Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 1

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:00

Vừa tan học, Du Tuân đã ba chân bốn cẳng chạy ngay tới phòng tập xạ kích của trường. Vừa bước vào cửa, tiếng s.ú.n.g "phanh phanh phanh" vang dội đã đập vào tai, khiến đôi mắt cậu sáng rực lên.

Trong đó là mấy Alpha xuất thân hiển hách, dáng người cao lớn vạm vỡ, khí thế áp bức tỏa ra từ tin tức tố mạnh đến mức muốn nghẹt thở.

Du Tuân tự cho là mình đang lén lút quan sát rất cẩn thận, đầy ngưỡng mộ lẫn chút ghen tị thưởng thức những đường nét cơ bắp săn chắc của họ. Cậu thầm nghĩ, nếu mình mà có được dáng người như thế thì tốt biết bao! Chắc chắn sẽ có khối Omega mê mẩn cậu cho xem!

Là một Beta thẳng tắp như thước kẻ, Du Tuân vừa thở dài vừa nuốt nước miếng thèm thuồng.

Các Alpha bị Du Tuân lén lút nhìn chằm chằm thì ngoài mặt không lộ cảm xúc, nhưng dưới tác động của nhịp tim đang đập nhanh vì vận động mạnh, tin tức tố của họ vô thức tràn ra, thành thật phản ánh suy nghĩ chân thực của những gã Alpha trẻ tuổi đang tràn đầy nhựa sống này:

“Du Tuân lại đang ám chỉ bọn họ cái gì đó.”

Du Tuân tự cho rằng mình hóa thân thành người đam mê xạ kích rất đạt, nhưng thực tế, chẳng ai tin cậu tới đây để tập b.ắ.n thật cả. Khí chất của Du Tuân hoàn toàn lệch pha với cái không khí hừng hực ở phòng tập.

Cậu là Beta, không có tin tức tố, cũng chẳng cảm nhận được tin tức tố của người khác. Cả người Du Tuân không chút tính công kích, dáng người mảnh khảnh hơn hẳn so với đám Alpha, nhìn cứ như thể chỉ cần ôm một cái là gọn lỏn vào lòng.

Nếu cậu có ngoại hình gai góc một chút thì đã đành, đằng này đôi mắt lại sáng trong, môi đỏ mọng, gặp ai cũng cười tủm tỉm. Mái tóc đen ngoan ngoãn rủ xuống cổ, khiến người ta chỉ muốn đưa tay chạm thử xem rốt cuộc cái gáy kia có phải là của Beta thật không.

Quá đỗi câu người.

Đặc biệt là mỗi lần tới đây, Du Tuân cứ dùng đôi mắt hạnh long lanh nước ấy lén lút đảo quanh mấy gã Alpha, cứ như đang gợi ý về một khả năng mờ ám nào đó, một kiểu quyến rũ khiến người ta không khỏi suy diễn.

Hôm nay, cậu lại tới để "dụ dỗ" đám Alpha trẻ tuổi này.

Du Tuân nhìn chán chê, áp xuống tiếng thở dài và sự tiếc nuối trong lòng, định quay sang nhìn cô bé Omega bên cạnh. Ai mà chẳng thích tiểu xinh đẹp cơ chứ!

Đúng lúc này, mấy gã Alpha như nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng, vội vàng hạ s.ú.n.g xuống, kính cẩn cúi đầu về một hướng.

Du Tuân tò mò nghiêng đầu nhìn theo.

Một người đàn ông cao lớn, vóc dáng đĩnh đạc đang đi tới. Anh ta rất cao, khiến Du Tuân phải hơi ngửa cổ mới nhìn thấy mặt. Người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, khí thế áp bức toát ra từ người anh ta mang theo sự thong dong và ngạo nghễ của kẻ đứng trên cao.

Anh nhặt một khẩu s.ú.n.g tập luyện lên. Đó vốn chỉ là loại s.ú.n.g đồ chơi trong phòng tập, chế tạo khá thô sơ, nhưng vào tay anh, nó lại toát ra vẻ sắc bén đến lạnh người.

Đám đông vừa nãy còn c.h.é.m gió ầm ĩ giờ im bặt, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại. Những gã Alpha vốn đang cố thể hiện sự ngạo mạn, ưu việt cũng lập tức thu đuôi, thay bằng vẻ mặt gần như lấy lòng và hèn mọn:

"Quyền tiên sinh."

Gia tộc họ Quyền là gia tộc đỉnh cấp, truyền thừa lâu đời, nắm giữ tài sản và quyền lực kinh người. Mà người đang nắm quyền gia tộc thế hệ này chính là Quyền Tông, một Enigma – kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, có khả năng áp chế mạnh hơn hẳn Alpha thông thường.

