Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 356

Cập nhật lúc: 28/02/2026 08:21

“Bác gái sụt sịt mũi, nhìn thấy bộ quần áo trên khuỷu tay của cháu gái, liền nương theo tay đỡ của cô mà đứng dậy.”

Chu Vệ Quốc và Chu Hiếu Nhân lánh ra ngoài, Chu Toàn cùng bác gái lau rửa sạch sẽ c-ơ th-ể cho Chu Lâm.

Trong quá trình này, những vết thương cũ trên người chị hiện ra mồn một, thật khiến người ta không nỡ nhìn.

Có vết bị kẹp gắp nung nóng đốt, có vết d.a.o cắt, cũng có những vết giống như bị thắt lưng hay thứ gì đó quất vào.

Là một người mẹ, bác gái nhìn thấy c-ơ th-ể đầy rẫy vết thương của con gái, lại càng đau xót không gì bù đắp nổi, trong lòng hận thấu xương nhà họ Trần.

Chỉ có Chu Toàn biết, những thứ này vẫn chỉ là vết thương ngoài da có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Chu Toàn còn chẩn đoán ra, cẳng tay phải của chị họ từng bị gãy, chân phải cũng có vết gãy xương do bị đ-ánh, hơn nữa còn từng bị sảy thai, thật khó có thể tưởng tượng chị đã phải chịu đựng sự ngược đãi phi nhân tính như thế nào.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho chị họ, Chu Toàn mới chú ý đến hai bé gái ngoan ngoãn.

Cô ngồi xuống trước mặt chúng, sợ làm hai chị em đang nhút nhát ôm lấy nhau sợ hãi, cô dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói chuyện.

“Nói cho dì biết, các con tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Đứa trẻ lớn hơn hơi căng thẳng nói:

“Con tên là Ngọc Lan, năm nay bảy tuổi, em gái tên là Ngọc Đình, năm nay năm tuổi."

Có lẽ do suy dinh dưỡng lâu ngày, tuổi thực tế của hai đứa trẻ và vẻ ngoài của chúng khác nhau rất nhiều, trông nhỏ hơn tuổi thật khoảng hai tuổi.

“Các con có đói bụng không, dì dẫn các con đi tìm cái gì ăn có được không."

Ngọc Đình nghe vậy lộ vẻ khát khao, không ngừng nuốt nước miếng, dù vậy cũng không dám trả lời, chỉ tha thiết mong chờ nhìn chị gái.

Dáng vẻ đáng thương đó suýt chút nữa làm Chu Toàn rơi nước mắt.

Ngọc Lan im lặng lắc đầu với em gái, sau đó nói với Chu Toàn:

“Dì ơi, tụi con không đói, dì cho mẹ con cái gì đó ăn là được rồi ạ."

Nhìn Ngọc Đình đang ôm cái bụng kêu rột rột cũng lắc đầu theo chị.

Mắt Chu Toàn không kìm được mà cay cay.

Mấy đứa trẻ này hiểu chuyện quá, đã phải chịu bao nhiêu khổ cực mới có thể học được cách nhìn sắc mặt người khác ở độ tuổi nhỏ như thế này.

“Mẹ các con cũng sẽ có cái để ăn, nhưng mẹ vừa mới uống thu-ốc xong, phải đợi một lát nữa mới ăn được."

Bác gái đau buồn thở dài một tiếng, ôm hai đứa cháu ngoại vào lòng, sờ vào xương bả vai nhô ra g-ầy gò của chúng mà nước mắt cứ tuôn rơi.

Nghẹn ngào nói:

“Trời đ-ánh thật, đối với con cái mình mà cũng tuyệt tình như thế, đúng là không phải người mà!"

Nhìn bà ngoại đau lòng như vậy, Ngọc Lan nhất thời không biết phải làm sao.

Bác gái sụt sịt mũi, nói với hai đứa trẻ:

“Các con, đây là dì, em gái của mẹ các con, hãy đi theo dì để ăn cái gì đó đi."

“Đi thôi, dì đi nấu mì trứng cho các con ăn."

Chu Toàn mỗi tay dắt một đứa trẻ đi thẳng vào bếp, nấu mì trứng cho chúng ăn.

Bác gái thì gọi anh họ cả vào để hỏi chuyện.

Chu Vệ Quốc không vào trong mà quay người đi ra khỏi sân, chuyện này phải thông báo cho bác cả và bố.

Hai đứa trẻ nhìn hai quả trứng kho vàng rực nằm trong bát mì, không tự chủ được mà nuốt nước miếng ừng ực.

Chương 588 Công an can thiệp

Trước món ăn ngon, hai chị em lại không ai dám động tay, bởi vì thường ngày ở nhà khi ăn trứng gà đều là để cho mấy đứa con trai ăn.

Chị em chúng không những không được ăn, mà chỉ cần ngửi lâu một chút thôi cũng sẽ bị một trận đòn thừa sống thiếu ch-ết.

Cho nên nhìn thấy món trứng gà mình thích nhất, chúng trái lại chẳng dám chạm vào.

Chu Toàn nhét đũa vào tay chúng:

“Ăn đi, dì làm riêng cho các con đấy."

Thu Nguyệt bế Tiểu Bao T.ử đang gào khóc khản cả giọng đi tới:

“Chị họ, xem chừng Tiểu Bao T.ử đói thật rồi."

Chu Toàn cười vỗ vỗ tay với con trai, nhóc con nhíu đôi lông mày nhỏ, bổ nhào thẳng vào lòng mẹ, Chu Toàn nhẹ nhàng đón lấy con rồi đứng dậy.

Quay đầu nói với hai chị em:

“Các con phải ngoan ngoãn ăn hết mì nhé, dì vào cho em b-ú, nếu lát nữa quay lại dì thấy các con còn thừa là dì sẽ phạt đấy nhé."

Thu Nguyệt nhìn hai đứa trẻ này cũng thấy tội nghiệp, vào trong nghe kể về nỗi khổ của hai đứa trẻ.

Nghĩ bụng vải vóc chị họ đưa còn thừa một ít, cô dự định may cho mỗi đứa một bộ quần áo, bèn về phòng lấy thước ra đo kích cỡ cho chúng.

Thấy hai người dì đều đã đi khỏi, Ngọc Đình rụt rè hỏi:

“Chị ơi, em ăn được không ạ?"

Ngọc Lan thẫn thờ nói:

“Ăn đi, từ sáng đến giờ chưa có gì vào bụng, em chắc chắn là đói lả rồi."

Ngọc Đình nghe vậy khẽ reo lên một tiếng, bê bát tô lớn lên ăn ngấu nghiến.

Chu An Phúc và vợ chồng Chu An Bình vội vã trở về sân, nhìn thấy bộ dạng của Chu Lâm cũng đau lòng không thôi.

Căn bản không dám tin người phụ nữ sắc mặt như tro tàn nằm trên giường kia lại chính là cô gái xinh đẹp rạng rỡ năm nào.

Chu An Phúc nhìn thấy đứa con gái duy nhất bị người ta hành hạ sống dở ch-ết dở thế này.

Trong cơn kinh hãi phẫn nộ suýt chút nữa không thở nổi.

Cũng may Chu Vệ Quốc luôn để ý đến phản ứng của ông, vội vàng đỡ ông sang một bên, xoa thái dương cho ông.

Chu An Bình vốn tính tình ôn hòa cũng giận đến mức bốc hỏa.

Một đứa cháu gái tươi tắn của ông gả đi mới ngắn ngủi tám năm mà lại bị người ta bắt nạt đến mức này, rõ ràng là coi những người nhà ngoại như họ không tồn tại rồi.

Đến Chu An Bình còn không nén nổi lửa giận, huống chi là Khương Nhị Ni vốn tính nóng nảy, nhìn thấy người là bà liền giận dữ bốc hỏa.

Bà nhảy dựng lên bắt Chu Hiếu Nhân kể lại từ đầu những gì đã thấy sau khi sang bên đó.

Vừa đúng lúc này, Hác Kiến Binh dẫn theo một nam một nữ hai đồng chí công an bước vào cửa.

Chu Hiếu Nhân thuận tiện kể luôn một thể, từ lúc anh đến thôn Trần, ánh mắt của các xã viên nhìn anh như thế nào, cho đến sau đó làm sao phát hiện ra em gái bị bỏ đói đến thoi thóp rồi bị ném vào chuồng lợn chờ ch-ết, anh kể từ đầu đến cuối cho họ nghe.

Chu Hiếu Nhân nói với công an, trước kia em gái chịu khổ thế nào anh có lẽ không rõ.

Nhưng khi đến nhà họ Trần, anh phát hiện em gái bị trói trong chuồng lợn để tự sinh tự diệt.

Tệ hại hơn nữa là nghe từ miệng bọn trẻ mới biết, cả cái nhà đó vậy mà đã bốn năm ngày không cho em ăn gì, mục đích chính là muốn bỏ đói em cho đến ch-ết.

Hai đứa trẻ lo cho mẹ, lén lút đưa ít nước canh rau dại thì bị mụ già phát hiện, tóm được là đ-ánh cho một trận tơi bời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.