Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 781
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:34
“Về chuyện của cô ấy thì nên để tâm thêm một chút, sau này vạn nhất có việc muốn cầu cạnh người ta thì cũng có chút ân tình cũ không phải sao.”
Nghĩ vậy liền xoay bước đi theo vào trong, giúp đỡ đối chiếu vận đơn lấy bưu kiện, thể hiện vô cùng nhiệt tình.
Nhìn thấy hơn mười cái bưu kiện xếp chồng lên nhau, Chu Toàn rơi vào im lặng.
Hóa ra đồng chí Trương thực sự không hề nói quá, bưu kiện vừa nhiều vừa to, chỉ dựa vào một người muốn mang về hết trong một chuyến thì đúng là có chút tốn sức.
Chương 1273 Bưu kiện quà Tết người thân gửi đến
Đồng chí Trương cầm cuốn sổ đối chiếu ở đó:
“Những bưu kiện này là do ba người lần lượt gửi đến, Chu Vệ Quốc, Khương Thu Nguyệt, Chu Hiếu Lễ, người thân của cô đối xử với cô tốt thật đấy.”
Nhìn Chu Toàn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Chu Toàn mỉm cười dịu dàng:
“Là anh cả, anh hai và em họ của tôi gửi quà Tết, tình cảm anh em chúng tôi xưa nay vẫn luôn rất tốt.”
Nhiều đồ như vậy, lần này thực sự phải thuê xe ba gác để chở về rồi.
Đồng chí Trương nhiệt tình bảo Chu Toàn đi xem thử ở ngõ Hòe Hoa gần đó, đầu ngõ thường có xe ba gác tụ tập ở đó để nhận việc.
Chu Toàn cảm ơn rồi đạp xe đi qua, quả nhiên thấy mấy chiếc xe ba gác đỗ ở đó.
Cân nhắc bưu kiện hơi nhiều, cô thuê liền hai chiếc đi qua, đối phương báo giá xe.
Chu Toàn thấy hợp lý nên cũng không có ý định mặc cả.
Dù sao thì những người làm công việc chân tay cũng chẳng dễ dàng gì, đều là những người già đã nghỉ hưu ở nhà, bình thường không ngồi yên được nên ra ngoài kiếm thêm thu nhập.
Hai chiếc xe ba gác xếp cao ngất ngưởng mới miễn cưỡng nhét hết được đống bưu kiện.
Trên trời lất phất rơi những bông tuyết nhỏ, đội gió lạnh đi đường, tuyết thỉnh thoảng lọt vào cổ áo, lạnh đến mức người ta run cầm cập.
Chu Toàn thấy hai cụ ông còn nhiệt tình giúp họ dỡ hàng, cô nấu cho họ hai bát trứng gà đường đỏ, còn trả gấp đôi tiền xe, bảo họ về sớm nghỉ ngơi.
Khiến hai ông lão cảm động rối rít cảm ơn.
Hai người cùng nhau sắp xếp thu dọn đồ đạc trong bưu kiện cũng mất không ít thời gian, đều là những thứ ăn được dùng được, nhu yếu phẩm gia đình.
Du Thúy Lan lật ra không ít lớp da thỏ mềm mại và xốp, không khỏi kinh thán.
Đây đúng là loại nguyên liệu tốt mà ở thành phố có tiền cũng không mua được, dùng để may áo thì ấm áp vô cùng.
Chu Toàn nhìn thoáng qua, cười nói với chị:
“Đây là thỏ nuôi ở nông trường sản xuất ra, cứ may cho mỗi đứa nhỏ một cái áo gile nhé.”
Du Thúy Lan cũng nghĩ như vậy, mặc áo gile vào rồi khoác thêm áo bông bên ngoài, cái đó mới gọi là ấm áp.
Chu Toàn quay đầu nhìn An Hân đang ngồi bên kia đan áo len.
“Để lại một miếng làm cho em bé một cái chăn quấn nhỏ, cái này giữ ấm, mùa đông đắp hay bế ra ngoài sẽ không làm đứa trẻ bị lạnh.”
“Vậy thì tôi thay mặt con gái tôi cảm ơn mợ nó nhé!”
An Hân đặt áo len xuống, tay đỡ cái bụng to tướng từ từ đi tới.
Phương pháp bắt mạch của Chu Toàn, khi đối phương được năm tháng đã có thể bắt được giới tính nam nữ, bé con trong bụng An Hân là bé gái.
Dương Thạc và An Hân đều không phải là những người trọng nam khinh nữ, biết là bé gái cũng rất vui mừng, vô cùng mong đợi tiểu công chúa tương lai ra đời.
Khi An Hân đến gần hai người thì bỗng nhiên ngửi thấy một mùi tanh rất nồng, bịt mũi lùi lại mấy bước.
Hóa ra là Du Thúy Lan lật đến bưu kiện do anh hai gửi tới, sau khi mở ra, một luồng mùi tanh của hải sản xộc thẳng vào mũi.
Đơn vị nơi anh ở đóng quân trên một hòn đảo ở tỉnh Thanh, phải nói nơi đó thứ gì là nhiều nhất, chẳng qua chính là các loại hải sản khô.
Năm đó anh hai bị thương về làng dưỡng thương, chị dâu hai đi theo tìm tới, trải qua một hồi trắc trở hiểu lầm được hóa giải, may mắn thay những người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc.
Sau đó anh hai lành vết thương quay lại đơn vị thì được phái đến đơn vị hải quân, chị dâu cũng chuyển công tác theo qua đó, đến nay vẫn chưa từng chuyển đi nơi khác.
Nói ra thì cũng đã nhiều năm không gặp mặt rồi, nhưng anh hai chị dâu hai định kỳ đều viết thư gửi đồ cho Chu Toàn, vẫn luôn giữ liên lạc thân thiết.
Cho nên dù họ sống ở trong đất liền nhưng hải sản thì không thiếu.
Du Thúy Lan cảm khái:
“Nói đi cũng phải nói lại, tay nghề tổ truyền của nhà tôi đúng là chưa từng nghiên cứu qua cách xử lý hải sản, ai bảo tổ tiên định cư ở trong đất liền, cũng chẳng có chỗ nào tìm nguyên liệu để luyện tay nghề chứ!
Tay nghề làm hải sản khô này của tôi đều là học được từ cô đấy.
Trước đây tôi làm sao mà nghĩ ra được, hải sản có mùi nồng như vậy mà sau khi ngâm nở làm món ăn lại có một hương vị tươi ngon khác biệt đến thế.”
Chương 1274 Phong thủy luân chuyển
Nói đến đây, Chu Toàn nhớ tới quyết định định nói từ sáng.
“Chị Thúy Lan, từ ngày mai chị bắt đầu nghỉ phép đi, dù sao mẹ chồng chị cũng đã thúc giục nhiều lần rồi, về sớm chút cũng tốt, những thứ này em chia cho chị một ít mang về, cho họ nếm thử luôn.”
“Đừng mà, đồ tốt thế này mang về cho mấy ông chú ông bác kia ăn á?
Để rồi lại 'bưng bát ăn cơm, đặt bát c.h.ử.i mẹ', họ là hạng người gì tôi sớm đã nhìn thấu rồi.”
Du Thúy Lan đối với gia đình chồng kia là chẳng vừa mắt chút nào, cứ như treo ba chữ “hạng nịnh hót” lên trán vậy.
Nếu không phải chị gặp may, có được một công việc tốt như thế này.
E là giống như trước đây ngay cả cửa cũng không vào được, chứ đừng nói đến việc cho sắc mặt tốt.
Chính vì vậy, Chu Toàn mới muốn giữ thể diện cho chị.
Người nhà Tăng Chí Cao rõ ràng là coi thường chị Thúy Lan xuất thân nông thôn.
Nếu vào đêm giao thừa mà làm ra mấy món hải sản khô thì nhất định sẽ khiến những người đó phải kinh ngạc.
An Hân bịt mũi ngồi ở xa xa, nghe thấy lời này cũng khuyên theo.
“Chị Thúy Lan, Toàn bảo chị cầm lấy thì chị cứ đại phương mà nhận lấy, cũng để cho những kẻ hám lợi kia mở mang tầm mắt xem thế nào gọi là không có kiến thức.”
Chu Toàn không nghĩ nhà chồng có thể làm gì được chị Thúy Lan tính tình cay nghiệt.
Quan trọng là có thể nắm giữ được trái tim người chồng, mặc cho những người kia nghĩ thế nào cũng vô dụng.
Thế là cô quan tâm hỏi thăm:
“Chị và Tăng Chí Cao bây giờ thế nào rồi?
Anh ấy không còn nghĩ mấy thứ linh tinh nữa chứ?”
“Anh ấy dám!”
Du Thúy Lan theo bản năng thần sắc trở nên nghiêm nghị, ngay sau đó nhớ tới điều gì liền bật cười thành tiếng.
“Bây giờ anh ấy sợ ch-ết khiếp vì tôi sẽ quay lại chê anh ấy không đẹp trai đấy, cô thương tôi, từ lúc tôi đến đây vải vóc chưa từng thiếu phần tôi.
Tôi suốt ngày mặc quần áo đẹp, c-ơ th-ể cũng được cô điều dưỡng rất tốt, da dẻ trắng trẻo hồng hào.
