Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 648
Cập nhật lúc: 28/02/2026 21:37
“Cậu ta từ nhỏ lớn lên ở Hồng Kông, theo thói quen nên nói tiếng Phổ thông không tốt, vừa mở miệng tông giọng dễ gây cười, thiếu niên lòng tự trọng mạnh nên rất ít khi nói chuyện.”
Lúc công nhân bốc vác máy móc vào trong nhà, lúc đang trò chuyện với chị gái thì mấy củ cải nhỏ vọt ra ngoài.
Thấy mẹ dẫn khách vào, từng đứa một đều trở nên nề nếp.
Hoành Nghị còn nhận ra Chu Vĩ Hùng, nhớ lúc ở huyện Phong Nguyên, người này từng tới tìm mẹ chữa bệnh, ở nhà thím Vương hàng xóm nửa tháng trời.
Mỗi tối sau khi bố đi làm về, chú ấy luôn tới đ-ánh cờ trò chuyện với bố, tính tình hài hước sảng khoái, mấy anh em họ đều rất thích chú ấy.
Cậu bé thân thiết mở miệng chào hỏi:
“Bác Chu, lâu rồi không gặp, bác khỏe không ạ!"
“Ái chà, Hoành Nghị lớn thành một tiểu soái ca rồi, đây là Hoành Bác nhỉ, để bác cân thử xem nào."
Hoành Bác lúc đối phương ngước đầu cười sảng khoái thì đã nhớ ra người này, vội vàng quay người định chạy, kết quả vẫn là quá muộn.
Cả người bỗng chốc nhẹ bẫng, bị bế bổng lên không trung tung tung vài cái.
Hoành Nghị bắt gặp ánh mắt cầu cứu của em trai, đành nhún vai bất lực.
Vị bác này luôn nhiệt tình hướng ngoại, ai biết được có đem chủ ý đặt lên người cậu không.
Chu Toàn gọi tất cả bọn trẻ lại, dang tay đặt lên vai hai đứa nhỏ gần nhất, hướng dẫn các con chào hỏi khách.
Nhìn một dãy trẻ con Quan phu nhân kinh ngạc, bà chỉ sinh hai đứa con đã cảm thấy cả đời khó quên không dám sinh đứa thứ ba nữa.
Cứ tưởng vị bác sĩ trẻ tuổi này vậy mà đã là mẹ của tám đứa trẻ, thật sự quá mức chấn động rồi.
Bà cụ Quan nhìn sắc mặt con dâu là đoán ra đang nghĩ gì, bèn đem lai lịch của mấy đứa trẻ này nhỏ giọng nói với con trai con dâu, đồng thời bảo họ đừng biểu hiện ra trước mặt bọn trẻ.
Hai vợ chồng nghe xong thầm sinh lòng kính phục, trận động đất năm ngoái thật sự chấn động hải ngoại, các giới ở Hương Cảng tự phát quyên góp quỹ từ thiện, họ cũng quyên góp không ít, vùng thiên tai bị tàn phá mạnh thế nào họ cũng hiểu rõ phần nào qua hình ảnh phỏng vấn.
Không ngờ bác sĩ Chu mà họ kính trọng lại đại nghĩa như vậy, nhận nuôi những đứa trẻ mồ côi bị thiên tai về nhà.
Thực ra họ đều không biết, ngoài việc nhận nuôi mấy đứa trẻ này, Chu Toàn và Lục Kiêu còn nặc danh quyên góp lương thực quần áo hàng năm cho vài viện mồ côi thu nhận trẻ em tàn tật nhiều nhất, mong sao các con có cuộc sống tốt hơn một chút.
Chu Vĩ Hùng mặc dù không biết tại sao trong số con cái của Chu Toàn lại có bốn đứa khuyết chân khuyết tay.
Rõ ràng nhớ lúc chữa bệnh, trong nhà chỉ có ba đứa trẻ, nhưng giáo d.ụ.c tốt giúp ông không hỏi ra trước mặt bọn trẻ.
Lục Kiêu dắt xe đạp vào trong sân đã nghe thấy tiếng oang oang của Chu Vĩ Hùng trong gian nhà chính, lập tức sinh lòng vui mừng.
Kéo theo sự không vui vừa mới gặp Kiều Ngọc Hà và Đinh Lệ Na cũng bị quét sạch.
“Anh Chu, từ xa nghe thấy tiếng anh, em còn tưởng em nghe nhầm rồi cơ, anh tới đây công tác ạ?"
Chu Vĩ Hùng đứng dậy, ngón tay chỉ vào anh:
“Cậu còn dám nói, cả nhà chuyển tới Kinh Thành đều không viết thư thông báo cho bọn tôi, vốn dĩ đi cùng bạn qua bên này chơi, còn định lúc về tiện đường qua thăm hai người đấy."
“Cũng may ân nhân của anh bạn Quan này của tôi tình cờ lại chính là Chu Toàn, nếu không chẳng phải làm tôi hụt một chuyến sao?"
