Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 37

Cập nhật lúc: 28/02/2026 05:10

“Chu Toàn đưa bàn tay đang đeo găng tay sợi gai ra bắt tay anh ta, hai người tâm đầu ý hợp mỉm cười.”

Ra khỏi chợ đen, Chu Toàn tìm một góc tháo bỏ lớp hóa trang, trực tiếp tìm một quán ăn để ăn cơm, đã gần một giờ rồi, cái bụng đã sớm biểu tình rồi.

Trên phố thoảng qua mùi thức ăn dẫn dụ người ta, cứ theo mùi là tìm được chỗ thôi.

Tiệm cơm quốc doanh ở đây là một ngôi nhà cấp bốn gạch đỏ lợp ngói, nhỏ hơn một chút so với cái tiệm cô đã đến trong thành phố trước đó.

Đúng lúc giờ ăn cơm nên bên trong khá náo nhiệt.

Nhân viên phục vụ là một bà chị có dáng người hơi đẫy đà, cao giọng xướng thực đơn hôm nay.

Cho đến nay những người cô tiếp xúc đa số đều g-ầy gò, sắc mặt cũng không tốt lắm, hiếm khi thấy được một người đẫy đà ở thời đại này, ánh mắt Chu Toàn không khỏi dừng lại hơi lâu.

Bà chị đó thấy người tới không nói lời nào, mất kiên nhẫn vẩy tay một cái:

“Tôi nói này cô muốn gọi gì hả?

Lúc này đông người, không có thời gian hao với cô đâu."

Chương 61 Thêm một người bạn thêm một con đường

Chu Toàn biết mình thất lễ, nhưng cô là ai chứ, là cao thủ đông y đại diện cho bộ mặt của bệnh viện đông y đấy.

Tuy ban đầu là vì tò mò mới nhìn người ta chằm chằm, nhưng ít nhiều cô cũng nhìn ra được điều gì đó từ tướng mạo.

Chu Toàn mỉm cười lịch sự rồi mới nói:

“Bà chị này, có phải chị suốt đêm suốt đêm không ngủ được, c-ơ th-ể dễ buồn ngủ, uể oải, mệt mỏi, tinh thần không phấn chấn, ăn uống không ngon miệng, còn cả... chuyện đại tiện cũng không được bình thường đúng không."

Bà chị vốn đang có vẻ mặt hơi nóng nảy, theo lời Chu Toàn nói càng lúc càng nhiều, vẻ mặt dần dần chuyển sang kinh ngạc.

Kinh ngạc hỏi:

“Cô... cô là ai?

Sao cô biết tình trạng sức khỏe của tôi?"

“Tôi nhìn ra từ tướng mạo của chị, vọng văn vấn thiết, người ta có bệnh hay không, từ tướng mạo cũng có thể đoán ra được."

Chu Toàn cười nói.

Một thanh niên từ bếp sau ló đầu ra, không biết đã nghe bao lâu rồi.

Nghe vậy liền vỗ đùi một cái, bừng tỉnh đại ngộ đưa ra kết luận cho những biểu hiện bất thường mấy ngày nay của chị nhân viên phục vụ.

“Chị Mã, tôi đã bảo mấy ngày nay sao tính tình chị lại nóng nảy thế, tôi đã bị chị mắng mấy lần rồi đấy?"

“Đi đi đi, không nói cậu chân tay lóng ngóng làm sai việc à, tôi mắng cậu cũng là vì tốt cho cậu thôi, cậu nhóc này lanh lợi một chút, học được tay nghề của đại đầu bếp mới là chính đạo."

Bà chị cười mắng vỗ nhẹ vào người thanh niên vừa nói một cái:

“Lại đây, đứng đây trực thay tôi một chút, tôi phải nói chuyện hẳn hoi với đồng chí nhỏ này."

Bà chị này vén rèm cửa đi ra, tự nhiên nắm lấy cổ tay Chu Toàn, cười nói:

“Đại muội t.ử, cô nói kỹ cho chị nghe xem nào, chuyện này là sao."

Chu Toàn được dẫn đến một chỗ trống ngồi xuống:

“Bà chị này, nhìn phản ứng của chị thì chắc là em nói trúng rồi?"

“Chị họ Mã tên Quế Anh, cô cứ gọi chị là chị Mã là được."

Mã Quế Anh ngồi phịch xuống đối diện, vừa quan sát Chu Toàn vừa suy đoán xem cô rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Không thể trách bà kinh ngạc được, cô gái nhỏ trông mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, vậy mà vừa nói một cái là trúng ngay các triệu chứng khó chịu trên người bà.

“Đại muội t.ử, cô nói xem c-ơ th-ể chị là thế nào vậy?"

