Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 98
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:04
“Làm sao mà con bỏ ra được ạ, mẹ quên rồi sao, con và anh tư đào được hai củ sơn sâm trên núi, con mang đi bán được hơn 500 tệ, đã nói rõ là con và anh tư mỗi người một nửa rồi."
Chưa đợi Khương Nhị Ni nói gì thêm, cô lại nói:
“Phần còn lại là con cho anh tư mượn, sau này lĩnh lương rồi trả lại con sau."
Khương Nhị Ni an ủi ôm con gái lắc lư.
Cái con bé này, lúc không hiểu chuyện thì bà lo!
Giờ hiểu chuyện quá rồi, bà lại thấy xót!
Mấy ngày tiếp theo, Chu Toàn không được rảnh rỗi, vì đã lĩnh về hai cuốn “Sổ tay bác sĩ chân đất", cô bắt đầu tìm kiếm những người trong thôn muốn theo học y.
Những thanh niên trí thức đã dọn vào điểm thanh niên trí thức thì loại trừ ra trước, mục đích Chu Toàn đào tạo bác sĩ chân đất là để tính đến chuyện sau khi cô rời khỏi đây, trạm xá vẫn có bác sĩ túc trực.
Mà những thanh niên trí thức kia sẽ lần lượt rời đi sau mười năm nữa, rõ ràng không phải đối tượng Chu Toàn muốn đào tạo.
Chu Toàn của hiện tại trong mắt các xã viên, đó là nhân vật được họ kính trọng như bí thư vậy, ai có bệnh cũ lâu năm nào mà chẳng được chữa khỏi.
Vừa nghe nói cô muốn nhận học trò, cái không khí tích cực đó còn đầy đủ hơn cả lúc đại đội chia lương thực.
Thậm chí có người còn nhét cả đứa trẻ ba bốn tuổi vào đây.
Khiến Chu Toàn dở khóc dở cười, một lần nữa nhấn mạnh các yêu cầu đối với học trò mà cô cần.
Đầu tiên phải đủ mười sáu tuổi; thứ hai ít nhất phải có bằng cấp hai; hơn nữa phải thực lòng yêu thích học y và chịu được khổ cực.
Mấy điều kiện này đưa ra đã loại bỏ được một lượng lớn người.
Cuối cùng, chỉ còn lại con trai út của đội trưởng đại đội, vừa tốt nghiệp cấp hai chuẩn bị về nhà làm ruộng.
Còn có con trai út của dì Đào Hoa, học hết cấp hai, không có cửa nẻo sắp xếp công việc nên chỉ có thể quay về đại đội kiếm điểm công.
Dì Đào Hoa vốn dĩ đã đi lại thân thiết với Chu Toàn, đối với Chu Toàn có bản lĩnh phi thường bà cũng thực lòng yêu mến.
Nghe nói cô muốn nhận học trò, bà vội vàng đưa người tới học ngay.
Điều khiến Chu Toàn cảm thấy bất ngờ là, mẹ của Quốc Khánh vốn trước đó không có sắc mặt tốt với cô, lại cũng dẫn con gái tới.
Chương 162 Mở lớp giảng dạy
Lâm Tú Cần không tình nguyện bị kéo tới học y, nhìn thấy Chu Toàn thì tỏ vẻ rất gượng gạo, không tự nhiên.
Trong ký ức của nguyên chủ, cô gái này là bạn học cùng cấp một, cấp hai, thành tích học tập khá tốt.
Nguyên chủ có lòng đố kỵ nặng nề, luôn coi người ta là kẻ thù giả tưởng, ở trường thì kéo bè kết phái cô lập, bắt nạt người ta.
Chu Toàn cảm thấy mối quan hệ này cũng quá khó xử, vốn định từ chối, nhưng không ngờ cô gái này còn biết nhận diện d.ư.ợ.c liệu.
Những người khác đối với y thuật đều là tờ giấy trắng, khó khăn lắm mới có một người có chút nền tảng.
Bao nhiêu người đang nhìn thế này, cũng không có lý do gì để không chọn người ta, nếu không thì sẽ ngồi thực sự cái danh cố ý nhắm vào người ta rồi.
Bảo họ mỗi ngày tới đây chép lại cuốn “Sổ tay bác sĩ chân đất" một lần, thực sự là vì sách chỉ có hai cuốn, không thể phát cho mỗi người một bản được.
Học cuốn sách này chỉ có thể coi là nhập môn nhanh ch.óng, còn sau này có dạy họ y thuật thực sự hay không thì phải xem biểu hiện của họ đã.
Vốn dĩ dự định nhận ba người này là đủ chỉ tiêu rồi.
Không ngờ hôm sau, Hách Kính Tùng lại chở một thanh niên mười bảy mười tám tuổi tới, sau khi chào hỏi nhau vài câu, Hách Kính Tùng liền nói thẳng ý định, nhờ vả Chu Toàn nhận lấy cậu ta.
Sau một hồi giới thiệu mới biết, đây là con trai út của Hách Kính Tùng.
Học đến lớp 11 thì trường học ngừng dạy, nhất thời các nhà máy trên trấn cũng không có kế hoạch tuyển dụng.
Hách Kính Tùng đang rầu rĩ vì con trai cả ngày nhàn rỗi ở nhà cũng không phải là chuyện hay, thì nghe ông bạn già khoe khoang cháu gái đang đào tạo bác sĩ chân đất cho các đại đội lân cận, đã mở lớp giảng dạy rồi.
Đây đúng là cơn mưa rào đúng lúc!
Nhanh ch.óng kéo ông bạn già về nhà, xách theo đứa con trai đang ngơ ngác như gà mắc tóc chạy tới đây.
Từ trước đến nay Hách Kính Tùng luôn đối xử với Chu Toàn như cháu gái trong nhà, rất quan tâm đến chuyện của cô.
Chỉ cần có việc cần giúp đỡ, ông đều sẵn lòng nhúng tay vào, những bình truyền dịch, ống tiêm cần thiết cho trạm xá chẳng phải đều là do ông định kỳ đi cục y tế lĩnh về hay sao.
Nay nhận con trai ông làm học trò, chỉ là chuyện nhấc tay thôi, đương nhiên là ông sảng khoái đồng ý ngay.
Tuy nhiên thiếu niên này có vẻ hơi nổi loạn.
Đứng không ra dáng đứng, thân hình nghiêng về một phía, trông có vẻ hơi cà lơ phất phơ, xem ra còn phải uốn nắn tính nết cậu ta cho t.ử tế.
Hách Kính Tùng cũng biết đức tính của con trai mình, rèn sắt không thành thép vỗ mạnh vào tay cậu ta mấy cái.
Bực bội nói:
“Đừng thấy Tiểu Toàn trạc tuổi con mà khinh, bản lĩnh của người ta lớn lắm, đừng có vội vàng coi thường người khác."
Hách Kiến Binh không cho là đúng, bĩu môi.
Trong lòng thầm lẩm bẩm, không biết lão già này lại lên cơn gì nữa?
Đùng một cái ném mình vào cái xó xỉnh nghèo nàn này, cậu thừa nhận cái sân trước mắt này đúng là sang trọng hơn nhiều so với các sân nhà nông thôn khác.
Nhưng nếu bảo đây là trạm xá, thì cũng quá sơ sài rồi.
Điều cạn lời nhất là, lại muốn để cậu theo học y thuật với một cô nhóc miệng còn hôi sữa.
Cái tuổi trẻ đến mức quá đáng này mà cũng nhận học trò?
Chẳng lẽ từ trong bụng mẹ đã bắt đầu học y thuật rồi chắc?
Thật phiền phức!
Cái đuôi của thằng nhóc này vừa vểnh lên là Hách Kính Tùng đã biết nó đang nghĩ gì, giơ chân quét vào bắp chân nó, Hách Kiến Binh giống như dự đoán được, nhẹ nhàng tránh né.
Hách Kính Tùng mắng yêu:
“Thằng ranh, không phải con luôn rất hứng thú với học y sao, giờ đại học ngừng học con cũng chẳng có chỗ nào mà học, cứ thành thật ở đây một tháng đi, sau khi được chứng kiến y thuật tinh thâm của Tiểu Toàn, có khi con còn phải quỳ xuống cầu xin người ta dạy bản lĩnh thực sự cho đấy."
“Tiểu Toàn, thằng nhóc này là hạng người dắt không đi, kéo thì lùi đấy, cứ đừng khách sáo với nó, nếu nó không nghe lời thì cháu cứ mắng, mắng không được thì để các anh của cháu đ-ánh cho nó phục thì thôi."
Chu Toàn vẫn đứng bên cạnh thích thú xem hai cha con diễn trò, cho đến khi Hách Kính Tùng nói vậy mới mỉm cười gật đầu.
Vẫn giống như mấy người trước, mỗi ngày tới chép “Sổ tay bác sĩ chân đất".
Thực tế là vì sách chỉ có hai cuốn, căn bản không đủ chia cho họ, chép xong có thể để lại tham khảo.
Chương 163 Công việc đã có tin chính xác
Hách Kiến Binh đắc ý lấy từ trong túi đeo vai ra một cuốn “Sổ tay bác sĩ chân đất" mới toanh.
Chu Toàn nhướng mày, xem ra đúng là người có hứng thú với y thuật thật.
Cuốn sách này cũng mới được quảng bá, còn được phân phát thống nhất bởi phòng y tế bệnh viện trấn, Hách Kiến Binh có thể kiếm được một cuốn chắc chắn là nhờ quan hệ, nếu không thực sự yêu thích y học thì cũng sẽ không tốn công sức này.
