 | MonkeyD