Quyền Tông tính tình lạnh lùng, thủ đoạn tàn khốc. Dù từng có giai đoạn phải rời xa tâm điểm quyền lực vì tin tức tố của Enigma bạo động, nhưng chẳng bao lâu sau, anh đã nhanh ch.óng loại bỏ dị kỷ và hoàn toàn kiểm soát gia tộc. Dưới sự dẫn dắt của anh, nhà họ Quyền thăng tiến mạnh mẽ.

Nhưng Quyền Tông đã tốt nghiệp từ đời nào rồi, sao đột nhiên lại quay lại đây? Chẳng lẽ là tới ôn lại kỷ niệm thời sinh viên?

Quyền Tông không đáp, mấy gã Alpha cũng chỉ biết khép nép đứng đó.

Du Tuân bắt đầu thấy sợ. Quyền Tông nhìn qua như thể có thể bao trọn lấy cậu, che khuất cậu hoàn toàn. Thêm nữa, những múi cơ vạm vỡ kia… Du Tuân không rõ là mình đang ghen tị hay bất mãn mà cứ lén liếc nhìn từ đầu tới chân người đàn ông kia.

Enigma bước tới trước mặt Du Tuân, áp lực tỏa ra cực mạnh. Du Tuân tim đập thình thịch, thế nhưng Quyền Tông lại rất tự nhiên đặt tay lên vai cậu.

Du Tuân ngơ ngác.

Đôi mắt hạnh nhu hòa của cậu lúc này lộ rõ vẻ mờ mịt, trông chẳng giống Beta chút nào mà giống một Omega ngoan ngoãn hơn. Cậu nhìn người đàn ông, trong ánh mắt vô thức lộ ra vẻ làm nũng, dường như đang tiến hành một kiểu ám chỉ mờ ám nào đó, mời gọi người ta tiến sâu hơn vào mối quan hệ này.

Quyền Tông đứng ở vị trí cao, có thể nhìn thấy rõ xương quai xanh tinh xảo lộ ra sau lớp áo của Du Tuân, và cả vùng gáy trắng ngần mà anh có thể chạm tới bất cứ lúc nào.

Quyền Tông thản nhiên hỏi: "Chơi một ván không?"

Du Tuân càng mờ mịt hơn, liếc nhìn bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng và nóng rực đang đặt trên vai mình. Bất kể là bộ phận nào trên cơ thể đối phương cũng to hơn cậu rất nhiều, chỉ riêng lòng bàn tay kia thôi cũng đủ để bao trọn cả tay cậu, khiến cậu không cách nào giãy giụa. Du Tuân cảm thấy nếu mình chạm vào anh, có khi sẽ bị cái nóng từ lòng bàn tay anh làm cho bỏng rát mất.

Mà giờ… Hả? Chơi cùng anh ư?

Du Tuân chỉ là một Beta mảnh khảnh, nhìn cậu chẳng khác nào một đám mây nhỏ so với Quyền Tông, anh mà lỡ tay một cái là cậu tan nát ngay. Du Tuân không hiểu nổi ý đồ của Quyền Tông, cuối cùng chỉ có thể tự kết luận: Chẳng lẽ Quyền Tông thích cảm giác nhìn mình run cầm cập, cảm thấy như vậy rất sướng?

Quyền Tông kiên nhẫn chờ câu trả lời. Ý kiến của những người khác với anh chẳng quan trọng.

Có kẻ lấy hết can đảm nịnh nọt: "Quyền tiên sinh, sao ngài lại đột nhiên tới đây ạ? Có cần chúng tôi..." Trong giọng điệu lộ rõ sự tiếc nuối vì không thể thay thế vị trí của Du Tuân lúc này.

Quyền Tông ngắt lời: "Mọi người cứ tự nhiên."

Sau đó, anh xoay sang hỏi Du Tuân với giọng điệu ôn hòa đến lạ: "Em biết chơi không?"

"..." Du Tuân thầm nghĩ: Anh nhìn cái mặt này của tôi mà còn hỏi câu đó sao?

Cậu mím môi, ánh mắt dừng trên người người đàn ông, gần như có chút khẩn cầu.

Đang khẩn cầu cái gì cơ chứ? Trước đó thì dùng ánh mắt như muốn câu dẫn người ta nhìn mình, giờ lại dùng bộ dạng đáng thương này để mời gọi anh.

Quyền Tông nói: "Phòng tập sắp đóng cửa rồi, mọi người cũng nên đi làm việc của mình đi."

Đám đông không dám cãi lại, lần lượt cúi đầu rời đi. Người đi hết, Du Tuân cũng thở phào nhẹ nhõm. Mà đâu đó trong thâm tâm, sự kinh ngạc cùng chút ghen tị hâm mộ của đám Alpha trước khi đi cũng khiến cậu cảm thấy… hơi sướng thật.

