Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 609

Cập nhật lúc: 28/02/2026 15:14

“Chu Toàn cũng không biểu diễn màn chữa bệnh cho bạn học ngay tại chỗ, mà đưa ra một số kiến thức cơ bản về Trung y để thử thăm dò nền tảng của các bạn học như thế nào.”

Suốt cả tiết học, nhìn chung không khí vẫn khá hài hòa.

Nhưng mọi thay đổi đều diễn ra sau khi buổi học sáng kết thúc.

Ở nhà ăn, các bạn học lớp một hẹn nhau ăn cơm xong sẽ cùng đi tìm giáo sư Chu để lấy đơn thu-ốc.

Các bạn học lớp khác tò mò hỏi thăm, lúc này mới biết giáo sư phụ trách lớp một và lớp ba là một nhân vật tầm cỡ.

Các bạn học lớp ba càng tò mò hơn, hỏi thăm lớp một xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thôi Thắng Nam giờ đã là “fan cuồng" nhỏ tuổi của Chu Toàn, thấy mọi người không hiểu rõ về giáo sư, cô ấy nhét vài miếng màn thầu vào miệng, hào khí ngất trời đứng lên ghế.

Cô ấy kể lại sống động như thật việc giáo sư Chu đã đại phát thần uy như thế nào, dùng y thuật cao siêu để vả mặt những bạn học nghi ngờ ra sao.

Các bạn học nghe mà nhiệt huyết sôi trào, các bạn lớp ba thầm may mắn vì họ cũng do giáo sư Chu phụ trách.

Những bạn học ở các lớp khác không thuộc quyền giảng dạy của giáo sư Chu thì từng người một than ngắn thở dài đầy tiếc nuối.

Lúc này các bạn học lớp ba mới thực sự tin rằng Trần Đông Phương không hề khoác lác.

Những bạn học có bệnh cũ trong người quyết định khi nào gặp lại giáo sư Chu nhất định phải nhờ cô xem giúp.

Phải biết rằng những danh y thực sự có tiếng tăm lẫy lừng, người bình thường muốn gặp một lần khó khăn biết bao, có phúc trở thành sinh viên của giáo sư, đúng là “gần quan được ban lộc" rồi.

Chu Toàn không đến nhà ăn cơm, cô lấy hộp cơm ra mở, bên trong có hai quả trứng luộc và hai chiếc bánh hành, ăn cùng với nước sôi cũng thấy ổn.

Mắt cô dán c.h.ặ.t vào cuốn giáo trình trong tay, đây là giáo trình do trường phát thống nhất.

Trước đó Chu Toàn đã đưa những giáo trình mới mà cô dành nhiều năm biên soạn ra cho hiệu trưởng và những người khác tham khảo, nhưng do nhiều yếu tố cản trở nên không được coi trọng.

Thực ra đây cũng là điều nằm trong dự đoán, Chu Toàn hiện tại cùng lắm cũng chỉ là một bác sĩ có chút danh tiếng ở địa phương nhỏ, làm sao có tiếng nói trong những việc đại sự như thế này.

Giáo trình của trường hoàn toàn là mô phỏng theo quy trình giảng dạy của Tây y, hiện nay trăm phế chờ hưng, người trong nước đang ở trạng thái cực kỳ tự ti và thiếu tự tin, nhận thức rằng bất cứ thứ gì của nước ngoài cũng là tiên tiến.

Vài năm nữa sẽ còn điên cuồng hơn, phần lớn thanh niên lấy việc có thể ra nước ngoài làm vinh dự, cảm thấy “trăng nước ngoài tròn hơn trăng trong nước".

Quay lại chủ đề chính, Chu Toàn không mấy hài lòng với những giáo trình phương Tây này, cô đang cân nhắc xem có thể âm thầm thêm thắt một chút nội dung trong giáo trình mình viết vào quá trình giảng dạy hay không.

Lấy hai lớp cô phụ trách làm thí điểm, ngầm thêm vào một chút ý tưởng của riêng mình.

Dù sao thứ cô không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn.

Một tiếng gõ cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, Chu Toàn lúc này mới phát hiện ra trong lúc không để ý, cô đã ăn sạch thức ăn trong hộp cơm rồi.

Mở cửa ra, cô thấy nhóm hơn mười sinh viên do Thôi Thắng Nam dẫn đầu đang cung kính đứng sau lưng mình.

“Báo cáo giáo sư Chu, chúng em đến để lấy đơn thu-ốc ạ!"

Chu Toàn mỉm cười ôn hòa, quay vào lấy đơn thu-ốc ra.

“Các em xem kỹ lời dặn của bác sĩ trước, sau đó ra tiệm thu-ốc bốc thu-ốc nhé."

Chương 993 Anh hùng cứu mỹ nhân

Cuối cùng, Chu Toàn nói với cô gái hoạt bát hướng ngoại này:

“Thôi Thắng Nam, em chủ yếu là bị rối loạn nội tiết nên trạng thái da mới tồi tệ như vậy.

