Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 21
Cập nhật lúc: 28/02/2026 05:05
Ông xoa xoa tay, hoang mang hỏi:
“Còn phải phẫu thuật à, thế thì phải đi đâu để phẫu thuật bây giờ?"
“Mấy hôm trước tôi với hai đứa cháu cũng đưa bác dâu đi bệnh viện kiểm tra rồi, họ bảo là mắt bị lão hóa, không có cách nào đảo ngược được đâu."
Chương 34 Có chắc chắn hay không
Các bác sĩ thực sự có bản lĩnh trong bệnh viện thời nay sớm đã bị đuổi đến xó xỉnh nào đó để cải tạo rồi.
Ngồi khám trong bệnh viện không phải hạng đi cửa sau thì cũng là lũ trẻ ranh chẳng biết gì, bản lĩnh không có mà lên mặt thì rõ to, trông chờ gì bọn họ nhìn ra được cái gì?
Chu Toàn nhẹ nhàng vỗ về bàn tay bác dâu để trấn an:
“Đây chỉ là một cuộc phẫu thuật rất nhỏ thôi, cháu có thể làm được."
Sau khi tiếp quản bệnh viện, Chu Toàn đã nhập về một bộ thiết bị kiểm tra tây y hoàn chỉnh, lại bỏ ra số tiền lớn thuê các bác sĩ ngoại khoa tây y để mở thêm khoa tây y.
Dù sao bệnh viện đông y cũng phải tiến bộ cùng thời đại, kết hợp đông tây y mà.
Giờ đây Chu Toàn thầm tán dương quyết định này của mình, các thiết bị phẫu thuật nội ngoại khoa trong tòa nhà phòng khám của không gian đều có đầy đủ, dụng cụ phẫu thuật có thể lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào.
Lời nói này chẳng khác nào ném một quả b.o.m sấm sét, khiến mọi người kinh hãi đến mức há hốc mồm không ngậm lại được.
“Em gái, chẳng lẽ em định phẫu thuật cho bác dâu ngay trong làng sao?
Điều kiện ở đây có cho phép không?"
Chu Hiếu Tín với tư duy tỉ mỉ, đưa ra vấn đề về môi trường phẫu thuật.
Thực ra điều anh muốn hỏi hơn là, chuyện lớn như phẫu thuật thế này, em gái rốt cuộc có chắc chắn hay không?
Sự thực là em gái còn quá nhỏ, mới hơn mười tám tuổi đầu mà đã dám động d.a.o kéo vào mắt người ta, nghĩ thôi đã thấy rợn người rồi.
“Chỉ cần căn phòng đủ sạch sẽ, những việc khác cứ giao cho em là được.
Bác dâu thương em nhất, em cũng rất kính trọng bác, sẽ không mang sức khỏe của bác ra làm trò đùa đâu."
Chu Toàn nói một cách hùng hồn, nhìn chằm chằm vào bác trai:
“Giờ chỉ xem bác có yên tâm giao bác dâu cho cháu điều trị hay không thôi."
Lúc này Khương Nhị Ni cũng từ trong bếp đi vào, thành thạo lấy hai chiếc gối kê sau lưng Chu An Bình, để ông ngồi tựa cho thoải mái, còn mình thì ngồi nghiêng bên mép giường chăm chú lắng nghe.
Chu An Bình đang ngồi tựa nhìn con gái đang thao thao bất tuyệt, nụ cười trên môi chưa từng dứt.
Bác trai nhất thời chưa quyết định được, trong lúc đang cúi đầu suy nghĩ.
Bác dâu mỉm cười an ủi:
“Nhìn con bé nhà mình xem, giờ nói chuyện có khí thế hẳn ra, Nhị Ni à, cũng may hồi đó hai vợ chồng cô chú quyết đoán, gửi con bé lên kinh thành học y."
“Cái này chẳng có gì phải phiền não cả, tự tôi biết tình trạng của mình thế nào mà, mắt tôi ngày càng tệ đi, không bao lâu nữa chắc chẳng nhìn thấy gì luôn.
Thật sự chữa khỏi được là cái phúc của tôi, nhờ hồng phúc của Tiểu Toàn nhà mình, không chữa khỏi thì cũng chẳng mất mát gì, tôi đồng ý để Tiểu Toàn chữa, mọi người đừng có gây áp lực cho con bé."
Bà cụ sống thật thông tuệ, thần thái đầy vẻ khoáng đạt.
Chu Toàn càng thêm kính trọng người già trước mắt này, cô siết c.h.ặ.t t.a.y bà, quả quyết hứa hẹn:
“Cảm ơn bác dâu đã tin tưởng, cháu nhất định sẽ không để bác thất vọng đâu ạ."
Sự bày tỏ thái độ của bác dâu cũng khiến bác trai hạ quyết tâm, ông cũng vỗ bàn để Chu Toàn cứ việc làm, ông nhất định sẽ phối hợp.
Ông nghĩ thế này, dù sao mắt của bà già cũng đã như vậy rồi, chỉ cần có cơ hội thì cứ phải thử một phen, kiểu “còn nước còn tát" vậy.
