Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 3

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:01

Lý trí của Du Tuân đột ngột đứt phựt. Cơn nóng rực như lửa đốt đang thúc giục cậu phải làm gì đó. Giọng nói mang theo tiếng nức nở, đại não hoàn toàn mất kết nối, cậu vô thức hướng về phía vị Enigma nguy hiểm kia cầu cứu: “Giúp… giúp tôi với, ưm.”

Càng ma xát, sự khó chịu càng tăng lên.

Quyền Tông thấp giọng hỏi: “Em muốn anh hỗ trợ thế nào đây?”

Tuy là đang hỏi ý kiến, nhưng hành động của Quyền Tông lại toát lên vẻ áp đảo, một kiểu chất vấn không cho phép từ chối. Hơn nữa, những động tác của anh cũng chẳng để lại cho Du Tuân bất cứ lựa chọn hay đường lui nào.

Mái tóc Du Tuân đen tuyền, làm nổi bật làn da trắng nõn sau gáy, tạo nên một vẻ mong manh, yếu ớt đến lạ. Chỗ da thịt ấy giờ đây hơi ươn ướt, trông như đang mời gọi người ta cúi xuống, hôn lên hay thậm chí là gặm nhấm.

Quyền Tông ôm c.h.ặ.t Du Tuân vào lòng, bàn tay bao trùm lấy phần gáy, xoa nắn một chút. Du Tuân vốn là Beta, sau gáy không có tuyến thể, về lý thuyết sẽ chẳng có cảm giác gì đặc biệt, thế nhưng ngay lúc này, cả người cậu lại run lên bần bật.

Quyền Tông khẽ cười. Du Tuân không chịu nổi sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng, tay chân vô lực khua khoắng, trong lúc giãy giụa lại vô tình “tặng” ngay cho Quyền Tông một cái tát vào mặt.

Chát!

Tiếng vang vọng khắp phòng. Du Tuân co quắp ngón tay, trong lòng đầy tội lỗi: “Xin lỗi anh.” Nhưng cậu vẫn cố chấp nhớ mình là "thẳng nam": “Không cần, không cần anh giúp tôi.”

Thế nhưng, thứ cậu cần rõ ràng là một sự thỏa mãn khác. Cậu giãy giụa vì sợ hãi, nhưng nhiệt độ cơ thể lại khiến cậu chao đảo không ngừng: “Giúp… giúp một chút thôi cũng được.”

Trên mặt Quyền Tông không hề có vẻ tức giận như Du Tuân tưởng tượng, thay vào đó là một tiếng cười đầy ẩn ý: “Suốt ngày làm nũng.”

Ý thức của Du Tuân dần thiêu rụi, chất dẫn cháy trong t.h.u.ố.c đã nuôi dưỡng một đám lửa lớn trong tâm hồn cậu. Cánh tay cậu bị ghì c.h.ặ.t, va phải sự cứng rắn đầy nam tính của đối phương. Bàn tay Quyền Tông thô ráp với những vết chai mỏng – thứ mà lần trước khi dạy b.ắ.n s.ú.n.g Du Tuân không hề để ý, thì giờ đây, cậu đã cảm nhận được một cách rõ mồn một.

Du Tuân run rẩy dữ dội. Một lát sau, cậu vừa khóc vừa nài nỉ: “Cầu anh, làm tôi… làm tôi đi…”

Sự mong cầu của cậu chẳng bao giờ được đáp ứng dễ dàng. Trong cơn mê man, cậu lại nghe thấy giọng Quyền Tông vang lên. Anh vẫn luôn là người nắm thế chủ động, như thể đang thao túng tất cả, anh lại hỏi thêm một lần nữa: “Cần anh hỗ trợ không?”

Du Tuân vốn chẳng có đường lui, cậu gần như bức thiết gật đầu.

Ngay khi nhận được cái gật đầu cho phép, ngay khoảnh khắc cơ thể cậu run lên bần bật, cậu cảm nhận được hàm răng sắc lạnh kề sát sau gáy mình. Dù không thể bị đ.á.n.h dấu, nhưng ngay giây phút đó, cậu lại cảm nhận rõ rệt tin tức tố của Quyền Tông. Mạnh mẽ, lạnh lẽo, vừa ôn nhu lại vừa kiểm soát cậu đến tận cùng.

Cảm giác an tâm ập tới, theo sau đó là sự sợ hãi. Cậu khóc lóc cầu xin: “Dừng lại đi, không cần anh hỗ trợ nữa, tôi… a!”

Du Tuân hoàn toàn bị ấn c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

Du Tuân bị chuột rút cẳng chân.

Khi tỉnh lại, mí mắt cậu đỏ hoe, mang một vẻ yếu ớt và đáng thương đến lạ. Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, Du Tuân không thể tin nổi mà quay sang nhìn người đàn ông phía sau. Không phải Omega, cũng chẳng phải Beta, mà là một Enigma hàng thật giá thật, một người đàn ông đủ sức bế bổng cậu lên.

Anh to lớn như những gì cậu từng chứng kiến. Du Tuân bị ôm kín kẽ trong lòng đối phương, thậm chí cậu còn nhớ lại cảnh mình dù có kiễng chân hết cỡ cũng chẳng thể tìm được một chỗ dựa vững chãi.

