Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 924
Cập nhật lúc: 01/03/2026 02:10
“Thấy nhân lực không đủ liền tận dụng sức mạnh của chính quyền điều động hai đội xây dựng tới giao cho Tống Quang Minh chi phối.”
Tống Quang Minh không ngờ mình lại có thể lọt vào mắt xanh của cấp trên.
Tức khắc như được tiêm m-áu gà, dồn toàn bộ tinh lực vào việc xây dựng công xưởng.
Vị đồng chí thư ký này sau khi xem bản vẽ do Tống Quang Minh cung cấp thì cảm thấy vẫn còn hơi nhỏ nhặt quá.
Có thể khiến một nhân vật mới nổi ở Phố Wall Mỹ đích thân chạy tới thương thảo nghiệp vụ, đủ thấy tiền đồ của công xưởng này lớn đến mức nào.
Thế là nhờ anh ra mặt, rất nhanh đã khoanh vùng ra được diện tích đất lớn gấp đôi.
Vừa hay mảnh đất lần trước Kỷ Khiêm làm cầu nối cho cô cũng có thể ký kết hợp đồng rồi.
Hai mảnh đất có thể ký kết cùng một lúc.
Thế là Chu Toàn chuẩn bị sẵn sàng một mình đi dự buổi ký kết.
Kết quả là ở trước tòa nhà hành chính, cô đã gặp vị thư ký Trần này và Kỷ Khiêm.
Chu Toàn chào hỏi hai vị với lễ nghi chu đáo.
Sau khi hàn huyên một hồi thì cùng nhau vào ký kết.
Có hai vị đại lão có mặt, quá trình ký kết diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Sau khi ký xong hợp đồng thuê đất, Chu Toàn không khỏi bày tỏ lòng cảm kích chân thành đối với hai vị đại lão đã bảo vệ và giúp đỡ mình.
Thư ký Trần là một người đàn ông văn nhã, anh cười nói:
“Thu-ốc của bác sĩ Chu có thể truyền bá ra hải ngoại, thực sự là đang làm rạng danh đất nước.
Chúng tôi chỉ góp chút sức mọn mà thôi, hy vọng xưởng thu-ốc của bác sĩ Chu có thể sản xuất thêm nhiều loại thu-ốc đ-ặc tr-ị, đó cũng sẽ là phúc của người dân."
Kỷ Khiêm cười nói:
“Thư ký Trần còn chưa biết đâu, bí phương trong tay con bé này thực sự không ít, nếu không cũng không dám nhận cái đống nát đó.
Nghe nói thu-ốc đ-ặc tr-ị lao phổi mà con bé giao ra đã giúp ích rất nhiều cho bộ phận phòng dịch rồi, chỉ cần thông qua thử nghiệm lâm sàng, không lâu nữa cũng sẽ được gửi tới các xưởng thu-ốc trong nước để tiến hành sản xuất."
“Ồ, vậy thì đúng là công đức vô lượng, tôi thay mặt cho đông đảo bệnh nhân đang bị lao phổi dày vò chân thành bày tỏ sự cảm kích tới cô."
Chu Toàn không giỏi nói chuyện kiểu quan trường, đối mặt với lời khen ngợi của hai vị lãnh đạo.
Cô chỉ có thể mỉm cười với thái độ khiêm tốn trả lời:
“Cảm ơn lời khen ngợi của các anh, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực, tạo ra thành tích tốt hơn, nỗ lực đạt đến sự hoàn mỹ."...
John nôn nóng muốn nhận được lô hàng đầu tiên, đeo bám đòi công xưởng hiện có nhường ra một ít hàng nhưng ý định đó đã thất bại.
Thế là hàng ngày ban ngày anh đều đến công trường đốc thúc tiến độ công việc của nhóm Tống Quang Minh.
Sau đó phát hiện ra so với công trình ở Mỹ thì nhanh hơn rất nhiều, tinh thần làm việc liều mạng của công nhân Hoa Quốc khiến anh cũng chẳng nỡ thúc giục nữa.
Ngày hôm đó John và trợ lý xách túi lớn túi nhỏ quà cáp cùng nhau đến nhà Chu Toàn bái phỏng.
Đừng nói chi John giờ đây đã ra dáng một kẻ thông thạo chuyện Hoa Quốc rồi, còn biết cả nhân tình thế thái.
Để bày tỏ sự coi trọng, Chu Toàn đưa cả gia đình ra đón tiếp.
Chương 1504 John phát hiện ra cơ hội kinh doanh mới
Vừa bước vào tứ hợp viện rộng lớn, hai người nước ngoài đã bị kiến trúc mang đậm phong cách Hoa Hạ thu hút ánh nhìn.
Khắp nơi là đình đài lầu các, được tu sửa như mới, gần như mỗi bước đi là một cảnh đẹp, khiến John có cảm giác như đang đi dạo trong khu danh lam thắng cảnh.
Lũ trẻ vẫn còn nhớ ba năm trước George và Mary sống ở gần đây, thường xuyên tìm đến đám trẻ bọn họ chơi đùa.
Thỉnh thoảng lại mang quà vặt cho chúng, hoặc mang nguyên liệu qua đây nấu món ngon.
Cho nên mấy anh chị em nghe nói đây là con của ông bà, vì yêu ai yêu cả đường đi nên mọi người đều rất quý mến John ăn nói hài hước này.
Điều khiến John kinh ngạc là con cái của Chu ai nấy đều tinh thông tiếng Anh, hơn nữa giáo dưỡng cực tốt, có thể nói mỗi đứa trẻ đều rất hợp mắt anh.
Điều khiến John kinh ngạc nhất là chiếc máy chơi game mà lũ trẻ đang chơi dở và tạm dừng ở đó.
Chất lượng và đồ họa của nó là tiên tiến nhất mà anh từng thấy, anh vốn là một tay nghiện game chính hiệu.
Theo lý mà nói ở tầm cỡ như anh, nếu trên thị trường xuất hiện loại sản phẩm này anh không thể nào không biết.
Tiền Vệ Đông nhận ra vẻ kinh ngạc của anh nên đã nói với anh đây là sản phẩm mới do công ty phía Cảng Thành vừa tung ra.
Nếu anh thích thì e rằng phải đến Cảng Thành mới mua được.
Còn về việc nhường cho đối phương thì lũ trẻ chưa từng nghĩ tới.
Đối phương cũng không phải hạng người thiếu tiền, muốn thì tự khắc sẽ tìm cách mà mua.
Bọn chúng cũng là nhờ phúc của anh cả mới mỗi người sở hữu được một bộ, nếu nhường đi là mất tiêu.
Đương nhiên John cũng không mặt dày đến mức đi tranh giành đồ chơi với trẻ con.
Nhưng trong lòng thầm hạ quyết tâm, lúc quay về phải tạt qua Cảng Thành xem sao rồi mới về nước, biết đâu còn phát hiện ra cơ hội kinh doanh mới.
Chu An Bình và Khương Nhị Ni là lần đầu tiên ngồi đối diện với người Mỹ tóc vàng mắt xanh nên cảm thấy khá mới lạ.
Quan trọng là đối phương còn nói một tràng quốc ngữ lưu loát, đối xử với hai người già bọn họ cũng rất nhiệt tình.
Dần dần hai ông bà cũng cởi mở hơn nhiều, bắt đầu trò chuyện với anh.
Nghe nói cha mẹ anh mấy năm trước tới tìm con gái chữa bệnh, còn thuê nhà ở gần đây, rất thân thiết với gia đình con gái.
Hai ông bà nghe xong cảm thấy vô cùng tự hào.
Nhìn xem, giờ đây đám thanh niên ai nấy đều tranh nhau sứt đầu mẻ trán để ra nước ngoài, con gái nhà mình ngồi yên trong nhà mà người nước ngoài cũng tranh nhau tìm đến cửa kết giao, chứng tỏ con gái còn ưu tú hơn đại đa số mọi người nhiều.
John đột nhiên nảy ra ý định nhờ Chu Toàn bắt mạch cho mình, kết quả là các triệu chứng sức khỏe kém của dân văn phòng anh đều có đủ.
Vừa hay r-ượu thu-ốc ngâm đã có thể uống được, cô tặng anh một hũ r-ượu thu-ốc nặng mười cân, đều được ngâm từ các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, thường là để ngâm cho các bậc trưởng bối trong nhà uống.
Từng có người trả giá 1000 tệ một hũ để mua nhưng Chu Toàn đều không đồng ý.
Lại lấy cho anh mấy cân trà xem như là quà đáp lễ cho đống đồ anh mang tới hôm nay.
John tuy không biết r-ượu này có công dụng gì nhưng anh chỉ tin vào một chân lý, đồ Chu Toàn tặng đều là đồ tốt, anh vô cùng nâng niu bảo vệ hũ r-ượu mang về.
Sau đó hai ông bà mới phát hiện ra trong số quà đối phương tặng có kẹp mấy nghìn tệ tiền hồng bao.
Phản ứng đầu tiên của hai ông bà là không thể nhận không của người ta nhiều tiền như vậy.
Nhưng Chu Toàn biết đối phương không thiếu tiền, đã tặng ra rồi nếu trả lại người ta còn không vui.
Thế là cô khuyên cha mẹ cứ nhận lấy, cùng lắm sau này có cơ hội cô sẽ đáp lễ lại....
John không thể canh chừng công trình cho đến khi hoàn thành, ở Mỹ còn một đống việc cần anh quyết sách.
