Thanh Bình Nhạc - 5
Cập nhật lúc: 05/07/2026 02:01
Ta mỉm cười: "Chỉ là trò ném tên vào bình thôi, Điện hạ cần gì phải nghiêm túc như vậy."
Câu nói ấy giống như một cái tát thẳng vào mặt hắn.
Kiếp trước, chính hắn cũng từng nói với ta như vậy.
Chỉ là ném tên vào bình thôi, chỉ là một trò đùa thôi ngươi hà tất ngày nào cũng ghi nhớ.
Giờ đây cuối cùng cũng đến lượt ta trả lại cho hắn sự hời hợt ấy.
Sắc mặt Tạ Thừa Chiêu cực kỳ khó coi, Khương Lệnh Nghi cũng đang run rẩy.
Có lẽ cuối cùng nàng ta cũng hiểu từ nhỏ đến lớn, ta đã nhường nàng ta rất nhiều lần.
Không chỉ là ném tên vào bình cũng không chỉ là ván đấu hôm nay.
Phụ thân đứng c.h.ế.t lặng một bên, lần đầu tiên nhìn ta bằng một ánh mắt xa lạ.
Giống như ông chưa từng quen biết người thứ nữ này.
Tạ Hàn Châu bước tới, nhặt mũi tên trên mặt đất lên.
"Vì sao mũi cuối cùng lại ném lệch?"
Ta nhận lấy mũi tên.
"Để lại cho tỷ tỷ chút thể diện."
Sắc mặt Khương Lệnh Nghi càng trắng hơn.
Tạ Hàn Châu lại thản nhiên nói:
"Nàng ta không thiếu thể diện, chỉ thiếu một bài học."
Tạ Thừa Chiêu nhíu mày.
"Cửu hoàng thúc, dù sao Khương đại cô nương cũng là nữ t.ử, lời người nói quá nặng rồi."
Tạ Hàn Châu nhìn hắn.
"Vừa rồi nàng ta muốn mượn ngươi để chèn ép Vương phi của bổn vương. Bổn vương chỉ nói nàng ta vài câu, đã là rất nhẹ rồi."
Hai chữ Vương phi vừa thốt ra, trái tim ta như bị thứ gì đó khẽ chạm vào.
Hôn kỳ còn chưa tới thế nhưng hắn đã công khai bảo vệ ta như vậy trước mặt mọi người.
Ánh mắt Tạ Thừa Chiêu càng thêm nặng nề.
Hắn nhìn ta, bỗng hỏi:
"Khương nhị cô nương, nếu ngươi đã có bản lĩnh như vậy, hôm yến tiệc trong cung vì sao lại giấu tài?"
Ta ngẩng đầu.
"Chẳng phải Điện hạ cũng đã dời mắt đi rồi sao?"
Hắn cứng người.
Ta tiếp tục: "Thần nữ có giấu tài hay không, cũng không ảnh hưởng đến lựa chọn của Điện hạ."
"Điện hạ thích người bách phát bách trúng thì hãy nhìn tỷ tỷ. Thích người sinh động thú vị thì hãy nhìn người làm đổ mâm trái cây. Thích người bình thường, yên tĩnh thì tự nhiên cũng sẽ có người khác."
"Trên đời này có rất nhiều nữ t.ử. Điện hạ không cần mãi ngoảnh đầu nhìn người mà chính mình đã không chọn."
Sắc mặt Tạ Thừa Chiêu từng chút một trắng bệch.
Những lời ấy được ta nói rất bình thản nhưng lại như lột sạch mọi sự không cam lòng mà hắn chưa từng thốt ra, phơi bày giữa ánh mặt trời.
Hắn không nói thêm câu nào nữa.
Lúc rời khỏi Khương gia, hắn thậm chí còn quên mang theo mấy quyển phổ ném tên định tặng Khương Lệnh Nghi.
Tâm trạng của Tạ Hàn Châu dường như rất tốt.
Hắn quay đầu hỏi ta:
"Hôm nay ném có sảng khoái không?"
Ta đáp: "Cũng được."
"Cũng được? Mũi tên cuối cùng đáng lẽ nên trúng."
Hắn nhướng mày.
Ta nhìn mũi tên gỗ mun trong tay.
"Không trúng... cũng hơi đáng tiếc."
Tạ Hàn Châu bỗng nắm lấy cổ tay ta.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm túc.
"Khương Minh Đường, ở Vương phủ, không cần chừa thể diện cho bất kỳ ai."
6
Chuyện bịt mắt ném tên vào bình chẳng mấy chốc đã truyền khắp kinh thành.
Trước đây người ta nói ta vụng về, giờ lại nói ta tâm cơ thâm sâu.
Nói ta cố ý giấu tài trong yến tiệc ở cung để thu hút sự chú ý của Cửu vương gia.
Lại nói ta công khai làm mất mặt đích tỷ ngay tại Khương gia, chẳng hề để tâm đến tình tỷ muội.
Nghe nhiều rồi, ta lại thấy buồn cười.
Nữ t.ử không ném trúng thì là tầm thường, ném trúng thì là hiếu thắng.
Giấu tài thì là tâm cơ, thể hiện ra thì là không an phận.
Chỉ bằng một cái miệng, người đời nói sao cũng được.
Lần Tạ Hàn Châu đến tiếp theo, hắn mang theo một chiếc bình đồng mới.
Thân bình nặng hơn bình thường, miệng quai cũng hẹp hơn.
"Từ nay luyện bằng cái này."
Ta nhìn chiếc bình đồng.
"Vương gia định luyện thần nữ thành nghệ nhân ném tên vào bình sao?"
"Ném tên chỉ là để luyện cho tay vững."
