Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 606
Cập nhật lúc: 28/02/2026 15:13
“Hazzz... quá nổi tiếng cũng phiền phức!"
Tuệ Phương phồng má sầu não nói.
“Có được thì có mất mà!"
Chu Toàn vuốt ve mái tóc dài suôn mượt của cô bé, quay người lấy một túi hồ sơ trên giá sách đưa cho cô.
Tuệ Phương chớp chớp mắt nhận lấy, trong lòng có chút mong đợi, quả nhiên sau khi mở ra thứ cô thấy chính là mấy tờ giấy viết đầy nốt nhạc và lời bài hát.
“Oa, bài hát mới!
Cô nhỏ, con yêu cô ch-ết mất!"
Tuệ Phương kinh ngạc lao tới ôm chầm lấy cô nhỏ đầy cảm động.
Trong nhà không bao giờ thiếu đài radio, những năm nay Chu Toàn chưa bao giờ phát hiện ra những bài hát hồng mà đáng lẽ phải xuất hiện ở mốc thời gian này trong không gian thời gian kiếp trước của cô.
Những bài hát hồng trong thế giới của cuốn sách này cũng hay, nhưng giai điệu hoàn toàn khác.
Nếu đã vậy thì chi bằng lấy những bài hát được lưu truyền ở hậu thế ra.
Trong hai chiếc máy tính xách tay trong căn hộ của mình ở không gian có sưu tập đủ loại bài hát.
Sau khi Tuệ Phương được tuyển vào đoàn văn công, Chu Toàn liền lấy ra vài bài hát phù hợp với thời đại này để giúp cô bé thành công.
Thực ra trước khi lấy ra cô cũng khá đắn đo, cô không biết nữ chính xuyên không Tiết Y Y trong thế giới của cuốn sách rốt cuộc là xuyên không từ hậu thế của thế giới này tới, hay là cũng giống cô xuyên không từ hậu thế của nước Trung Hoa vĩ đại tới.
Nếu là vế sau thì đối phương chắc chắn vừa nghe là biết lai lịch của cô.
Tiếp theo nghĩ lại, đều là người xuyên không cả, căn bản không cần sợ cô ta, bản thân mình cũng phải sống tiếp, không có lý do gì vì lo lắng cô ta phát hiện mà làm khổ bản thân.
Dù sao ai cũng có điểm yếu, chẳng ai nắm thóp được ai.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô liền giao bốn bài hát như “Bông hoa xanh người lính" và “Ngày lành" cho Tuệ Phương.
Tuệ Phương cuộn mình trên sofa, như say như dại nhìn chằm chằm vào mấy tờ giấy mỏng lẩm nhẩm hát theo.
“Tôi và Tổ quốc tôi, trời ơi bài hát này thật hào hùng quá, cô nhỏ cô cũng tài năng quá đi, sao đến cả sáng tác nhạc và lời cô cũng biết vậy..."
Chu Toàn cũng không muốn chiếm đoạt thành quả của những nhạc sĩ đó, cô nghiêm mặt lắc đầu nói:
“Cô biết viết nhạc gì đâu, những bài hát này là của một cụ già tặng cô khi cô điều trị cho cụ ấy, nghe nói đều là tâm huyết của cụ và mấy người bạn già, trên đó chẳng phải có ghi tên người sáng tác nhạc và lời đó sao!"
Tuệ Phương quay lại bên cạnh cô, cẩn thận phân biệt ý trong lời nói của cô nhỏ, kinh ngạc nhận ra cô nhỏ thật sự không lừa mình.
“Con cứ tưởng là cô nhỏ viết chứ, vậy chúng ta lấy ra dùng thế này có sao không ạ?"
“Yên tâm đi, đây là tiền thu-ốc mà ông cụ đó trả, nhưng vài năm trước ông cụ đã qua đời rồi, con cứ dùng là được, bản quyền ở chỗ cô nhỏ này."
Chu Toàn đổ mồ hôi hột, đúng là một lời nói dối cần vô số lời nói dối khác để lấp l-iếm mà.
Ánh mắt Tuệ Phương sáng lên:
“Nói như vậy thì cô nhỏ không chỉ có một bài hát rồi!"
Chương 988 Bóng đèn ngày càng nhiều
Chu Toàn ngẩng đầu b.úng nhẹ vào vầng trán nhẵn mịn của cô bé:
“Tham nhiều thì không tiêu hóa hết được đâu, bây giờ tính theo tuổi mụ con cũng mới hai mốt, chính là lúc nên đ-ánh chắc thắng chắc, phải bình tâm lại mà rèn luyện bản thân.
Bốn bài hát này nhớ giữ cho kỹ, tốt nhất là ghi nhớ trong lòng rồi hủy bản gốc đi, đừng để người thứ hai nhìn thấy, mỗi năm ra một bài thôi, không được đưa ra hết một lúc."
