Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 632
Cập nhật lúc: 28/02/2026 18:41
“Không có chuyện đó đâu, coi như là chút sở thích kỳ quặc vậy!
Âu Dương cũng coi như là thanh niên lớn tuổi mãi mới đưa được đối tượng về nhà, ước chừng cô dì chú bác đều sẽ kéo đến, không mang thứ gì trấn được mặt mũi thì khó tránh khỏi có vài kẻ lôi xuất thân của Tuệ Phương ra mà nói.
Cháu gái của tôi không cho phép ai làm cho uất ức dù chỉ một nửa.”
Chu Toàn bảo vệ người nhà một cách đường hoàng.
Tuệ Phương cảm động đứng dậy ôm chầm lấy cô út từ phía sau:
“Cô út, đôi khi cháu có ảo giác rằng cô thực sự coi cháu như con đẻ mà yêu thương vậy, cô bảo cháu biết báo đáp ân tình của cô thế nào đây, không có cô út cháu biết phải làm sao bây giờ.”
Chương 1030 Tuệ Phương gặp cha mẹ nhà trai
Chu Toàn vỗ vỗ bàn tay đang đặt trên vai mình, cảm thán:
“Hãy cố gắng sống cho thoải mái, đó chính là báo đáp cô rồi.
Cô đã tốn công bồi dưỡng các cháu một trận, không muốn các cháu vì ai mà làm uất ức bản thân.
Hồi nhỏ cô đã từng nói với các cháu rồi, đi học có thể thay đổi số phận, các cháu cuối cùng đã không làm cô thất vọng, từng đứa một đều trở nên ưu tú như vậy, cô nhìn thấy trong lòng thực sự vui mừng thay cho các cháu.”
Trong lòng Tuệ Phương thầm thề sẽ đối tốt với cô út cả đời, lau đi những giọt nước mắt vì cảm động, vừa ngẩng đầu lên đã thấy đám em nhỏ đang nhìn mình trân trối với đôi mắt sáng rực, cô khẽ ho một tiếng:
“Mau ăn đi, lát nữa muộn học bây giờ.”
Lũ trẻ biết chị cả đây là vì chuyện xem mắt mà xấu hổ, bèn liếc mắt ra hiệu cho nhau rồi cười vang lên.
Sau bữa cơm, Chu Toàn về phòng lấy một chiếc hộp gỗ đưa cho cô ấy, bảo cô ấy rằng chuyện tiếp theo phải dựa vào chính bản thân cô ấy rồi.
Sau đó ai đi làm việc nấy, ai đi học việc nấy.
Tuệ Phương rảnh rỗi nên hay nghĩ ngợi lung tung, cô buộc tóc lên bắt đầu giúp dọn dẹp vệ sinh.
Dù sao tối qua khách khứa về rất muộn, cô út lại cùng cụ nội Tống về cùng nhau nên cũng rất muộn mới về, căn bản không có thời gian dọn dẹp.
Tốn hơn một tiếng đồng hồ dọn dẹp từ trong ra ngoài căn nhà, cảm thấy toàn thân đầy mùi mồ hôi, cô vội vàng đi gội đầu tắm rửa thay quần áo sạch sẽ.
Vừa chuẩn bị xong thì Âu Dương Đông Phương đúng lúc tới cửa.
Nhìn chằm chằm vào Tuệ Phương xinh đẹp như bông hoa sen vừa mới nở, Âu Dương Đông Phương cảm thấy trái tim như muốn phản bội mà đ-ập thình thịch không ngừng.
Tuệ Phương hôm nay mặc một chiếc sơ mi trắng tay bồng kiểu công chúa, chân váy dài màu hồng nhạt, phần tóc phía trước dùng ruy băng buộc lại, phần phía sau để xõa, cả người như một bông lan rừng thanh khiết, chỉ nhìn một cái thôi đã khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Tuệ Phương bị ánh mắt thâm tình của anh nhìn đến mức ngại ngùng, cố nén vẻ thẹn thùng, đưa tay quơ quơ trước mặt anh.
“Đứng ngây ra đó làm gì?
Chúng ta nên đi thôi, để các trưởng bối đợi thì không tốt.”
“Tuệ Phương, em đã nộp báo cáo kết hôn với đoàn chưa?”
Âu Dương Đông Phương hỏi một câu cực kỳ quan trọng.
Tuệ Phương lắc đầu chu mỏ nói:
“Em còn chưa xác định được thái độ của người nhà anh thế nào mà, vạn nhất họ không hài lòng về em thì lúc đó kết thúc thế nào đây?”
Âu Dương Đông Phương không thể tin nổi nói:
“Sao có thể không hài lòng được, họ biết đối tượng của anh là em thì mừng đến phát điên luôn ấy chứ.”
Nhà họ Âu Dương hôm nay náo nhiệt lạ thường, các thành viên trong nhà không thiếu một ai đều xin nghỉ để về sớm.
Cậu út vốn dĩ được công nhận là sẽ độc thân cả đời đột nhiên thông báo với họ rằng anh sắp kết hôn, đối tượng lại là ca sĩ Chu Tuệ kém anh chín tuổi, thực sự chẳng khác nào ném một quả b.o.m vào mặt hồ đang yên tĩnh.
Thế nên các anh chị em trong nhà, mấy bà cô đã gả đi đều tập trung hết ở nhà để chứng kiến thời khắc quan trọng này.
“Chị bảo với danh tiếng hiện giờ của Chu Tuệ thì thanh niên tài tú thực sự là tha hồ chọn, sao cô ấy lại nghĩ quẩn mà nhắm trúng thằng út nhà mình nhỉ?”
Chị ba của Âu Dương Đông Phương lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu nói.
Chị cả trực tiếp phun ra một câu chê bai đúng kiểu người nhà:
“Chứ còn gì nữa, suốt ngày trưng ra cái bộ mặt nghiêm nghị, nghiêm túc như một ông cụ non vậy, chẳng khác gì người ta nợ nó cả trăm bạc ấy, sống với nó thì mệt mỏi biết bao...”
Âu Dương Đông Phương ân cần đỡ Tuệ Phương bước qua ngưỡng cửa thì nghe thấy lời này của chị cả, ngay lập tức căng thẳng nhìn người thương.
Âm thầm nghiến răng, chỉ tại quên dặn ba mẹ một câu là tạm thời đừng tuyên truyền ra ngoài, kết quả là họ không đợi được mà đã rêu rao hết cả rồi.
Nhìn cái động tĩnh trong nhà này, chắc là những người cần đến đều đã đến đủ rồi nhỉ.
Anh ôn tồn nói:
“Người nhà anh hơi đông một chút, lát nữa đừng căng thẳng, mọi chuyện cứ giao cho anh là được.”
Tuệ Phương hít một hơi thật sâu chưa kịp nói gì thì người đã bị một nhóm “nữ tướng" nhiệt tình bao vây lấy.
Đối mặt với những người nhà chồng tương lai nhiệt tình thái quá, Tuệ Phương toàn thân căng cứng trả lời máy móc những câu hỏi dồn dập tới tấp.
Trong phòng khách bỗng nhiên vang lên một tiếng ho khan uy nghiêm.
“Mọi người làm gì vậy, đừng có làm cô gái người ta sợ chứ.”
Chương 1031 Được người nhà phía nam chấp thuận
Mắng xong mọi người, người đứng đầu nhà họ Âu Dương dùng giọng điệu ôn hòa chưa từng thấy vẫy tay gọi họ:
“Tuệ Phương phải không, vào đây ngồi đi, đừng căng thẳng, mọi người chỉ đơn thuần là yêu thích cháu thôi.”
Cuối cùng cũng khôi phục được sự tự do, Tuệ Phương cũng bình tĩnh hơn nhiều, nhớ lại những lời cô út khích lệ sáng nay.
Trên mặt cô nở nụ cười ôn hòa, tiến hành giới thiệu bản thân một cách phóng khoáng và lịch thiệp, trong đó cô thản nhiên thừa nhận sự thật mình đến từ nông thôn mà không hề có chút áp lực nào.
Loạt phản ứng của cô gái nhỏ sau khi vào cửa đều được mẹ Âu Dương thu vào tầm mắt, bà thực sự cảm thấy hài lòng về cô con dâu tương lai này từ trong ra ngoài.
Bà tiến lên thân thiết nắm lấy tay cô:
“Không cần đặc biệt nhấn mạnh chuyện từ nông thôn ra đâu, ba của Đông Phương cũng là người từ nông thôn ra đấy thôi, nhà mình không có cái thói môn đăng hộ đối đó đâu.
Chúng ta còn đang lén lút vui mừng đây này, một cô gái ưu tú như vậy mà lại để cái gã thanh niên lớn tuổi nhà bác lừa về nhà mất rồi.”
Tuệ Phương thực sự không ngờ mọi người lại thân thiện như vậy, dần dần cũng trút bỏ được sự căng thẳng, cử chỉ bắt đầu trở nên thong dong hơn.
Nhớ tới món quà mà cô út đã cẩn thận chuẩn bị cho mình, cô quay người nhận lấy túi đồ từ tay Âu Dương Đông Phương.
“Các cô, các chị ơi, cháu cũng không biết mọi người thích gì, chỉ mang theo chút mỹ phẩm dưỡng da mà cháu vẫn thường dùng, hy vọng mọi người sẽ thích ạ.”
“Á, là mỹ phẩm dưỡng da do huyện Phong Nguyên sản xuất này, những năm qua chị cũng vẫn luôn dùng nhãn hiệu này đấy.”
Chị ba nhà Âu Dương tính tình khá hoạt bát, nhận lấy đồ mà không hề che giấu sự yêu thích của mình.
Cuối cùng Tuệ Phương đặt củ nhân sâm mà cô út chuẩn bị lên bàn, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ôn tồn nói:
“Củ sâm này là cô út của cháu đặc biệt chuẩn bị cho cháu để làm quà gặp mặt biếu hai bác ạ.”
Ba Âu Dương và mẹ Âu Dương nhìn nhau, mẹ Âu Dương mở hộp ra liền thấy bên trong quả nhiên có một củ nhân sâm với màu sắc rất tốt.
