Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 223
Cập nhật lúc: 28/02/2026 07:13
“Đợi hai cụ đi rồi, hai anh em cuối cùng cũng đối mặt trò chuyện thật lòng.”
Lục Kiêu khoanh tay trước ng-ực, tựa vào lưng ghế, “Nói đi, rõ ràng mấy tháng trước vẫn còn ở trong quân đội, sao đột nhiên lại chuyển ngành về địa phương?
Mà cũng chẳng gửi thư cho bọn tao lấy một câu?”
“Haiz, em là đi lánh nạn mới về đấy, nếu còn không đi thì có ngày anh phải đến nông trường nào đó để thăm em rồi.”
Liêu Duệ cười khổ lắc đầu nói.
Thần sắc Lục Kiêu lập tức thay đổi, “Nói kỹ từ đầu đến cuối xem nào.”
“Khi chuyện đó xảy ra, anh đang đi du học ở nước Gấu...”
Theo lời kể tỉ mỉ của Liêu Duệ, một màn kịch “thần nữ có tâm Tương Vương vô mộng" được phơi bày.
Liêu Duệ ngoại hình thanh tú, giống như kiểu tiểu thịt tươi thời sau này, từ thời thiếu niên đã có rất nhiều cô gái ái mộ.
Trong đó Tào Khiết cậy có chút gia thế, ngang ngược hống hách, cầu ái không thành thế mà khi Liêu Duệ được nghỉ phép về Kinh Thành thăm thân, đã mượn tay người khác hẹn cậu ra ngoài, hạ thu-ốc vào đồ uống của cậu.
Vẫn là Liêu Duệ cảnh giác, phát hiện có gì đó không ổn với tâm thế “cẩn tắc vô ưu".
Cậu lén hoán đổi r-ượu của hai người, sau đó tùy tiện tìm một cái cớ để rời đi sớm.
Sau đó nghe nói cô ta và một tên lưu manh ngoài đường làm chuyện đồi bại, bị người ta bắt quả tang tại trận, còn bị dắt đi diễu phố, cuối cùng dưới áp lực dư luận phải gả cho hắn ta.
Liêu Duệ không thấy hả hê, chỉ thấy vẫn còn sợ hãi, nếu không nhờ được huấn luyện phải luôn cao độ cảnh giác ở bất cứ địa điểm nào thì e rằng người trúng chiêu đã là cậu rồi.
Với sự ngang ngược kiêu căng không giảng lý lẽ của người phụ nữ đó, cùng với phong cách hành sự của gia đình họ, nửa đời sau của Liêu Duệ chắc chắn sẽ sống trong uất ức mà ch-ết.
Ngay lập tức cậu bàn bạc với mấy anh em, ai cũng thấy nơi này không thể ở lâu, Liêu Duệ liền xách gói chuồn lẹ.
Tưởng chuyện này cứ thế qua đi, ai ngờ cái đơn vị mới được phân công về, lãnh đạo lớn lại chính là cha của cô ta, Tào Đức Quyền, còn lãnh đạo trực tiếp nhỏ hơn cũng là anh trai cô ta, Tào Kiến Đảng.
Từ đó, những ngày tháng của Liêu Duệ có thể nói là nước sôi lửa bỏng.
Huấn luyện luôn là cực khổ và khắc nghiệt nhất, đi làm nhiệm vụ luôn là nguy hiểm và tuyến đầu nhất.
Gần đây nghe một người bạn nối khố kể trong thư rằng, Tào Khiết bị người chồng lưu manh đ-ánh đến sảy thai, muốn ly hôn nhưng dường như hắn ta có nắm được điểm yếu gì đó của họ, lần này nhà đó thực sự hận Liêu Duệ thấu xương.
Tào Ái Đảng càng thêm biến tướng chèn ép Liêu Duệ, khiến tình cảnh của Liêu Duệ càng khó khăn hơn, lần nhiệm vụ cuối cùng do không được chi viện kịp thời, Liêu Duệ suýt chút nữa thì mất mạng, sau đó Liêu Duệ quyết tâm thoát khỏi nơi đó.
Lục Kiêu cười lạnh, “Đây là thủ đoạn thường thấy của nhà bọn chúng rồi, có lẽ cậu vẫn là bị tao liên lụy rồi, lão già Tào Đức Quyền đó chính là coi nhà tao như cái gai trong mắt, cha mẹ tao bị hạ phóng chính là do lão làm đấy.
Mà cậu lại bị liệt vào phe của bọn tao, nếu không thì chỉ vì một đứa con gái thì chưa đủ để bọn chúng khắp nơi nhắm vào cậu đâu.”
Khác với Lục Kiêu và mấy đứa trẻ lớn lên trong đại viện Kinh Thành, Liêu Duệ được gửi từ một huyện nhỏ lên năm tám tuổi, người lại thanh tú g-ầy yếu như con gái vậy.
Những đứa trẻ hư hỏng ở Kinh Thành đó liền thường xuyên bắt nạt cậu, có một lần bắt nạt quá đáng quá bị Lục Kiêu bắt gặp.
Lục Kiêu ra tay đ-ánh đuổi những tên nghịch ngợm quá mức đó đi, đừng nhìn Lục Kiêu cũng thuộc kiểu thư sinh nhã nhặn.
Nhưng anh ra tay rất tàn độc, những đứa trẻ lớn hơn anh mấy tuổi đều bị anh đ-ánh khóc mấy lần, thành tích học tập lại cực đỉnh, trong mấy đại viện gần đó đều thuộc kiểu “con nhà người ta".
Chương 368 Ẩn họa
Liêu Duệ hồi nhỏ cũng là đứa lanh lợi, từ nhỏ đã biết ôm đùi, từ đó cứ bám theo Lục Kiêu suốt ngày như một cái đuôi nhỏ, gián tiếp cũng có liên hệ với mấy người khác.
Liêu Duệ cười khinh một tiếng, “Toàn là một lũ âm hiểm, chỉ biết chơi trò âm mưu quỷ kế, đấu không lại chúng thì em chẳng lẽ còn không trốn được sao?
Dù sao ước mơ từ nhỏ của em cũng là làm công an, đúng lúc chuyển ngành về tiếp tục hoàn thành ước mơ.”
Nhìn bàn tay quấn băng gạc, Liêu Duệ vẫn còn sợ hãi nói:
“Tuy nhiên lần này may mà có chị dâu nghĩa hiệp ra tay giúp đỡ, nếu không em chắc chắn phải tàn phế mất.
Cứ nghĩ đến ánh mắt thương hại kỳ lạ của mọi người là em chỉ thấy đời chẳng còn hy vọng gì nữa, may mà em đủ vận may.”
Lục Kiêu không tán thành quan điểm này của cậu, nghiêm khắc quở trách, “Nói cái gì thế, thiếu hai đốt ngón tay là đời chẳng còn hy vọng gì sao?
Cậu còn đôi chân, cậu còn bộ não, làm cái gì chẳng được, chẳng lẽ chỉ thế thôi mà đã đ-ánh gục được cậu, vậy thì cậu cũng quá phế vật rồi.”
“Giả sử lần này không chữa khỏi, có phải cậu sẽ bắt đầu tự sa đọa, dần dần xa lánh bọn tao, một mình trốn đến nơi không ai quen biết cậu để sống không?”
Liêu Duệ trợn tròn mắt nhìn anh, kêu to lên:
“Làm sao có thể, em đâu có yếu đuối thế, chẳng phải chỉ thiếu hai ngón tay thôi sao?
Trừ phi em không thể đi lại được nữa, hoàn toàn trở thành phế nhân phải dựa vào người khác chăm sóc, nếu không thì chẳng qua là mất đi công việc đi tuần thôi mà, chút đả kích này chỉ là chuyện nhỏ.”
Lục Kiêu cau mày trầm ngâm, nghĩ lại cũng đúng, tính cách Liêu Duệ hướng ngoại, còn có chút thuộc tính tấu hài.
Không có lý do gì chỉ vì thiếu hai ngón tay, bị chuyển về hậu cần mà lại tự sa đọa, đến mức cắt đứt mọi liên lạc với người thân bạn bè.
Ánh mắt anh liếc nhìn về phía eo của cậu, lại nhìn cái chân bị thương đang treo ở cuối giường, đột nhiên có ý định muốn thử để cậu ngồi dậy.
Nhìn bộ dạng tiều tụy của cậu em, thôi đừng hành hạ cậu ấy nữa.
Quay lại phòng bệnh, Lục Kiêu đã xác thực được suy đoán trong lòng từ miệng vợ, hóa ra những vết thương ngoài da kia chỉ là thứ yếu.
Sóng xung kích mạnh mẽ do vụ nổ gây ra đã hất văng cậu đi, chắc là chỗ ngã xuống có đ-á hay vật gì đó.
Cột sống va đ-ập vào vật cứng, dẫn đến lệch cột sống và dây thần kinh cột sống bị chèn ép.
Nếu không giải quyết được ẩn họa này, dù vết thương ở chân Liêu Duệ có khỏi thì cũng rất khó đứng dậy được.
Vạn hạnh là vợ anh biết chữa vết thương này, cuối cùng khiến tâm trạng nặng nề của Lục Kiêu lập tức trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Không hổ là vợ anh, dường như chuyện khó đến mấy vào tay cô đều có thể giải quyết hoàn hảo.
Buổi chiều, Chu Toàn ngủ một giấc ngon lành tỉnh dậy, việc đầu tiên là cho Tiểu Bao T.ử b-ú no, bế lên vỗ nhẹ nhẹ để cậu bé ợ hơi thuận lợi.
Lúc này nghe thấy tiếng gõ cửa, Chu Toàn đáp một tiếng, chỉ thấy chị dâu thứ hai Miêu Hồng cùng cha mẹ đi vào.
Miêu Hồng vốn có tính cách hơi tăng động một chút, vừa vào cửa đã vui vẻ nhiệt tình trò chuyện, lời nói ý tứ đều là sự thân thiết, đương nhiên cũng không quên khen Tiểu Bao T.ử một trận.
Trò chuyện mới biết, hóa ra Miêu Hồng sở dĩ ở bệnh viện không phải là nhận được tin tức gì, mà là đến thăm người khác, từ đó mới biết chuyện Chu Toàn sinh con ở bệnh viện.