Quyền Tông tỉnh sớm hơn Du Tuân nhiều. Dù cả đêm qua và sáng nay chẳng hề chợp mắt, nhưng giờ anh vẫn tràn đầy tinh lực, thậm chí còn có phần phấn khích – một sự hưng phấn mà một người đàn ông luôn giữ lý trí như anh chưa từng trải qua.

Anh tự nhiên cúi xuống hôn lên đôi môi sưng đỏ, thậm chí còn hằn vài dấu răng của Du Tuân.

“Ngủ tiếp chút nữa không?”

Du Tuân cứng đờ lắc đầu, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được thực tại. Trước đó thì dùng ánh mắt quyến rũ người ta, giờ lại bày ra vẻ mặt thanh thuần ngây thơ. Động tác lắc đầu khiến phần bụng dưới đau nhói. Du Tuân biến sắc, ngơ ngác cúi đầu nhìn, đuôi mắt đỏ ửng:

“Anh… anh không có…”

“Khó chịu sao?”

“Anh đừng có hỏi tôi! Tôi muốn đi tắm, anh… anh mau tránh ra đi!”

Quyền Tông bật cười thấp, l.ồ.ng n.g.ự.c anh rung động truyền thẳng đến cơ thể Du Tuân, khiến cậu thấy bụng mình càng thêm khó chịu. Du Tuân tức đến mức muốn cho anh một cái tát nữa, nhưng không dám. Cậu ấm ức trào nước mắt: “Tôi, tôi là thẳng nam mà…”

Một thằng thẳng nam mà lại đi ám chỉ rõ ràng thế à?

Quyền Tông nắm lấy tay Du Tuân hôn nhẹ: “Muốn tát anh à?”

Anh không nhận được câu trả lời từ Du Tuân, cũng chẳng để tâm, mà thong thả giúp cậu xoa bóp cái chân bị chuột rút. Lực đạo mạnh mẽ khiến Du Tuân vừa ghen tị lại vừa xấu hổ. Một mặt cậu không kiềm chế được mà nhớ lại tối qua sức mạnh này đã làm mình ra sao, mặt khác lại đau lòng nghĩ: Sau chuyện này, mình có còn là thẳng nam nữa không?

Cậu vội vã tìm một chủ đề khác: “Tại sao anh không đưa tôi đến bệnh viện?”

Quyền Tông thản nhiên giải đáp: “Dược tề KTR-35 thế hệ mới sẽ kích thích phát tình giả ở Beta, hiện chưa có t.h.u.ố.c giải. Nếu dùng t.h.u.ố.c an thần sẽ làm tổn thương hệ thần kinh.” Anh dừng một chút rồi bồi thêm: “Hơn nữa… không phải em cầu anh giúp sao?”

Anh vỗ vỗ chân cậu. Du Tuân giờ đã hiểu rõ mọi chuyện, hiểu cả ý nghĩa đằng sau lời anh nói. Cậu xấu hổ định phản kháng, nhưng khi một Enigma đang trong giai đoạn "thành kết" để duy trì nòi giống, họ sẽ không bao giờ để con mồi dễ dàng thoát thân. Dù đã giằng co suốt một ngày một đêm, Enigma vẫn đòi hỏi rất nhiều thời gian.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Du Tuân cảm thấy cơ thể rã rời nhưng lại vô cùng sảng khoái, thanh tân. Mái tóc ngắn đen nhánh rũ trên gối, cậu không nhịn được mà chui tọt vào trong chăn.

Bị nam nhân "làm" như thế, mình vẫn còn là một "thẳng nam" chính hiệu, thiết cốt tranh tranh không sợ trời không sợ đất nữa sao?

Cậu cuộn tròn người trong chăn, cố trốn tránh thực tại. Trong lúc cọ quậy người vào chiếc chăn ấm áp, bỗng nhiên cậu khựng lại, đôi mũi khịt khịt đầy nghi hoặc. Cậu cảm thấy có một mùi hương rất dễ chịu vây quanh. Không giống mùi nước xả vải, mà là một mùi hương lạnh lẽo, cực nhạt, như thể đang bao bọc lấy cậu hoàn toàn.

Một danh từ bỗng chốc hiện lên trong đầu Du Tuân: Tin tức tố.

Nhưng cậu là Beta cơ mà, theo lý thuyết thì làm sao ngửi được tin tức tố? Thế nhưng, nhớ lại đêm qua, ngay lúc cậu tưởng chừng như sắp lả đi, cậu vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương dễ chịu này.

Du Tuân hoang mang. Suy nghĩ một hồi, cậu bỗng chốc bật dậy như lò xo. Đây là phòng ngủ của Quyền Tông, nghĩa là đây là chăn của Quyền Tông!

Và mình vừa làm cái gì thế này? Lại còn tiếp xúc thân mật với chăn của một gã Enigma nữa chứ! Một thẳng nam như cậu sao có thể làm ra chuyện này!

Du Tuân quên béng mất việc mình chưa mặc áo, trên cổ vẫn còn vương những dấu vết ngây ngô – tím, xanh, hồng – tất cả đập thẳng vào mắt Quyền Tông, kẻ vừa bưng một ly nước bước vào phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD