Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 366
Cập nhật lúc: 28/02/2026 09:02
“Lần này thì hay rồi, cha mẹ vợ tương lai e là ấn tượng về anh không được tốt.”
Vội vàng bày tỏ thái độ:
“Anh không biết tại sao Lưu Mỹ Lệ lại nói như vậy, anh có thể khẳng định trước là chưa bao giờ làm chuyện mờ ám gì với cô ta cả, lúc nhỏ chơi trò đám cưới cô dâu chú rể, chú rể cũng là người khác đóng.
Anh từ nhỏ tới lớn thấy Lưu Mỹ Lệ là thấy phiền rồi, căn bản không hề muốn có dính dáng gì tới cô ta cả."
Lâm Tú Cần hoài nghi đ-ánh giá anh, hừ lạnh nói:
“Cô ta nói, cô ta là con dâu mà mẹ anh đã nhắm trúng."
“Hả..., thế thì càng bốc phét rồi, mẹ anh hồi anh mười sáu tuổi đã trịnh trọng tìm anh nói chuyện, cảnh báo anh tránh xa Lưu Mỹ Lệ ra một chút, cái tính cách õng ẹo làm bộ làm tịch của cô ta ấy, đừng nói là anh không ưa, mà mẹ anh cũng thấy phiền cô ta lắm.
Nói nếu thực sự cưới về nhà thì mẹ cũng không cần đứa con trai này nữa, sớm muộn gì cũng tống bọn anh ra ngoài ở riêng, mắt không thấy tim không phiền."
Hác Kiến Binh nói liên thanh một tràng bày tỏ lòng trung thành, trong lời nói không hề che giấu sự chán ghét đối với Lưu Mỹ Lệ.
Làm cho Lâm Tú Cần cũng tò mò theo, không biết người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến mẹ anh tuyên bố nếu cưới vào cửa thì ngay cả con trai cũng phải đuổi ra khỏi nhà.
“Cô ta tệ đến mức đó sao?
Trông cũng khá thanh tú mà."
“Anh kể cho em một hai chuyện Lưu Mỹ Lệ từng làm thì em sẽ hiểu ngay thôi.
Cô ta chuyên chọn đúng giờ cơm để sang nhà anh chơi, mẹ anh khách sáo mời cô ta dùng cơm, cô ta lúc nào cũng phải làm bộ làm tịch một hồi, sau đó khi bọn anh bỏ cuộc không khuyên nữa thì cô ta mới miễn cưỡng cầm bát cơm lên.
Nói chung những chuyện tương tự như vậy nhiều không kể xiết, tính tình cô ta quá kỳ cục, nói chuyện gì cũng phải vòng vo tam quốc mãi mới vào được chính sự, cứ bắt người khác phải đi đoán suy nghĩ cuối cùng của cô ta cơ..."
Hai người càng trò chuyện càng hăng hái, trong cuộc đối thoại tiếng cười không dứt.
Vô thức ngồi cạnh nhau trên bậc thềm, một cái nghiêng đầu là kề sát gần nhau, nhưng hai người họ thời gian này hợp tác làm việc quen rồi nên cũng không thấy có gì lạ.
Nhưng cảnh này bị cha mẹ Lâm Tú Cần bắt quả tang, chuyện lại không đơn giản như vậy nữa.
Lâm Hòa Bình hắng giọng một cái thật mạnh, đôi mắt to như chuông đồng giận dữ lườm Hác Kiến Binh.
Lâm Tú Cần bị mẹ túm tai, bản thân còn lo chưa xong nên không có thời gian quan tâm tới Hác Kiến Binh.
Chương 604 Thầy sớm đã nhìn ra rồi
“Chú, thím, cháu và Tú Cần đang tìm hiểu nhau với mục đích kết hôn, riêng tư chúng cháu rất đúng mực, chưa từng có hành vi vượt quá giới hạn nào cả."
Hác Kiến Binh tỏ rõ khí chất đàn ông đứng ra nói.
Lâm Hòa Bình và mẹ Tú Cần nhìn nhau, họ vẫn chưa quên ngày hôm qua cô gái thành phố kia chạy tới nhà với vẻ hống hách tuyên bố chủ quyền.
Sao mới chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi đã thành một đôi rồi?
Thằng nhóc này chắc không phải đang lừa gạt con gái mình chứ?
Nghĩ như vậy, sắc mặt Lâm Hòa Bình càng thêm khó coi.
Nhìn quanh một lượt, sợ người đi làm về ngang qua bắt gặp lại đồn thổi điều tiếng cho con gái.
Mặt hầm hầm túm lấy cánh tay thằng nhóc này, lôi vào trong nhà để tra hỏi cho kỹ càng.
Nói không ra ngô ra khoai, xem ông có đ-ánh cho thằng này đến mức không tự lo được cuộc sống không.
Khi quay lại trạm y tế, Hác Kiến Binh đã mơ hồ đồng ý lời hứa hẹn trong thời gian tới sẽ bảo cha mẹ mang trầu cau sang dạm ngõ.
Khóe miệng mang theo nụ cười ngây ngốc, bước vào nhà chính thì thấy thầy đang tiếp đón một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất rất nhã nhặn.
