Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 584
Cập nhật lúc: 28/02/2026 15:08
“Nhưng Chu Toàn tin rằng thời gian sẽ chứng minh tất cả.”
Đây dù sao cũng là con đường mà Quan lão tự mình lựa chọn, bất luận tin hay không, hai vị viện trưởng chỉ có thể chống mắt lên xem.
Nhưng điều đó không ngăn cản sự tán thưởng của họ dành cho Chu Toàn, cho nên trong suốt buổi trò chuyện họ đều diễn ra rất vui vẻ.
Và họ đồng ý dành ra một góc trong bếp ăn tập thể để Chu Toàn sắc thu-ốc Đông y ngay tại bệnh viện.
Có sự phối hợp hết mình của họ, Chu Toàn làm việc cũng thuận tiện hơn nhiều, lập tức nhận lấy lòng tốt của họ.
Chương 952 Hai đứa nhỏ bỏ đi lạc đường
Trong lòng Chu Toàn thầm tán thán người thời đại này thật sự rất chất phác và hết lòng vì công việc chung.
Những vị lãnh đạo cấp bậc như hai vị viện trưởng đây lại có tâm tư thuần khiết, một lòng duy trì sự phát triển trật tự và tốt đẹp của bệnh viện, đối với nhân tài mà mình coi trọng cũng hết sức ủng hộ và bồi dưỡng.
Không giống như tầng lớp quản lý bệnh viện ở đời sau, tâm trí đều dùng vào việc tranh quyền đoạt lợi, đấu đ-á lẫn nhau.......
Tôn Ái Quốc nhìn xe đạp đi lại nườm nượp trên đường, trong lòng tràn ngập cảm giác bất an mãnh liệt.
Cậu nhóc dùng sức kéo mạnh Hoành Bác đang thò đầu thò cổ đi phía trước một cái.
“Anh tư, em thấy ý tưởng đi tìm mẹ này tồi tệ quá đi mất, lỡ đâu mẹ chẳng tìm thấy mà chúng mình lại làm mất chính mình luôn thì sao?"
“Ây da, sao em nhát gan thế, miệng mọc trên người mình cơ mà, sao mà lạc được, thực sự không tìm thấy nhà nữa chúng mình có thể đến đồn công an tìm các chú công an, mẹ chẳng phải đã nói là có khó khăn thì tìm công an sao!"
Hoành Bác nói một tràng át đi, bước chân càng nhanh hơn vài phần, chỉ sợ Ái Quốc đổi ý thì phiền phức to rồi.
“Ơ, kia chẳng phải là anh trai bán nước ngọt ở cửa rạp chiếu phim lần trước sao?
Đi thôi, chúng mình đi mua nước ngọt đi!"
Chẳng đợi Ái Quốc đồng ý, Hoành Bác đã lạch bạch đôi chân ngắn chạy tọt vào con ngõ nhỏ phía trước.
Mặc dù cả hai đã chạy suốt quãng đường nhưng rất nhanh đã không thấy bóng dáng anh trai bán nước ngọt đâu nữa, hai anh em nhỏ chống tay lên đầu gối thở hồng hộc.
Ái Quốc nhìn con ngõ nhỏ xa lạ và yên tĩnh, mếu máo đầy vẻ kinh hoàng lay lay tay anh tư.
“Đây là đâu ạ?
Phải làm sao đây, chúng mình lạc đường thật rồi!"
Hoành Bác nhìn con ngõ nhỏ cũ nát và âm u, một người vốn dũng cảm cũng không khỏi run sợ trong lòng.
Nhưng cậu nhóc đâu có dám lộ vẻ sợ hãi, nếu không đứa em này sẽ biểu diễn màn “nước tràn bờ đê" ngay tại chỗ cho cậu xem mất.
Cậu nhóc giả bộ trấn tĩnh vỗ vỗ bộ ng-ực nhỏ:
“Yên tâm đi!
Anh tư nhớ đường lúc đến mà, chúng mình cứ quay lại đi là được!"
Nửa tiếng sau, Ái Quốc rưng rưng nước mắt chực khóc, nhìn Hoành Bác đang loanh quanh trong ngõ với ánh mắt trách móc.
Hoành Bác phiền não gãi đầu, ánh mắt đảo liên hồi nói:
“Cái này đâu có trách anh được, ai bảo mấy con ngõ ở đây giống như mê cung thế này chứ, rẽ qua rẽ lại vài cái làm anh cũng bị ch.óng mặt theo luôn rồi!"
“Ây ây, em đừng có khóc đấy nhé, em mà khóc là anh hoảng lắm, mà hoảng là anh lại càng không nhớ ra được gì nữa đâu!"
Ái Quốc mếu máo sốt ruột nói:
“Thế thì phải làm sao đây, không tìm thấy nhà thì sau này chẳng bao giờ được gặp lại bố mẹ nữa rồi..."