Tiếp theo, cả hai ông bà đều tỏ ra hứng thú với những trải nghiệm của Chu Toàn trong mấy năm qua, người tung kẻ hứng hỏi han về hoàn cảnh những năm nay.
Vừa nghe nói Chu Toàn đã kết hôn ở Hoa Kinh, hai vợ chồng em trai vậy mà lại giấu ông, bác trai tức giận mắng cho hai người một trận.
Hai vị trưởng bối hỏi han, Chu Toàn chỉ đành c.ắ.n răng, đem bộ lý lẽ đã nói với mẹ ra kể lại một lần nữa.
Nói về Lục Kiêu, Chu An Phúc vẫn còn ấn tượng, năm xưa lúc cha ông vẫn còn sống, ông cụ Lục từng dẫn theo cháu trai tới thăm cha ông.
Thằng nhóc đó diện mạo khôi ngô, đúng là một mối lương duyên tốt.
Người già chỉ nghĩ đơn giản là hai người trẻ tuổi tâm đầu ý hợp, đâu biết được nội tình bên trong, làm sao biết được trong đó còn có biết bao toan tính của cháu gái mình, chỉ một lòng mừng cho cô tìm được nơi nương tựa tốt.
Bác dâu nheo mắt, ân cần căn dặn cách đối nhân xử thế sau khi kết hôn.
Khương Nhị Ni thỉnh thoảng lại bồi thêm một hai câu, mỗi lời dặn dò của người già đều là chuẩn mực ứng xử của thời đại này.
Chương 35 Thành viên trong gia đình
Những trí tuệ cuộc sống mà hai vị trưởng bối truyền dạy đã giúp Chu Toàn, một người cuồng công việc chỉ biết đ-âm đầu vào làm, được bổ túc một khóa về giao tiếp nhân sự cũng như cách đối nhân xử thế của thời đại này.
Thấy Chu Toàn lắng nghe nghiêm túc, hai vị trưởng bối càng nói càng hăng, hận không thể đem mọi thứ dạy hết cho cô.
Cơm nước xong xuôi, mọi người quây quần ăn cơm, Chu An Bình không thể ngồi được nên đành bưng vào phòng ăn riêng.
Nhà họ Chu không giống như những nhà khác trong làng, không có cái hủ tục đàn bà không được ngồi cùng mâm.
Từ mấy đời nay, đàn ông trong nhà đã quan niệm phụ nữ cũng là một phần t.ử trong gia đình, không nên đối xử phân biệt, nhà khác thế nào họ không quản được, nhà mình cứ thế nào thoải mái thì làm.
Bàn bát tiên ngồi đầy người lớn, bọn trẻ con chia ra một bàn nhỏ khác cũng ăn uống ngon lành, chị dâu ba không yên tâm nên ngồi ở bàn trẻ con để trông nom con gái nhỏ.
Bác trai gắp một miếng thịt vịt cho bác dâu, ôn tồn giới thiệu với bà.
“Nhờ hồng phúc của Tiểu Toàn, bữa cơm hôm nay thịnh soạn lắm, có vịt kho tàu này, trứng xào cần tây, măng xào thịt hun khói, lạp xưởng xào đậu cô ve, cá khô kho tỏi xanh, lại còn xào hai món rau xanh nữa, chúng ta cũng được thơm lây mà cải thiện bữa ăn một chút."
Chu Toàn nhìn sự tương tác của hai vị trưởng bối mà không khỏi xúc động.
Tình cảm của bác trai và bác dâu vẫn mặn nồng như xưa, hai ông bà đã cùng nhau đi qua hơn nửa đời người đầy phong ba bão táp mà rất ít khi xảy ra cự cãi, tình cảm như vậy thật đáng quý biết bao.
Khương Nhị Ni ngồi ngay cạnh Chu Toàn, cứ liên tục gắp thức ăn cho cô, nhìn cái bát cơm đã chất cao như núi.
Trương Xuân Yến trong lòng khó chịu, mắt cứ muốn lộn ngược lên trời.
Chu Toàn nói mãi mới gắp lại được miếng thịt vịt vào bát cho mẹ.
Một con vịt chẳng được bao nhiêu, chia ra mỗi người cũng chỉ được một hai miếng, mẹ đã nhường hết phần của mình cho cô, Chu Toàn đâu có thiếu miếng ăn đó mà có thể thản nhiên nhận lấy được.
Nhìn cả nhà đang ăn uống, Chu Toàn hồi tưởng lại các thành viên trong gia đình.
Cha mẹ dưới gối có bốn con trai một con gái.
Anh cả Chu Hiếu Lễ, cưới vợ Trương Xuân Yến, dưới gối có ba con, con gái Tuệ Phương 10 tuổi, con trai Hướng Đông 8 tuổi, con trai nhỏ Hướng Nam 5 tuổi.
Anh hai Chu Hiếu Trí, từ nhỏ đã sùng bái quân nhân, tốt nghiệp sơ trung là đi lính, ngoài việc định kỳ gửi tiền phụ cấp về thì vẫn chưa từng về nhà.