Chu Toàn đang trò chuyện với Lý Nhu, thấy Hác Kiến Binh bước vào cửa liền dặn dò anh:
“Hôm nay không phải em định về nhà sao, sẵn tiện mang thu-ốc của Liêu Duệ tới nhà cho anh ấy, sau đó hôm nay lúc quay lại thì đi tìm anh Lâm Hồng Quân, nhờ anh ấy mang giúp tôi mấy cân thịt về."
Hác Kiến Binh vâng lời một tiếng, đi được vài bước lại quay đầu lại, mang theo mấy phần thẹn thùng nói:
“Thầy ơi, vừa rồi em đã bàn bạc với cha mẹ Tú Cần rồi, sắp tới hai đứa em sẽ đính hôn ạ."
Chu Toàn nhướng mày, thật không dễ dàng gì, hai cái đứa chậm chạp này cuối cùng cũng đã nói rõ lòng mình với nhau rồi.
Còn không hành động nữa thì e là ngay cả cô cũng phải ra tay giúp sức một chút mới được.
Thấy trên mặt thầy không hề có chút ngạc nhiên nào, chỉ thản nhiên gật đầu.
Hác Kiến Binh bỗng chốc hiểu ra.
Hóa ra thầy sớm đã phát hiện ra tâm ý của hai người bọn anh rồi, chỉ có những người trong cuộc như bọn anh là lại chậm chạp đến thế.
Gãi gãi đầu đầy vẻ xấu hổ, đi vào phòng trị liệu lấy thu-ốc.
Chu Toàn mỉm cười nói với Lý Nhu bên cạnh:
“Đây là một trong những học trò của tôi, theo tôi học y thuật."
Lý Nhu thầm tặc lưỡi, nhìn người ta kìa, còn nhỏ hơn mình hai tuổi mà đã danh tiếng vang xa, thậm chí còn mở lớp thu nhận học trò rồi.
Mà cô năm nay đã ngoài hai mươi, chỉ có thể làm người hát thay trong đoàn, giọng chính thường xuyên không tới lượt cô.
“Chu Toàn, cô vừa nãy vẫn chưa trả lời tôi đâu?
Mắt của Vệ Quốc sau khi hồi phục liệu có ảnh hưởng tới thị lực không, dù sao anh ấy cũng thích cuộc sống trong quân ngũ như thế, nếu không thể cầm s-úng được nữa chắc chắn anh ấy sẽ rất hụt hẫng."
“Chị Lý Nhu, thị lực hiện giờ của anh hai tôi còn tốt hơn nhiều so với trước khi bị thương, chính anh hai cũng nói rằng thị lực của những tay s-úng b-ắn tỉa trong quân đội e rằng cũng không bằng anh ấy đâu."
Lý Nhu mừng rỡ đứng bật dậy:
“Vậy thì tốt quá rồi, cô không biết lần bị thương ở mắt này đã đả kích anh ấy lớn đến mức nào đâu, anh ấy thậm chí không chút do dự mà lựa chọn từ bỏ tình cảm của chúng tôi."
Nghe ra sự oán hờn trong giọng điệu của đối phương, Chu Toàn vội vàng nói vài câu tốt đẹp cho anh hai.
“Chúng tôi đã nghe anh hai kể về chị rồi, khi nhắc tới chị tôi có thể thấy trong lòng anh hai rất buồn, e là cũng từng rất hối tiếc vì đoạn lương duyên bị bỏ lỡ này."
“Anh ấy đáng đời lắm, ai bảo anh ấy tự cho là đúng mà thay tôi đưa ra quyết định chứ, hồi đó tôi từ biên giới đi cứu tế về nghe nói anh ấy tới nhà tôi hủy bỏ hôn ước, tôi tức muốn nổ phổi luôn.
Chu Vệ Quốc anh ấy đừng hòng trêu chọc tôi rồi phủi m-ông bỏ đi như thế, tôi nhất định phải tóm được anh ấy để nói cho rõ ràng mọi chuyện."
Chu Toàn mỉm cười nhìn cô gái nhỏ đang dựng mày liễu, chống nạnh nhỏ nhắn để trách phạt ai đó.
Buổi sáng vừa tiếp nhận vài ca bệnh từ trên trấn đặc biệt tìm tới đây để nhờ cô khám bệnh.
Khi đến lượt người cuối cùng thì không nói mình không khỏe ở đâu, mà lại tự giới thiệu mình là vợ chưa cưới của Chu Vệ Quốc.
Sau khi bất ngờ, Chu Toàn liền mời người vào trong để nói chuyện.
Chương 605 Lý Nhu
Lý Nhu có vẻ ngoài anh dũng xinh đẹp, giọng nói đặc biệt dễ nghe, tính cách phóng khoáng đại khí, là một cô gái rất dễ khiến người ta nảy sinh thiện cảm.
Chu Toàn thuận theo lời cô mà tán thành:
“Đúng thế, không được dễ dàng tha thứ cho anh ấy."
Mắt Lý Nhu sáng lấp lánh nhìn Chu Toàn:
“Cô cũng ủng hộ tôi chỉnh đốn Chu Vệ Quốc một chút sao?"
