Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 695
Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:37
“Chu Toàn liền đem đầu đuôi sự việc thuật lại ngắn gọn cho Phó viện trưởng Khâu nghe.”
Phó viện trưởng Khâu mừng rỡ đến mức cười híp cả mắt.
Bác sĩ dưới trướng năng lực xuất chúng, đi nghỉ phép thôi cũng có thể cứu được người bạn ngoại quốc, đúng là đang làm rạng danh bệnh viện của họ mà.
Chẳng phải chỉ là giao thiệp với phía bệnh viện Bình Hòa một chút thôi sao, chuyện nhỏ ấy mà.
“Chủ nhiệm Chu à, chuyện này làm tốt lắm, hãy chữa bệnh thật tốt cho người bạn ngoại quốc đó, chuyện này bệnh viện sẽ ghi công đầu cho cô, cuối năm cứ chờ mà nhận tiền thưởng nhé."
Chu Toàn buồn cười liếc nhìn ông một cái:
“Phó chủ nhiệm Khâu, nếu tôi nhớ không lầm thì công đầu tương tự như vậy tôi đã được ghi vài lần rồi, ước chừng đến lúc đó con số tiền thưởng kia là một khoản không nhỏ đâu."
Chương 1134 Thấy được chút hiệu quả
Phó chủ nhiệm Khâu cười ha hả.
Cũng đúng nhỉ!
Kể từ khi ở trường đại học Đông y, tốn hết bao nhiêu nước miếng mới “dụ dỗ" được ông hiệu trưởng đến mức đầu óc mơ hồ.
Khai phá ra khoa Đông y, đào Chu Toàn về ngồi chẩn trị, cô đã giúp bệnh viện cứu sống được hai mạng người vốn đã bị các bác sĩ khác tuyên bố từ bỏ rồi.
Chưa đầy một năm trời, tính ra đã được ghi công hai lần rồi.
Tuy nhiên đối với họ mà nói, những chuyện như thế này càng nhiều càng tốt, họ không sợ phải phát tiền thưởng.
……
Trong phòng bệnh, John đang nói chuyện với cha mình, bỗng nhiên bịt mũi miệng, thay đổi sang một bộ mặt đau khổ.
“Trời đất ơi, đây là mùi gì vậy ạ?"
George ẩn ẩn có suy đoán, tuy nhiên không thể giao tiếp bình thường nên không thể báo trước.
Cửa được gõ vài cái, sau đó được đẩy ra, cuối cùng mọi người cũng biết cái mùi khó có thể diễn tả kia là từ đâu mà ra rồi.
Mary kinh hãi nhìn chằm chằm vào bát nước thu-ốc đen ngòm kia, khó khăn nuốt nước bọt một cái.
“Chúa ơi, cái này là để cho George uống sao?"
James im hơi lặng tiếng lùi về góc xa nhất của căn phòng, cố gắng trốn tránh cái thứ có thể so sánh với v.ũ k.h.í sinh học kia càng sớm càng tốt.
Chu Toàn thu hết phản ứng thái quá của họ vào tầm mắt, suýt chút nữa là không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Trong đời chưa bao giờ ngửi qua mùi thu-ốc Đông y, lần đầu ngửi đúng là khó có thể chịu đựng được.
Ngửi mùi thôi đã vậy rồi, nếu để họ uống vào thì e rằng còn tệ đến mức nào nữa.
Nhất thời khiến Chu Toàn lo lắng không biết thu-ốc này có thể thuận lợi uống vào hay không.
Nữ y tá bưng thu-ốc tuy không nghe hiểu tiếng Anh, nhưng thấy điệu bộ kinh hãi của họ.
Cô cũng chẳng lạ lẫm gì ở những bệnh nhân đỏng đảnh hay làm nũng, chỉ có điều người nước ngoài cách thức biểu đạt phong phú hơn một chút, suýt nữa thì làm cô tức cười đến mức bật ngửa.
Cũng may là luôn tự nhắc nhở bản thân đừng có làm mất mặt trước người nước ngoài nên mới cố sống cố ch-ết nhịn xuống được.
Chu Toàn mỉm cười trấn an họ:
“Ở Hoa Quốc chúng tôi có câu cổ ngữ rằng, thu-ốc đắng dã tật.
Bát thu-ốc này tuy đắng chát nhưng có lợi cho bệnh tình, chịu đựng một chút rồi cũng qua thôi."
Mary vô cùng đồng tình nhìn chồng mình.
Phản ứng của George nằm ngoài dự đoán của mọi người, chỉ thấy ông nôn nóng nhấc người dậy, đưa tay về phía Chu Toàn đòi bát thu-ốc.
Bệnh nhân sẵn sàng hợp tác, đây là chuyện không gì tốt bằng, Chu Toàn vui mừng quay người bưng bát thu-ốc lên.
James và John đã bước tới đỡ cha mình dậy, lấy hai cái gối chèn sau thắt lưng để ông ngồi được thoải mái hơn.