Lục Kiêu áy náy vỗ vỗ trán:
“Em vậy mà chưa thông báo cho anh sao?
Xem em tới Kinh Thành xong là dồn hết tâm trí vào công việc, sai sót sai sót quá."
Chu Vĩ Hùng khoác vai anh như anh em tốt:
“Lát nữa nhất định phải phạt cậu uống thêm mấy ly tạ lỗi, nào, giới thiệu với cậu một chút, đây chính là người bạn Quan Thanh Trạch của tôi, là con trai và gia đình cụ Quan."
Lục Kiêu đưa tay ra bắt tay với đối phương, tiên phong tự giới thiệu.
Quan Thanh Trạch lăn lộn trên thương trường nhiều năm, tự hào nhất chính là đôi mắt nhìn người cực chuẩn, người chồng này của bác sĩ Chu nhìn một cái đã biết không phải vật trong ao.
Chương 1058 Tiếp đãi bạn bè
Thế là cũng nảy sinh ý định kết giao, nhiệt tình chuyện trò, cuộc trò chuyện này càng làm chứng thực cho những gì trong lòng nghĩ, chỉ vì bất kể nói đến chủ đề gì, đối phương dường như cũng đặc biệt tinh thông am hiểu.
Âu Dương Đông Phương tắm rửa xong đi ra thì thấy ở một góc gian nhà chính đặt rất nhiều đồ điện, đang thầm thắc mắc.
Thấy là anh Kiêu đã về, hơn nữa dường như có khách nên không nói gì, hào phóng đi tới chào một tiếng, ngồi xuống nghe họ trò chuyện.
Chu Toàn thấy mấy người đàn ông trò chuyện rôm rả, bèn dẫn cụ Quan cùng họ đi tham quan một chút.
Quan phu nhân từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, nhưng dưới sự hun đúc của cha mẹ nên rất hướng về văn hóa trong nước, giờ đây nhìn thấy sân vườn kiểu Hoa hạ chính tông nhất, tự nhiên là rất hứng thú.
Quan Minh Kiệt lạch bạch đi theo lên, chỉ hối hận để máy ảnh ở nhà khách, nếu không chụp lại những kiến trúc này thì đúng là uổng công đi một chuyến rồi.
Tứ hợp viện này là tam tiến (ba lớp sân), giữa các sân đều có một cái sân vườn, Chu Toàn chuyển một số cây hoa từ không gian ra, không gian còn lại xây thành từng ô rau hình chữ nhật, trồng các loại rau theo mùa, được chăm sóc ngăn nắp gọn gàng.
Bà cụ Quan nhìn mà thích không chịu được, vỗ vỗ tay Chu Toàn:
“Vẫn là người trẻ tuổi có ý tưởng, cái sân này vào tay cháu tinh tế hơn ở chỗ chúng ta nhiều."
Quan Minh Kiệt kinh ngạc, hóa ra tứ hợp viện này trước đây là của nhà mình, ngôi nhà tốt thế này bán đi thì tiếc quá.
Nghĩ vậy, không chú ý nên cũng cứ thế mà nói ra luôn.
Hoành Nghị lắc đầu nói:
“Vườn rộng thế này, nếu bình thường không có người ở, không chăm sóc thêm thì nhất định sẽ bị bỏ hoang thôi ạ.
Bố mẹ cháu đã bỏ ra số tiền lớn mới tu sửa cái sân thành thế này, sau đó mấy anh em cháu đi học về phân công nhau dọn dẹp vệ sinh cho mấy cái sân vườn, bón phân trừ sâu tưới nước cho cây hoa rau củ, đều phải chăm sóc kỹ lưỡng mới đẹp được thế này đấy ạ."
Bà cụ Quan cười híp mắt gật đầu tán đồng, nói với cháu trai út:
“Ông bà già rồi, sức lực không đủ, ngoài mấy chỗ hay hoạt động thì những vị trí khác đều bị bỏ hoang rất nghiêm trọng, giờ đây vào tay dì Chu của cháu, ngôi nhà này mới coi như không bị bỏ phí."
Quan phu nhân thấy dáng vẻ trầm tư của con trai út, cười nói:
“Cái sân mà ông bà nội con đang ở chỉ nhỏ hơn chỗ này một chút thôi, nếu cũng bố trí như thế này thì nhất định không kém gì ở đây đâu, chỉ là lần này chúng ta sắp đón ông bà nội đi rồi, có tu sửa lại cũng không có người ở mà."
Quay trở lại sân trước, bọn trẻ giúp bày bát đũa lên món ăn rồi, mấy anh em phối hợp ăn ý, rõ ràng không ít lần giúp làm việc.
Chu Vĩ Hùng và Quan Thanh Trạch đều rất thích mấy đứa trẻ này, được dạy dỗ rất tốt, đối đãi với khách lạ không kiêu ngạo không siểm nịnh, lúc người lớn nói chuyện không bao giờ ngắt lời ồn ào, trong mắt có việc tự giác yên lặng giúp làm việc.
