Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 788
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:35
“Lục Ngạn Bác đã quen với việc bị người cha già mắng mỏ, trong lòng ông ta ít nhiều vẫn còn chút lòng hiếu thảo đối với ông cụ.”
Dù không phục cũng không dám cãi lại, chỉ mặt mày hầm hầm không cam lòng.
Ông cụ tức nghẹn, bất lực phẩy tay với hai đứa con trai còn lại.
Ám chỉ hãy thông não cho nó, bản thân ông chẳng buồn nói chuyện với đứa con ngu ngốc này nữa.
Lục Ngạn Xương sợ anh cả không nghĩ thông suốt mà sinh ra rạn nứt với con trai, vội vàng giúp ông ta phân tích những lợi ích của việc đi du học.
Tốn bao nhiêu công sức giải thích, ở giữa chú ba Lục Ngạn Lâm cũng phụ họa thêm vài câu, cuối cùng Lục Ngạn Bác cũng thông suốt được đôi chút.
Thấy thái độ của bác cả có phần lung lay, Lục Tuấn cũng khuyên thêm:
“Bác cả, cùng với sự phát triển của đất nước, sau này nhân tài mới là thứ thực sự cần thiết.
Không thể phủ nhận, một số kiến thức ở nước ngoài thực sự đáng để chúng ta học hỏi, để A Hạo ra ngoài xông pha một chuyến chỉ có lợi chứ không có hại, chúng ta nên ủng hộ em ấy mới đúng.”
Bị “oanh tạc" một hồi lâu, bộ não có phần hủ lậu của Lục Ngạn Bác cuối cùng cũng bắt đầu cân nhắc lợi hại một cách khách quan và bình tĩnh hơn.
“Ba, không tin thì ba cứ chờ mà xem, không quá năm năm nữa giới trẻ sẽ nô nức chọn đi du học nước ngoài.
Con cũng là nhờ có chú hai vận hành giúp mới có thể chen chân vào suất du học đầu tiên do nhà nước tổ chức đó, muốn mà còn không được kia kìa.”
Lục Hạo rất hiểu cha mẹ mình, nếu không nhân lúc trưởng bối đều có mặt ở đây để ép ông buông lời đồng ý, thì muốn vượt qua cửa của mẹ anh sẽ khó như lên trời.
Đến giờ mẹ vẫn chưa từ bỏ việc sắp xếp liên hôn cho anh, nếu bà biết anh muốn thoát khỏi tầm kiểm soát của bà thì nhất định sẽ làm loạn lên cho xem.
Nếu cha đã đồng ý thì dù mẹ có không muốn cũng chỉ đành c.ắ.n răng chấp nhận.
Dù sao ở nhà, lời nói của cha – người chủ gia đình – vẫn có trọng lượng nhất định.
Lục Ngạn Bác nghiêm mặt nhìn con trai út, trầm giọng nói:
“Nếu đã vậy ba sẽ thả con đi, nếu không học được cái tích sự gì thì xem ba có đ-ánh gãy chân con không.”
Lục Hạo biết cha đã đồng ý, vội vàng hứa hẹn nhất định sẽ dốc hết sức học tập, tranh thủ tiếp thu toàn bộ kiến thức chuyên môn ở nước ngoài.
Trước khi ăn cơm đoàn viên, Chu Toàn để Hoành Nghị làm đại diện, mang những món quà cô chuẩn bị tặng cho các trưởng bối.
Cũng chỉ có Chu Toàn mới tinh tế như vậy, năm nào lễ Tết cũng tặng quà cho người lớn, bao nhiêu năm nay chưa bao giờ gián đoạn.
Tất nhiên, gia đình bác cả gần như đã cắt đứt liên lạc thì không có đãi ngộ này rồi.
Có lẽ liên quan đến trải nghiệm của Chu Toàn, ở kiếp sau từ khi ông nội mất, cô gần như không còn người thân nào nữa.
Vào những ngày đặc biệt như ngày Tết, thấy người khác nhà cửa sum vầy, trong lòng nói không ghen tị là giả.
Nay đã có người thân của riêng mình, và ai cũng đối tốt với cô, nên cô muốn đáp lại tấm chân tình đó, dù sao cô cũng chẳng thiếu thốn vật tư gì.
Ông cụ cười híp mắt mặc thử chiếc áo len mới, màu xanh dương bảo thạch cổ cao vân thừng, vừa ấm áp vừa sành điệu, ông cực kỳ thích.
Cha mẹ chồng mỗi người được một cô cháu gái quàng cho một chiếc khăn len.
Biết đây là do hai đứa cháu gái tự tay đan, họ vui sướng như trẻ con, dù sao đây cũng là hiếu tâm của cháu gái, tặng gì cũng không khiến họ vui bằng.
Không chỉ có vậy, Chu Toàn còn lấy từ trong kho ra hai chiếc áo phao màu đen tặng họ.
Tất nhiên ông nội cũng có phần, cô chỉ nói là bạn từ Hương Cảng gửi về cho.
Lục Hạo từng thấy khách du lịch nước ngoài mặc áo phao, ánh mắt thèm muốn không giấu nổi, tiếc là không có phần của anh.
Của anh em Hoành Huy, Tiểu Hân thì đã đưa cho họ từ mấy ngày trước, mỗi người một bộ quần áo mới từ trong ra ngoài.
Chu Toàn làm theo mẫu quần áo trẻ em đời sau, mười đứa trẻ mỗi đứa một bộ.
Những người khác mỗi người một chiếc khăn quàng cổ là được, nhận được quà ai nấy đều rất vui mừng.
Chương 1285 Ngày đoàn viên
Lý T.ử Huệ hiểu rõ người em dâu này nhất định sẽ tặng quà cho mọi người, nên cũng đã chuẩn bị quà từ sớm cho cô, là một chiếc áo khoác dạ mẫu mới nhất được bày bán ở bách hóa.
Các cháu mỗi đứa một đôi giày, bình thường bà thân thiết với bọn trẻ nên cỡ giày của từng đứa bà nắm rõ mồn một.
Lục Ngạn Lâm là đàn ông con trai nên thực sự không nghĩ được chi tiết đến thế.
Sau một hồi suy tính, ông phát hiện nhà cháu dâu thực sự chẳng thiếu thứ gì.
Nào là “tam chuyển nhất hưởng" đã đầy đủ cả, thậm chí một số đồ điện mà nhà thường không có thì cô cũng sắm sửa rất toàn diện.
Nghĩ không ra tặng gì, thôi thì ngày mai lúc chúc Tết, ông sẽ lì xì cho bọn trẻ thật đậm là được.
Dù sao con gái ông lần này sinh nở cũng đã làm phiền nhà người ta không ít.
Còn vợ chồng bác cả thì không nghĩ nhiều như vậy, có quà thì cứ nhận, còn việc tặng lại thì chưa bao giờ nghĩ tới.
Mấy gia đình tụ họp lại, số lượng người vẫn khá đông, tính riêng trẻ con đã có mười đứa, nên chia thành hai bàn ăn cơm.
Tặng quà xong xuôi, cả nhà quây quần bên nhau, náo nhiệt ăn một bữa cơm đoàn viên.
Bọn trẻ cười nói vui vẻ, người lớn hòa thuận vui vẻ, trên bàn ăn ngập tràn không khí ấm áp và hân hoan.
Chu Toàn mỉm cười nhìn mọi người rộn rã, chỉ cảm thấy trong lòng có chút trống trải, mười mấy năm nay, hầu như năm nào bữa cơm giao thừa Lục Kiêu cũng không vắng mặt.
Đây là lần đầu tiên anh không có nhà đón Tết, nhưng cô cũng biết, sau này những ngày xa cách như thế này sẽ là chuyện thường tình.
Mỗi người họ đều có sự nghiệp và hoài bão riêng, nên định sẵn thời gian không thể tự do chi phối.
Suốt buổi ông cụ đều cười không khép được miệng, cảnh con cháu đầy đàn tụ họp là điều mà bất kỳ bậc trưởng bối nào chẳng mong muốn.
So với năm ngoái, bữa cơm giao thừa năm nay bác gái cả đã an phận hơn rất nhiều.
Cũng không dám tùy tiện sai bảo Chu Toàn nữa, thậm chí còn có ý lấy lòng.
Bởi vì hiện nay Chu Toàn cũng là một danh y có tiếng vang bên ngoài, chứ không còn là hình ảnh thôn nữ cứng nhắc trong ấn tượng trước đây của bà ta.
Ra ngoài giao thiệp, không ít người hỏi thăm bà ta về cô cháu dâu này, sự kính trọng trong lời nói là không thể l-àm gi-ả.
Thậm chí vì muốn giao hảo với Chu Toàn, vô tình bà ta lại trở thành người được săn đón nhất trong vòng tròn giao thiệp, trước đây nhân duyên của bà ta đâu có tốt như vậy.
Buổi tối sau khi bọn trẻ đã về phòng nghỉ ngơi, Chu Toàn cùng Hoành Nghị, Hoành Bác và Tịch Mân đi vào không gian.
Kinh ngạc phát hiện khu vực nhà gỗ ở đây đã được trang hoàng khắp nơi bằng những đồ treo ngày Tết, tranh dán hoa...
Lục Kiêu đã chuẩn bị một bàn tiệc lớn chờ sẵn ở đó, Hoành Bác mừng rỡ nhào vào lòng anh.
Đắc ý quay đầu nói với anh chị:
“Em đã nói rồi mà?
Ba nhất định sẽ ở đây chờ chúng ta cùng đón giao thừa!”
Lục Kiêu sủng ái xoa mái tóc húi cua của con trai:
“Cũng nhờ mẹ các con có “bàn tay vàng" này, ba mới có thể ở cách xa nghìn dặm mà vẫn được đón Tết cùng các con, nếu không dù ba có muốn về đến mấy cũng vô vọng.”