Tuệ Phương đã nếm trải vài lần thiệt thòi ở trong đoàn, hiểu sâu sắc lòng người hiểm ác, cũng cảm thấy ghi nhớ trong đầu là chắc chắn nhất.
“Cô nhỏ, cô thật tốt!"
Tuệ Phương vòng tay ôm eo Chu Toàn, cảm thấy có một người cô luôn lo toan cho mình hết mực là món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế ban tặng cho cô.
Phía sau bỗng vang lên một tiếng ho khan, Tuệ Phương quay đầu lại liền thấy cô dượng đang chống nạnh nghiêm túc nhìn mình.
Cô thè lưỡi một cái, nháy mắt với cô nhỏ, xua tay nói:
“Sáng mai cô nhỏ còn phải đi làm, con không làm phiền nữa, chúc ngủ ngon!"
Sau khi cô cháu gái lớn đi khỏi, Lục Kiêu xụ mặt xuống như một chú ch.ó lớn bị bỏ rơi.
Gối đầu lên vai vợ, oán trách nói:
“Vợ ơi, sao anh cảm thấy bóng đèn trong nhà ngày càng nhiều vậy, bao giờ trong nhà mới chỉ có hai chúng ta thôi nhỉ."
Lục Kiêu muốn nói là luôn có những nhóc tì không biết điều tranh giành sự chú ý của vợ với anh thì phải làm sao?
Chu Toàn buồn cười đẩy đầu anh ra:
“Có muốn vào không gian tắm rửa một chút cho thoải mái không?"
Lục Kiêu nghĩ lệch đi, ánh mắt sáng rực lên, ngay lập tức được chữa lành, bế người vợ yêu dấu rồi chớp mắt một cái đã vào trong không gian.
Khi vào đến căn hộ trong không gian Chu Toàn mới kể chuyện hôm nay cho Lục Kiêu nghe.
Lục Kiêu thực sự cũng được mở mang tầm mắt, hai kiếp làm người lần đầu tiên nghe thấy chuyện kỳ lạ như thế này.
Giấu giếm gia đình bệnh nhân về tình trạng bệnh nhân ch-ết não để gia đình dốc hết tất cả tiếp tục điều trị là một chuyện.
Người nhà bệnh nhân đã biết người đó coi như đã ch-ết nhưng vẫn không nỡ từ bỏ, kiên trì tiếp tục điều trị lại là một chuyện khác.
Tên bác sĩ này làm vậy đúng là không xứng làm thầy thu-ốc.
“Chẳng phải sao, hôm nay may mà có Trương Dã ngăn lại, nếu không tên bác sĩ đó đã bị ba của Giai Lệ đ-ánh cho ra bã rồi."
Chu Toàn nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nói đi cũng phải nói lại đúng là không phải con người mà, nếu như bệnh nhân qua đời trong vụ t.a.i n.ạ.n ba năm trước thì dù gia đình sẽ rất đau khổ nhưng chấp nhận rồi cũng sẽ qua thôi.
Bây giờ lại phải đối mặt thêm một lần nữa, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn, nỗi đau phải chịu đựng gấp bội lần so với ba năm trước."
“Thật sự không còn hy vọng điều trị sao?"
Trong nhận thức của Lục Kiêu vợ anh là người vạn năng, dù là bệnh nan y rắc rối đến đâu chỉ cần qua tay cô thì bệnh nhân luôn có thể chuyển nguy thành an.
Thêm vào đó là dòng nước giếng thần kỳ trong không gian, nếu cả cô cũng không có cách nào thì bệnh nhân này thật sự là đã đăng ký vào sổ của Diêm Vương rồi.
Chu Toàn liếc nhìn anh một cái:
“Anh coi em là thần tiên à, bệnh gì cũng chữa được chắc."
Cô ôm gối ngồi ở một góc sofa, sầu não nói:
“Lần này em thực sự không có cách nào, đã ch-ết não rồi, một khi rút máy thở ra thì căn bản không thể tự thở được.
Nếu cố gắng duy trì sự sống thì cũng chỉ là không ngừng đổ tiền thu-ốc men vào đó thôi, thời gian dài đối với người nhà mà nói cũng là một loại t.r.a t.ấ.n tinh thần."
Lục Kiêu bỗng nhiên nảy ra một ý định:
“Anh nhớ hậu thế những bệnh nhân loại này thường sẽ sẵn lòng hiến tạng, nếu ba của Giai Lệ có ý định từ bỏ điều trị, không biết có thể thương lượng để hiến giác mạc không?"
Chu Toàn thực sự chưa nghĩ tới điểm này, qua lời nhắc nhở của anh cô cũng có chút động lòng, nhưng thứ này cũng phải được người nhà bệnh nhân đồng ý mới được.
Giờ đây phải chịu cú sốc này, ba của Giai Lệ cả người đang ở trạng thái suy sụp, e là không phải lúc để nói chuyện này, sau này nếu có cơ hội có lẽ Chu Toàn sẵn lòng đề cập với anh ấy một chút.