George đỡ lấy bát thu-ốc, mặt không đổi sắc “ừng ực ừng ực" uống cạn bát thu-ốc đắng trong một hơi.
John há hốc miệng, sùng kính nhìn cha mình, khoảnh khắc này cậu thực sự cảm thấy cha mình quá ngầu luôn.
Chu Toàn nhận lại bát thu-ốc, không hề tiếc lời khen ngợi ông ấy.
“Đối với một người chưa từng tiếp xúc qua thu-ốc Đông y mà nói, có thể mặt không đổi sắc chấp nhận cái mùi vị này, thưa ông, khả năng chấp nhận của ông thực sự rất cừ khôi đấy."
George lắc đầu phủ nhận cách nói của cô:
“Không đâu thưa bà, hồi còn trẻ tôi uống không ít thu-ốc Đông y đâu, bao nhiêu năm không tiếp xúc, cái mùi vị đặc trưng này còn thấy khá hoài niệm đấy chứ."
James vui mừng nói:
“Bố ơi, bố có thể nói chuyện được rồi, thật là tốt quá!"
So với trước đó tuy vẫn còn ú ớ không rõ ràng nhưng đã có thể diễn đạt trọn vẹn, đã đủ để khiến ba mẹ con mừng đến phát khóc rồi.
Mary kích động ôm chầm lấy ông:
“Chúa ơi, em không thể tin được là có thể hồi phục nhanh như vậy."
Chu Toàn ngược lại lại chẳng hề cảm thấy bất ngờ chút nào, cô đã lén lút cho ông uống nửa ly nước linh hồn rồi còn gì.
Lại kết hợp với thủ pháp châm cứu độc môn của cô, nếu còn không có hiệu quả thì cô chắc phải tìm sợi mì mà thắt cổ mất thôi.
Cô y tá ngược lại lại có dáng vẻ vô cùng bình thản.
Phải biết rằng kể từ khi chủ nhiệm của họ đến đây, những chuyện tương tự như thế này chẳng phải là quá thường thấy sao.
Chu Toàn quay người lấy bao châm cứu từ trong khay ra, mỉm cười nói với họ:
“Ông George nói chuyện vẫn chưa được tự nhiên, tôi sẽ châm cứu các huyệt đạo quanh miệng cho ông trước, sau đó nói chuyện sẽ bình thường hơn nhiều, sau vài lần điều trị là có thể hoàn toàn khôi phục lại bình thường rồi."
Mary nghe vậy liền tránh người ra:
“Thế thì tốt quá rồi, em nhìn thấy miệng anh ấy méo như thế này là lại liên tưởng đến người cha tội nghiệp của em, trong lòng sợ muốn ch-ết, sợ anh ấy cũng sẽ như vậy..."
Chương 1135 Ông chú ngoại quốc có nhiều câu chuyện
Mary nói đến đoạn sau có lẽ vì quá buồn nên giọng nói đã nghẹn ngào, John bước tới ôm lấy mẹ an ủi.
Chu Toàn khẽ thở dài, cô có thể thấu hiểu tâm trạng của người nhà.
Dù sao thì người thân đang khỏe mạnh bình thường cùng nhau đi chơi, không có điềm báo gì mà bỗng dưng biến thành như vậy, đặt lên ai thì trong lòng cũng khó chịu thôi.
Chu Toàn bảo James giúp cha mình nằm phẳng lại lần nữa, sau đó kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh ông ấy.
Cô châm kim vào các huyệt đạo gần khoang miệng để hỗ trợ ông khôi phục chức năng.
Sau khi châm kim được mười phút mới rút kim bạc ra.
Chu Toàn mỉm cười nói với George:
“Thưa ông, ông có thể thử nói vài câu xem sao."
Trong đôi mắt xanh thẳm của George thoáng hiện vẻ ngưỡng mộ, ông mỉm cười gật đầu.
“Khí chất của cô rất giống với một vị đại phu hết sức lỗi lạc mà tôi đã quen khi còn trẻ.
Đều điềm tĩnh và tự tin như thế, cho nên tôi đã không ngần ngại lựa chọn tin tưởng cô!"
Lúc nói mấy câu này đã thấy rõ ràng hơn nhiều rồi.
Người thân của ông thấy ông hồi phục rõ rệt như vậy, vừa mừng vừa kích động.
Mary nhiệt tình ôm chầm lấy Chu Toàn:
“Chu yêu quý, cô thật sự là quá tài giỏi luôn!"
Chu Toàn kinh ngạc một thoáng, sau đó trấn an vỗ vỗ nhẹ lên vai bà ta.
“Cái đó không có gì đâu, chữa bệnh là trách nhiệm của tôi mà!
Ông George à, từ đầu đến cuối có vẻ ông đặc biệt tin tưởng và hợp tác với tôi, không biết có nguyên nhân đặc biệt nào không?"
George cười, thần tình dường như đang hồi tưởng, ông thở dài một tiếng nói:
“Hồi trẻ tôi từng theo người chú ruột làm linh mục đến Bắc Bình, Hoa Quốc ở lại vài năm.
