Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 215
Cập nhật lúc: 28/02/2026 07:12
“Vây quanh cô ngoài Viện trưởng Nghiêm và Liêu Dũng còn có mấy bác sĩ ngoại khoa có tên tuổi trong bệnh viện đều đến xem.”
Thủ pháp của Chu Toàn chuyên nghiệp và nhanh nhẹn, dường như không phải đang thực hiện một ca phẫu thuật mà là đang trình diễn một môn nghệ thuật tuyệt mỹ, thực sự khiến người ta phải kinh ngạc tán thán.
Nối lại ngón tay bị đứt thực ra khá phức tạp, cố định xương, nối các mạch m-áu cục bộ, nối dây thần kinh, nối gân cơ, v.v., mỗi hạng mục đều cực kỳ thử thách lòng kiên nhẫn và tính chuyên nghiệp của bác sĩ thực hiện.
Khoảng hơn một tiếng sau, ngón tay cái cuối cùng cũng được khâu xong.
Chương 354 Trong lúc phẫu thuật thì bụng bắt đầu chuyển dạ
Tiếp ngay sau đó Chu Toàn bắt đầu khâu ngón tay trỏ, Liêu Dũng luôn chú ý kịp thời lau mồ hôi cho Chu Toàn khi cô đổ mồ hôi.
Trước đây anh ta chỉ được xem qua hai ca phẫu thuật mở bụng, đây là lần đầu tiên được chứng kiến cách thực hiện phẫu thuật nối ngón tay bị đứt, tính chuyên nghiệp và năng lực của cô thực sự khiến người ta phải khâm phục sát đất.
Chu Toàn đang tập trung toàn bộ tinh thần bỗng cảm thấy bụng trĩu xuống, cô dừng động tác tay lại để điều chỉnh hơi thở.
Những người khác sợ đến mức người cứng đờ cả lại, chỉ sợ vào thời điểm mấu chốt này mà Chu Toàn lại chuyển dạ.
May mắn là chỉ sau hai phút, Chu Toàn đã bắt đầu động tác trở lại.
Các bác sĩ và y tá có mặt ở đó nhìn Chu Toàn với ánh mắt đầy tôn trọng và kính phục.
Phải sở hữu một y đức như thế nào mới có được một tâm thái kiên cường đến vậy.
Chu Toàn vừa tập trung khâu ngón tay cái vừa nói với Nghiêm Văn Thước:
“Vết thương gãy xương hở trên chân của đối phương, nếu đã không muốn dùng nẹp vít thì hãy để khoa xương khớp nắn chỉnh xương về vị trí cũ hết mức có thể, bên ngoài khâu xong xuôi rồi bôi cao nối xương lên, dùng nẹp gỗ và băng gạc cố định lại.”
Có một bác sĩ khoa xương khớp tình cờ có mặt ở đây, anh ta giơ tay lên hỏi.
“Thông thường các vết thương sau khi khâu cần được sát trùng, cần điều kiện khô ráo, nếu vết thương đều bôi cao thu-ốc của bác sĩ Chu lên thì có làm cho chỗ khâu bị viêm không?”
Chu Toàn đến mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, chuyên tâm làm phẫu thuật nhưng cô cũng đã nghe lọt tai câu hỏi của anh ta.
“Có thể né chỗ khâu ra, tập trung bôi thu-ốc ở mặt bên kia.
Loại thu-ốc này có tính thẩm thấu rất mạnh, chỉ cần một chỗ xương bị gãy có bôi được thu-ốc là có thể điều trị và phát huy tác dụng của thu-ốc.”
Mấy vị đại phu đều nhìn nhau đầy kinh ngạc, hèn gì Viện trưởng Nghiêm cứ canh cánh trong lòng muốn có được loại thu-ốc này, thực sự là quá thần kỳ đi mà.
Với các biện pháp hiện tại của họ để xử lý loại gãy xương này thì chỉ có một cách là đóng nẹp vít, sau khi hồi phục một thời gian lại phải mổ ra để lấy nẹp vít ra.
Mà theo phương pháp này của Chu Toàn thì bệnh nhân sẽ đỡ phải chịu khổ hơn nhiều, quan trọng là sau này cũng sẽ không để lại di chứng.
Khâu đến nửa sau của ngón trỏ, Chu Toàn cảm thấy bụng bắt đầu đau từng cơn rồi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chắc hẳn là tín hiệu sắp sinh.
Tuy nhiên cô biết đây là con đầu lòng nên sẽ không sinh nhanh như vậy, lúc cơn đau dữ dội cô sẽ dừng lại một chút rồi mới tiếp tục.
Cô cứ thế nhịn cơn đau từng cơn mà tiếp tục thực hiện phẫu thuật.
Tất cả các bác sĩ có mặt cũng phát hiện ra tình trạng này, từng người một thực lòng khâm phục vị nữ đại phu trẻ tuổi này vô cùng.
Viện trưởng Nghiêm vội vàng ra ngoài sắp xếp, bảo người ở phòng đẻ chuẩn bị sẵn sàng đón em bé.
Lục Kiêu ngồi trên chiếc xe bò chậm chạp mà lòng sốt ruột như lửa đốt, hận không thể giật lấy cái roi của lão đầu Vu mà quất thật mạnh mấy cái cho bò chạy nhanh lên.
Chu An Bình, Chu Hiếu Lễ và Lâm Tú Cần cũng sốt ruột không kém, hận không thể nhảy xuống chạy bộ cho xong.
Lão đầu Vu nhìn mấy ánh mắt hằm hằm kia, cười khổ nói:
“Tốc độ của xe bò chỉ có thế thôi, cái con này cày ruộng là tay cừ nhưng các chú không thể trông mong nó chạy nhanh như ô tô được.”
“Mọi người cũng đừng quá lo lắng, nơi Tiểu Toàn đến là bệnh viện, xung quanh toàn là đại phu, chắc chắn sẽ không để con bé gặp nguy hiểm đâu.”
Lục Kiêu thở hắt ra một hơi nặng nề, người ngoài làm sao biết được nỗi lo âu trong lòng anh.
Anh tính toán thời gian vợ sinh nở để xin nghỉ ở xưởng về, chính là muốn ở bên cạnh cô suốt quá trình đó, chăm sóc và cổ vũ cô, để cô biết rằng anh luôn ở bên cạnh cô.
Nhưng khi về đến nhà mới biết vợ vừa bị xe bệnh viện đón đi rồi, vì để làm phẫu thuật khẩn cấp cho người bị thương.
Lục Kiêu sau khi biết chuyện thì sắp phát điên vì lo lắng rồi, với mức độ trách nhiệm của vợ đối với bệnh nhân thì cho dù trong quá trình phẫu thuật có không thoải mái cô cũng sẽ chọn nhịn để kiên trì đến cùng.
Lâm Hồng Quân lái máy cày vượt qua chiếc xe bò phía trước, liếc nhìn thấy là người quen, trước đây anh ta đã từng giúp đồng chí Chu chở đồ về mấy lần, chính anh cả anh ta đã dỡ đồ xuống.
Anh ta cố ý đi chậm lại, cười lớn nói:
“Đây chẳng phải là anh em Hiếu Lễ sao?
Vào thành phố à?”
Chương 355 Sắp sinh rồi
Mắt Chu Hiếu Lễ sáng lên, lớn tiếng đáp lại:
“Đồng chí Lâm Hồng Quân, có thể giúp đỡ một tay cho chúng tôi đi nhờ một đoạn được không?”
Cứ như vậy, cả nhóm chuyển sang chiếc máy cày có tốc độ nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.
Nhảy xuống máy cày, vội vàng nói lời cảm ơn Lâm Hồng Quân rồi mấy người chạy thốc vào trong.
Lâm Hồng Quân cười phẩy phẩy tay rồi quay đầu xe về đơn vị.
Chu Toàn làm xong công việc khâu cuối cùng, việc băng bó sau đó giao cho bác sĩ ngoại khoa xử lý.
Bởi vì cô cảm thấy nước ối đã vỡ rồi, thực sự đã đến lúc phải sinh rồi.
Và cô sắp bước vào chiến trường thực sự rồi, việc sinh con đối với cô mà nói chẳng phải là một trận chiến mới sao.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên làm mẹ sau hai kiếp người, lần đầu tiên trải nghiệm nỗi đau đẻ.
Lục Kiêu đang sốt ruột như lửa đốt hỏi thăm nhạc mẫu về tình hình của vợ thì nghe thấy cửa phòng phẫu thuật mở ra, tất cả mọi người đều lo lắng vây quanh xem.
Chu Toàn ngồi trên xe lăn được Viện trưởng Nghiêm đích thân đẩy đi ra.
Vừa nhìn thấy cô, Lục Kiêu đã lao tới, một tay căng thẳng nắm lấy tay cô, một tay đặt lên vầng trán đẫm mồ hôi của cô.
“Tiểu Toàn, em sao rồi?
Sắp sinh rồi sao?”
Chu Toàn cố nén cơn đau, nở một nụ cười nhẹ nhõm:
“Chỉ là đau từng cơn thôi, chắc là em bé của chúng ta đang vội muốn ra ngoài rồi.”
Khương Nhị Ni lườm Nghiêm Văn Thước một cái đầy oán trách, ôn tồn dỗ dành:
“Tiểu Toàn à, bố mẹ đều ở bên ngoài canh chừng, A Kiêu cũng về kịp rồi, mọi người đều ở bên ngoài tiếp thêm sức mạnh cho con, con đừng sợ, chuyên tâm sinh con nhé.”
Chu Toàn mỉm cười gật đầu.
Lâm Tú Cần đề nghị với Viện trưởng Nghiêm yêu cầu được vào phòng đẻ cùng, kế hoạch ban đầu là Chu Toàn chỉ đạo còn cô phụ giúp đỡ đẻ.
Chẳng ngờ lại xảy ra tình huống đột xuất nên chỉ có thể sinh tại bệnh viện, nhưng cô cũng phải đích thân theo sát thì mới yên tâm được.