Quyền Tông chẳng bận tâm tới bọn họ, hỏi lại Du Tuân: "Giờ muốn chơi thử không?"

Du Tuân: "Nhưng tôi không thạo lắm."

"Tôi dạy em." Quyền Tông gần như ôm nửa người Du Tuân, đưa cậu vào khu xạ kích. Anh đặt khẩu s.ú.n.g đồ chơi vào tay cậu, hệt như đang dạy trẻ con, bàn tay to lớn bao lấy đôi tay nhỏ nhắn của cậu.

Du Tuân cảm thấy đầu ngón tay mình như bị đốt cháy.

Quyền tiên sinh bị làm sao thế nhỉ? Chẳng lẽ chi thứ nào trong nhà chọc giận anh, nên giờ anh tới đây tiện tay bắt đại một đứa để trút giận à?

Du Tuân đã tới đây nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên thực sự cầm s.ú.n.g. Nói không hâm mộ là giả, ai mà chẳng muốn chơi thật ngầu, trở thành "ace" (cao thủ) rồi được đám Omega ngưỡng mộ cơ chứ? Nhưng Du Tuân biết thân biết phận, trước giờ chưa từng dám đụng vào.

Loại s.ú.n.g đồ chơi này, dù trông có vẻ "cùi" nhưng độ giật lại khá mạnh, b.ắ.n vài phát là tê rần cả tay.

Quả nhiên, ngay lúc này.

Du Tuân hơi cứng đờ, mặc cho Quyền Tông cầm tay mình siết c.h.ặ.t lấy cò s.ú.n.g. Độ giật của s.ú.n.g khiến cậu vô tình va vào l.ồ.ng n.g.ự.c Quyền Tông. Du Tuân có thể cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c anh rộng lớn và nóng rực, sống lưng đơn bạc của cậu gần như nhiễm lấy hơi nóng từ đối phương. Một luồng cảm giác tê dại chẳng biết từ đâu ập tới, khiến tay cậu suýt chút nữa run lên.

Du Tuân phát hiện ra ấn tượng ban đầu của mình là đúng, đối phương thực sự có thể bao phủ lấy cậu hoàn toàn.

Cậu nghĩ, Quyền Tông hẳn là đang khiêu khích mình.

Trước kia Du Tuân từng gặp Quyền Tông vài lần từ xa, lúc đó chỉ thấy ngưỡng mộ vì đó là một Enigma, còn từng chạm mặt nhau nhưng chưa bao giờ tìm hiểu sâu.

Giờ thì hiểu rồi. Đây là một gã Enigma cực kỳ giỏi khiêu khích người khác.

Gần đây, có một "cô bé" Omega trong trường rủ Du Tuân đi xem phim.

Du Tuân rất cẩn thận và ý tứ xác nhận lại: "Cậu không nhầm người đấy chứ?"

Cô bạn Omega đối diện xinh đẹp, tinh xảo, dáng người cao hơn cậu một chút, không có vẻ áp bức như Quyền Tông mà dịu dàng, ngọt ngào đúng kiểu mẫu Omega tóc dài mà Du Tuân hằng mơ ước.

Cuộc đối thoại của họ thu hút không ít ánh nhìn từ đám Alpha. Du Tuân không khỏi đắc ý nghĩ thầm: Chắc bọn họ đang ghen tị tới phát điên rồi đây.

Omega đó cất giọng ngọt ngào: "Chính là mời cậu đi đấy, nhớ mang theo quang não nhé."

Nói xong, cô nàng xoay người bỏ đi, để lại cho Du Tuân một bóng lưng lờ mờ.

Du Tuân đỏ bừng mặt, hoàn toàn không biết đám Alpha xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt đầy thương hại.

Cái "cô bạn Omega" vừa rồi chẳng hề dịu dàng ôn nhu gì cả, mà là một Alpha hàng thật giá thật trong giới nhà giàu. Tuy không so được với Enigma như Quyền Tông, nhưng cấp bậc cũng thuộc hàng cao.

Mà việc yêu cầu Du Tuân mang theo quang não… cái hàm ý đằng sau đó thì không cần nói cũng biết —— Khách sạn tình nhân kiểm tra rất gắt, cần thông tin xác thực của cả hai bên mới được thuê phòng.

Còn về việc tại sao đám Alpha kia không ai ngăn cản…

Du Tuân dùng ánh mắt câu dẫn người ta, thì chính cậu phải chịu trách nhiệm, đúng không nào? Hơn nữa, giữa đám Alpha cũng có sự hợp tác ngầm, ví dụ như… xem xem ai sẽ là người tiếp theo được "thỏa mãn" cậu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD