Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 48
Cập nhật lúc: 28/02/2026 05:13
“Chu An Phúc cười rạng rỡ quan sát kỹ hai văn bản, cất đi như báu vật.”
Chương 79 Đ-ánh giá lại
Hác Kính Tùng đã đến rồi thì cũng muốn đợi phẫu thuật kết thúc xem chị dâu cũ có phẫu thuật an toàn hay không, hai cán bộ khác cũng sẵn lòng làm thuận nước đẩy thuyền, dứt khoát ngồi ngoài sân chờ đợi.
Đám Chu An Phúc thì không có tâm trí nào mà tiếp đãi họ, đến cả nước cũng quên không rót cho lấy một chén, từng người từng người một trố mắt nhìn về phía phòng điều trị.
Hơn một tiếng sau, cửa phòng điều trị được mở ra.
Chu Toàn đi ra trước, tuyên bố với đám người đang vây quanh nhìn cô đầy mong đợi rằng phẫu thuật rất thành công.
Chu An Phúc mừng rỡ xoa tay liên tục, trái tim treo cao cuối cùng cũng được đặt lại vào l.ồ.ng ng-ực.
Chu Hiếu Nhân mừng rỡ xong liền quan tâm hỏi han khi nào có thể đưa mẹ về.
“Bác gái đang ở trạng thái ngủ sâu, vừa mới phẫu thuật xong đôi mắt chắc chắn sẽ không thoải mái, hãy để bác nghỉ ngơi nhiều hơn một chút."
“Còn phải tiếp tục quan sát, nếu xảy ra tình huống bất thường như đau mắt, chảy nước mắt... thì còn phải châm cứu kịp thời, cứ để bác gái ở lại trực tiếp trong phòng điều trị, môi trường ở đây khá vệ sinh, tránh được nguy cơ nhiễm trùng chéo."
Chu An Phúc cũng thấy cháu gái suy nghĩ chu đáo, có cô trông coi là tốt nhất cho bà lão rồi.
Cuối cùng cũng thấy được chính chủ rồi, Hác Kính Tùng từ lúc cô xuất hiện đã luôn quan sát.
Ở vị trí như ông ấy thường xuyên phải giao tiếp với đủ loại người, tâm tư của những kẻ làm chính trị nhiều như cái rây vậy, ông ấy là một cậu trai nông thôn xuất thân không bối cảnh không thân phận, cũng chính vì vậy mới có thể leo lên được vị trí như hiện tại.
Vừa mới chạm mặt đã nhận ra Chu Toàn so với cô trước đây thực sự có sự thay đổi long trời lở đất.
Đủ tự tin đủ bình tĩnh, trên người còn có một loại khí trường thản nhiên ung dung, lúc mở miệng cười còn rất có sức thuyết phục.
Nếu nói người như vậy có bản lĩnh lớn thì Hác Kính Tùng hoàn toàn tin tưởng.
Ông thân thiện vẫy tay gọi người đến trước mặt, trò chuyện với cô.
Cuộc trò chuyện này đã giúp ông kinh ngạc phát hiện ra cô gái nhỏ này biết không ít thứ, bất kể Hác Kính Tùng nói chuyện với cô về chủ đề gì cô đều có thể tiếp lời được.
Hác Kính Tùng cảm thấy phải đ-ánh giá lại cô gái này.
Biết Chu Toàn học hành thành tài, một lòng chân thành muốn báo đáp mảnh đất đã nuôi dưỡng mình, mang lại phúc lợi cho các xã viên địa phương, Hác Kính Tùng có ấn tượng tốt hơn về cô.
Ông bảo có khó khăn gì cứ lên công xã tìm ông, Chu Toàn cũng thực sự không khách sáo, ngay tại chỗ đề đạt yêu cầu với ông.
Chu Toàn cần ống truyền dịch, ống tiêm, kim tiêm... những thứ này nếu không có phiếu điều phối thì không có chỗ nào bán cả, kho thu-ốc của phòng khám trong không gian đương nhiên không thiếu, nhưng vấn đề là vật liệu của tương lai thì ở đây vẫn chưa được sản xuất, không tìm được nguồn gốc hợp lý.
Hác Kính Tùng rất thích cái sự dứt khoát gãy gọn của hậu bối này, ông vỗ ng-ực bao thầu hết, đảm bảo nhất định sẽ gửi những thứ này qua đây.
Ông cũng là phong cách làm việc sấm sét, thực sự ngay ngày hôm sau đã đích thân mang những vật tư trong danh sách Chu Toàn liệt kê gửi tới nơi.
Khoảng nửa tiếng sau, bác gái tỉnh lại.
Nhờ phẫu thuật thuận lợi cộng thêm tác dụng hỗ trợ của nước giếng linh tuyền, trạng thái của bác gái rất tốt.
Anh họ cả biết Chu Toàn chỉ có một cái bếp lớn nên đã đào ít bùn ở chân núi làm một cái bếp củi nhỏ ngoài phòng bếp.