“Dạo gần đây chị cứ hở ra là muốn ngủ gật, ban đêm thì đầu óc cực kỳ tỉnh táo, cứ như lật bánh nướng mãi mà chẳng ngủ được, ban ngày chỉ cần một chuyện nhỏ không vừa mắt là như bị châm ngòi pháo, nổ bùm bùm mắng người ta một trận, mắng xong lại thấy trong lòng áy náy, đúng là hành hạ chị ch-ết mất!"

Chu Toàn không vội nói, chỉ bảo bà thè lưỡi ra.

Quả nhiên trên bề mặt lưỡi phủ một lớp rêu lưỡi trắng dày, mép lưỡi còn có những dấu răng hằn rõ rệt.

“Không có gì to tát đâu, chỉ là độ ẩm trong người khá nặng, chuyện này nếu không coi trọng thì còn dẫn đến bệnh chàm mãn tính nữa, chị phải uống thu-ốc để làm giảm triệu chứng thôi."

“Đại muội t.ử, cô học y à?

Tiếng phổ thông của cô chuẩn thật đấy, chị chẳng nghe ra được cô có phải người thành phố này không nữa."

Chu Toàn hồi đại học tiếng phổ thông đạt cấp một hạng A, vừa mở miệng là không hề mang chút giọng địa phương nào.

Cũng may nguyên chủ đã rời đi hơn ba năm, nếu không Chu Toàn còn phải nghĩ cách học lại giọng địa phương của nguyên chủ, chuyện đó thực sự rất tốn thời gian và công sức.

“Em là người thành phố này mà, người trấn Thanh Thạch chính hiệu, đã học y ba năm ở thủ đô, đây chẳng phải tốt nghiệp rồi nên về nhà thăm hỏi sao."

“Ôi chao, từ thủ đô về à?

Thảo nào chị thấy khí chất của cô khác hẳn, y thuật cũng rất giỏi, mới giáp mặt một cái đã nhìn ra triệu chứng của chị."

Thời buổi này hễ cứ dính dáng đến thủ đô là trong mắt người dân thường đã là ghê gớm lắm rồi, Mã Quế Anh nhìn Chu Toàn với ánh mắt càng thêm tin phục.

“Đại muội t.ử, cô có thể giúp chị kê đơn thu-ốc uống không?"

Chu Toàn cảm thấy thêm một người bạn thêm một con đường, huống hồ là công nhân có biên chế ở quán ăn, nên cũng không từ chối mà tận tâm viết một đơn thu-ốc.

Chương 62 Mã Quế Anh

Nhìn đơn thu-ốc viết tên vài loại thu-ốc, Mã Quế Anh khen một câu chữ đẹp quá.

Đây có lẽ là chữ viết đẹp nhất mà bà từng thấy, không hổ danh là người học từ thủ đô về.

Chu Toàn lại nói:

“Thu-ốc này không đắt đâu, cứ theo đơn mà uống khoảng mười mấy thang, nếu không còn triệu chứng nữa thì có thể ngừng thu-ốc.

Hơn nữa đơn thu-ốc này là em kê dựa trên tình trạng c-ơ th-ể cá nhân của chị, chị không được chuyển cho người khác dùng đâu nhé, phải biết rằng thu-ốc cũng có ba phần độc, hợp với chị chưa chắc đã hợp với người khác."

Mã Quế Anh vừa gấp gọn đơn thu-ốc vừa liên tục gật đầu:

“Đại muội t.ử à, cô yên tâm đi, chị biết nặng nhẹ mà."

Mã Quế Anh lại hỏi tên Chu Toàn, một người có lòng kết giao, một người phát ra thiện chí, nhất thời hai người chuyện trò rất hợp rơ.

Mã Quế Anh cười hì hì nói:

“Chị nhìn ra rồi, muội t.ử là tính tình phóng khoáng sảng khoái, người em gái này chị kết giao chắc rồi."

“Xem chị kìa, cô đến để ăn cơm mà bị chị làm lỡ dở nãy giờ, nói xem cô muốn ăn gì, bữa cơm hôm nay chị mời, sau này muốn ăn cơm cứ đến tìm chị, chị bảo bếp sau làm món ngon cho cô."

Chu Toàn nhìn thực đơn hôm nay trên tường, gọi một bát cơm trắng, một phần cà tím hương cá, một phần cá kho miếng.

Đưa cho Mã Quế Anh một cân phiếu lương thực toàn quốc kèm theo một đồng hai hào.

Mã Quế Anh đon đả vào bếp sau chuẩn bị cho cô.

Cơm canh chuẩn bị xong Mã Quế Anh đích thân bưng tới tận bàn, còn lén tặng thêm hai cái bánh bao thịt.

Vị khách quen hay đến đây ăn cơm ngồi bên cạnh trêu chọc kêu ca:

“Chị Mã, không được đối xử phân biệt thế chứ, chúng ta cũng là hàng xóm láng giềng cũ rồi, lấy đồ ăn còn phải tự ra cửa sổ mà lấy, sao cô gái nhỏ này lại đặc biệt thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 37: Chương 37 | MonkeyD