Cầm đơn thu-ốc này uống trước ba ngày thu-ốc, ba ngày sau tôi sẽ mang cho em một hộp thu-ốc nữa, đắp ngoài da mỗi tối."

“Cảm ơn giáo sư, đã làm giáo sư phải bận lòng rồi ạ!"

Thôi Thắng Nam cúi người thật sâu chào cô.

Bởi vì khuôn mặt khiến người ta ái ngại này mà Thôi Thắng Nam đến nay hai mươi hai tuổi vẫn chưa gả đi được, cô ấy bèn tức giận đi tham gia kỳ thi đại học.

Cũng may trời không phụ lòng người, cô ấy đã đỗ vào thủ đô, nếu không lại trở thành trò cười cho cả đại đội xung quanh.

Nếu khuôn mặt này có thể chữa khỏi, để xem ai còn dám dùng ánh mắt khác thường nhìn cô ấy nữa.

Thủ đô đầu xuân vẫn còn mang theo hơi lạnh thấu xương.

Tuệ Phương mặc một chiếc áo khoác dạ lót bông dày dặn, khuôn mặt nhỏ nhắn được che kín bởi chiếc khăn quàng cổ to bản, trên cổ treo một chiếc máy ảnh, thấy phong cảnh yêu thích là cô lại chụp lại.

Các em đều đã đi học cả rồi, cô ở nhà một mình cũng buồn chán, nên quyết định đến Vạn Lý Trường Thành dạo chơi.

Nói ra thì tuy cô ở thủ đô, nhưng vẫn luôn không có thời gian để đi tham quan các danh lam thắng cảnh ở đây.

Cô gái đang đắm mình trong những công trình kiến trúc vĩ đại ấy không hề phát hiện ra bản thân cô cũng đã trở thành một nét phong cảnh rạng ngời.

Mỹ nhân ở cốt cách chứ không phải ở làn da, tuy quàng khăn dày nhưng vóc dáng mềm mại cùng đôi lông mày và ánh mắt lộ ra cũng không khó để nhận ra cô là một mỹ nhân từ trong xương cốt.

Nhìn chằm chằm một lúc lâu, xác nhận cô chỉ đi có một mình, một đám thanh niên lêu lổng chặn trước mặt cô, buông lời lả lơi mời cô đi chơi cùng.

Tuệ Phương là một cô gái ngoan ngoãn và giữ lễ nghĩa, chưa bao giờ tiếp xúc với những đồng chí nam xa lạ, cô không chút suy nghĩ mà từ chối, định quay người rời đi.

Nhưng đối phương rõ ràng là có ý đồ xấu, làm sao có thể dễ dàng đuổi đi chỉ bằng vài câu nói?

Mấy tên đó cười một cách bỉ ổi, chạy vài bước lại chặn đường cô.

“Nữ đồng chí này đừng từ chối nhanh thế chứ, khu này bọn anh rành lắm, đi cùng bọn anh còn có thể bảo vệ em, đỡ bị kẻ khác quấy rầy."

Tuệ Phương biết rõ đối phương không có ý tốt, cô lạnh giọng quát:

“Các người muốn làm gì, tôi đi cùng với đối tượng của tôi đấy, còn dám đeo bám nữa là bị ăn đòn đấy!"

“Ồ, cô em, nói dối là không ngoan đâu nhé!

Bọn anh để ý em nãy giờ rồi, từ dưới chân núi đi lên vẫn chỉ có một mình em thôi.

Thôi nào, anh em chỉ muốn làm quen với em một chút thôi, sẽ không làm gì em đâu."

Tuệ Phương giận dữ hất bàn tay dơ bẩn của tên tiểu t.ử đang định choàng qua vai cô.

Bị từ chối liên tục, tên cầm đầu đám côn đồ này lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, hắn hằm hằm chỉ vào cô nói:

“Đồ đàn bà, cho mặt mũi mà không biết điều đúng không?

Anh em, lột khăn quàng của nó xuống cho tao, tao muốn xem rốt cuộc là loại tiên nữ gì mà chạm một cái cũng không cho!"

Tuệ Phương kinh hãi lùi lại phía sau, lớn tiếng kêu cứu:

“Cứu với, ở đây có kẻ muốn làm nhục người khác!"

Âu Dương Đông Phương hôm nay phụ trách dẫn mấy người khách nước ngoài đi tham quan Trường Thành, đang giới thiệu với họ về công trình vĩ đại của lịch sử nhà Tần.

Đột nhiên nghe thấy âm thanh vô cùng quen thuộc, anh nhìn quanh một lượt, phát hiện âm thanh phát ra từ phía trước.

Anh vội vàng chạy lên các bậc thang, vừa nhìn đã thấy có ba bốn thanh niên dáng vẻ lêu lổng đang tiến lại gần người thương của mình với ý đồ xấu.

Chuyện này làm sao có thể nhẫn nhịn được!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.