Tuy không tiện lợi bằng bếp than sắt nhưng ưu điểm là cũng có thể dùng củi được.
Đặt chiếc nồi sắt nhỏ đã mua về lên, Chu Toàn dùng thấy rất thuận tay.
Bác gái còn đang truyền dịch, Chu Toàn chuẩn bị cho bác gái một ít thức ăn thanh đạm dễ tiêu hóa, đang bón cháo thịt cho bác gái thì nghe thấy bên ngoài có người gọi.
Bác gái vỗ nhẹ vào tay Chu Toàn, ra hiệu cho cô ra ngoài xem sao.
Người đến hóa ra là Trương Kiến Quân đã gặp hôm về thôn, bên cạnh là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, dáng người g-ầy gò, tay dắt một đứa con trai bảy tám tuổi, bên cạnh là hai đứa con gái hơn mười tuổi.
“Chu Toàn, con nhà anh hôm nay vừa xuất viện, anh dẫn nó qua đây nhận diện ân nhân cứu mạng.
Các con mau quỳ xuống lạy cô đi."
Chương 80 Không được tạo ra tiền lệ này
Ba đứa trẻ nghe vậy ngoan ngoãn quỳ xuống, cái trận thế lớn như vậy làm Chu Toàn giật mình một cái, cô vội vàng bước tới đỡ nhóc tì yếu ớt lên trước, rồi kéo hai đứa con gái dậy.
“Anh Kiến Quân, mọi người đều là dân làng với nhau cả, anh làm gì thế này?"
“Cô xứng đáng nhận mà!
Nếu không có hai hộp thu-ốc cô đưa cho thì lần này Thạch Đầu chắc chắn là không về được rồi."
“Đúng vậy, em gái à, lúc bố nó mang thu-ốc qua bác sĩ đều đã thông báo tin buồn rồi đấy."
Trần Tiểu Hồng khẽ lau nước mắt, nhớ lại tâm trạng sụp đổ bất lực lúc đó mà vẫn còn thấy sợ hãi.
“Em cũng là tình cờ có loại thu-ốc đó thôi, em ấy không sao là tốt rồi."
Trương Kiến Quân vẻ mặt đầy hối lỗi nói:
“Bệnh viện nói loại thu-ốc đó không chỉ đắt mà muốn có được loại thu-ốc đó còn phải có phiếu điều phối, cực kỳ khó mua."
Anh lấy ra một mảnh giấy đưa đến trước mặt Chu Toàn:
“Anh mượn của thôn năm mươi đồng, thím cũng đưa cho một ít, nhưng mẹ tụi nhỏ cũng bị bệnh nằm viện, tiêu tốn hơi nhiều, tiền thu-ốc còn thiếu hơn ba mươi đồng nữa, anh viết giấy nợ cho cô nhé."
Chu Toàn muốn nói thôi không cần trả nữa đâu, Trần Tiểu Hồng dường như hiểu được suy nghĩ của cô.
“Vừa nãy trên đường nghe cụ Vu nói em sắp về thôn làm bác sĩ làng, vậy thì em không được tạo ra cái tiền lệ này."
Trương Kiến Quân bổ sung thêm:
“Tiền thu-ốc bao nhiêu thì cô cứ thu bấy nhiêu, có thể cho tụi anh nợ là cô đang tích đức rồi.
Nếu ai cũng đến trạm y tế nợ tiền thì sẽ có nguy cơ không duy trì hoạt động nổi."
Gia đình Trương Kiến Quân có thể coi như bị nhà họ Trương đuổi ra khỏi nhà với bàn tay trắng, vốn dĩ Chu Toàn đã dự định tặng không thu-ốc cho họ rồi, bị nói vậy mới biết mình suýt chút nữa đã phạm sai lầm.
Người ta chắc chắn sẽ nói, thu-ốc đưa cho Trương Kiến Quân đến bệnh viện trấn còn không có mà bán, chắc chắn là đáng giá rất nhiều tiền, tôi chỉ nợ có một hai đồng này thì có làm sao đâu?
Chu Toàn nhìn qua cái giá ghi trên giấy nợ, hai hộp thu-ốc tổng cộng hơn sáu mươi đồng, bằng cả hai tháng lương của một công nhân rồi, chắc hẳn là đã hỏi bệnh viện về giá của loại thu-ốc này.
Chu Toàn nhận lấy giấy nợ này:
“Giấy nợ em nhận, nhưng chỗ em không gấp dùng tiền, các anh chị cứ thong thả mà gom."
“Ngược lại là đứa trẻ này, thời gian tới cần dinh dưỡng, có tiền thì phải mua cho em ấy chút đồ ngon trước đã."
Chu Toàn lại bắt mạch cho đứa trẻ, đứa bé này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cộng thêm trận bệnh lần này nên c-ơ th-ể cực kỳ yếu ớt.
Và hai đứa con gái kia cũng g-ầy trơ xương, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt tóc thưa thớt, cũng đang ở trong tình trạng suy dinh dưỡng.