Hoành Bác kiễng chân ngó nghiêng khắp nơi:
“Em nói xem, ở đây sao mà lạ thế, nãy giờ chẳng gặp được một người sống nào cả."
Bỗng nhiên một tiếng hét thê lương hơi non nớt vang lên làm hai anh em sợ hãi ôm chầm lấy nhau.
“Anh tư, em sợ!"
Hoành Bác cũng bị dọa cho khiếp vía nhưng vẫn không muốn bỏ cái oai làm anh, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Đừng sợ đừng sợ, có anh ở đây rồi!"
Hai đứa trẻ lắng nghe kỹ một hồi, tiếng động này hóa ra phát ra từ phía sau bức tường rạp mà chúng đang đứng.
Từ đó thỉnh thoảng vọng lại tiếng khóc lóc la hét của một bé gái, xen lẫn tiếng mắng nhiếc của người lớn và tiếng roi vọt quất vào người chan chát.
“Dì ơi, con không dám nữa đâu, đừng đ-ánh nữa ạ... hức hức..."
Ái Quốc nghe tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết, sợ đến mức co rúm lại như con chim cút nhỏ, ôm c.h.ặ.t lấy anh trai.
“Chúng mình mau đi thôi..."
“Ơ, bên trong hình như có một bạn gái bị đ-ánh, nghe lời này hình như cũng chẳng phải mẹ người ta đâu, chúng mình cứ xem thử xem sao đã."
Xác định hiện tại chúng đang an toàn, Hoành Bác to gan muốn ghé mắt vào xem náo nhiệt.
Cậu nhóc bám vào tường rào của nhà người ta thò đầu nhìn vào bên trong, cái nhìn này làm cậu nhóc tức phát điên.
Chỉ thấy bên trong người đang đ-ánh người là một người đàn bà vừa hung dữ vừa xấu xí, tay cầm một cái kẹp than đỏ rực định dí vào người cô bé.
Đầu óc nhanh hơn hành động, trong lúc bốc đồng, Hoành Bác dùng sức đẩy tung cửa viện, vừa xông vào đã dùng hai tay ôm lấy cây chổi lớn dựng ở một bên.
Chẳng quản ngại gì hết, cậu nhóc dùng hết sức bình sinh quật cây chổi vào người mụ đàn bà xấu xa kia, ngay sau đó nắm lấy cổ tay cô bé ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Chương 953 Được người tốt đưa về
Cô bé đang sợ hãi khóc lóc vẫn chưa kịp phản ứng gì đã bị kéo ra khỏi sân rồi.
Ái Quốc kinh hoàng nhìn một bà thím hung dữ, tay cầm kẹp than vừa mắng c.h.ử.i vừa lao về phía họ.
Cậu nhóc hoảng hốt lùi lại vài bước rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Hoành Bác nghiêng đầu hét với cô bé đang khóc:
“Này, cậu đừng có khóc nữa, mau chỉ đường cho chúng tớ đi, đi hướng nào mới chạy thoát khỏi con ngõ này được?"
Đồng thời, Hoành Bác quay đầu lại thấy Ái Quốc không có đứng ngây ra đó mà đang chạy theo sát phía sau thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cứ chạy như gà không đầu trong ngõ thế này cũng không phải là cách.
Lúc này cô bé mới hoàn hồn, theo bản năng bắt đầu chỉ đường cho cậu nhóc.
Mấy đứa trẻ tuy dáng người nhỏ thô nhưng chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chạy ra đến đường lớn, bỏ xa mụ đàn bà b-éo lùn kia ở phía sau.
Ra đến đường lớn bên ngoài, Hoành Bác cũng nhận ra con đường lúc đến rồi, thấy cô bé được cứu ra người đầy vết thương, cậu nhóc dứt khoát đưa cô bé về nhà để bôi thu-ốc.
Hai anh em lẻn ra ngoài mà không nói với ai một tiếng, đâu có biết người nhà đều đang lo sốt vó cả lên rồi.
Lục An Hân không ngờ Dương Thạc lại tìm đến tận cửa, dù miệng anh ta luôn nói là đến thăm bọn trẻ.
Nhưng ánh mắt anh ta lúc nào cũng dõi theo cô, sớm đã bộc lộ tâm tư của người đó không chút sót lại.
Lục An Hân bị anh ta nhìn đến mức tâm phiền ý loạn, dứt khoát vứt lũ trẻ cho anh ta trông, còn mình thì về phòng tiếp tục viết bản thảo.
Đối mặt với sự kháng cự và trốn tránh của cô, Dương Thạc không hề tỏ ra thất vọng.
Anh đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, năm đó là do anh bội hứa trước, làm hại người trong lòng chịu thương tổn rồi sau này mới gả cho người khác, gián tiếp gây ra cuộc hôn nhân bất hạnh của cô.
Giờ muốn nối lại tiền duyên thì đương nhiên phải để An Hân cảm nhận được sự thành tâm của mình chứ.