Hắn ra hiệu cho Trường Nghiễn lấy thêm một chiếc hộp khác, bên trong là một bộ linh kiện của chiếc nỏ nhỏ.
Ta khựng lại.
Tạ Hàn Châu nói:
"Biết lắp không?"
Ta do dự một lát.
"Biết một chút."
Kiếp trước ở Đông cung, Tạ Thừa Chiêu từng bắt ta vẽ lại sơ đồ cơ cấu của nỏ.
Khi ấy biên giới phía tây dâng lên một lô nỏ liên châu.
Bộ Lễ không hiểu, Bộ Binh lại sợ phải gánh trách nhiệm, cuối cùng bản vẽ được đưa vào Đông cung.
Ta bị ép nghiên cứu cơ cấu của chiếc nỏ suốt nửa tháng.
Sau đó mới biết, lô nỏ ấy có khuyết điểm ngầm.
Nếu cố b.ắ.n liên tiếp, đến mũi tên thứ ba dây nỏ nhất định sẽ đứt.
Kiếp trước, nơi biên cương đã có người c.h.ế.t vì chuyện ấy.
Ta đưa tay cầm lấy cánh nỏ.
Vừa bắt đầu động tác, ta đã biết Tạ Hàn Châu lại đang quan sát mình.
Con người này quá nhạy bén, ta chỉ đành chậm lại.
"Vương gia vì sao lại cho thần nữ xem thứ này?"
"Mùa thu săn trong cung sẽ dùng loại nỏ mới. Bản vẽ Binh bộ trình lên, bổn vương không tin."
Ta ngẩng đầu.
"Vương gia tin thần nữ sao?"
"Tin đôi tay của ngươi."
Hắn đáp rất bình thản.
Ta chậm rãi ghép từng bộ phận của chiếc nỏ.
"Quả nhiên ngay từ đầu Vương gia chọn thần nữ là vì thần nữ còn có giá trị."
Tạ Hàn Châu nghe ra ý châm chọc trong lời ta, nhưng không hề nổi giận.
"Ban đầu đúng là vậy."
Hắn bước đến đứng bên cạnh ta.
"Bây giờ cũng vậy."
Động tác của ta khựng lại.
Tạ Hàn Châu nói tiếp:
"Có ích là chuyện tốt. Người vô dụng ở bên cạnh bổn vương sẽ không ở được lâu."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
"Lời này của Vương gia thật khiến người ta tổn thương."
"Ngươi đâu phải đồ sứ, cũng chẳng dễ vỡ."
Ta vậy mà bị hắn nói đến mức không biết đáp thế nào.
Hắn nhìn ta, bỗng bổ sung thêm một câu:
"Dù ngươi vô dụng, bổn vương cũng vẫn sẽ cưới."
Tim ta khẽ rung lên.
"Vì sao?"
Hắn cau mày, dường như cảm thấy câu hỏi này rất khó trả lời.
Một lúc sau, hắn mới nói:
"Thuận mắt."
Ta cúi đầu tiếp tục lắp chiếc nỏ thế nhưng khóe môi lại không sao ép xuống được.
Có lẽ người này thật sự không biết nói những lời hoa mỹ.
Nhưng hai chữ thuận mắt ấy, chẳng hiểu sao lại khiến người ta thấy vững lòng hơn rất nhiều lời đường mật.
Lắp chiếc nỏ được một nửa, ta phát hiện ra vấn đề.
"Chỗ này không thể dùng chốt sắt."
"Tại sao?"
"Khi b.ắ.n liên tiếp, lực kéo của dây nỏ sẽ làm chốt bật ra."
"Đến mũi tên thứ ba nhất định sẽ nổ dây."
Ánh mắt Tạ Hàn Châu trầm xuống.
"Chắc chứ?"
Ta gật đầu.
"Nếu Vương gia không tin, có thể thử."
Tạ Hàn Châu lập tức sai Trường Nghiễn mang chiếc nỏ ra phía sau thao trường thử nghiệm.
Quả nhiên, đến mũi tên thứ ba, móc giữ dây nỏ vỡ tung.
Lúc Trường Nghiễn quay lại, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Vương gia, nếu trong buổi săn mùa thu dùng lô nỏ này, kỵ binh b.ắ.n ở cự ly gần sẽ làm bị thương chính người mình."
Sắc mặt Tạ Hàn Châu lạnh hẳn.
"Đi điều tra Binh bộ."
Ta nhìn chiếc nỏ ấy, trong lòng chợt dâng lên một luồng lạnh lẽo.
Lô nỏ xảy ra chuyện ở kiếp trước, vậy mà đời này lại xuất hiện ở kinh thành sớm đến thế.
Có người đang đẩy nhanh tiến độ của một số chuyện.
Tạ Hàn Châu quay đầu nhìn ta.
"Làm sao ngươi biết đến mũi tên thứ ba sẽ nổ dây?"
Ta đã sớm đoán hắn sẽ hỏi.
"Nhìn ra."
"Khương Minh Đường."
Giọng hắn hạ thấp hơn đôi chút.
"Bổn vương có thể không hỏi ngươi học những thứ này từ đâu nhưng ngươi phải hiểu, nếu trong buổi săn mùa thu có người động tay vào nỏ, mục tiêu chưa chắc chỉ là kỵ binh."
Ta im lặng.
Kiếp trước, trong buổi săn mùa thu quả thật đã xảy ra biến cố.
Chỉ là khi ấy ta đang bệnh trong Đông cung, chỉ nghe nói Cửu vương gia bị thích khách ám sát, cánh tay bị thương.
Về sau triều đình náo loạn vì vụ án thích khách, Tạ Thừa Chiêu nhân cơ hội thu lại một phần quyền chỉ huy cấm quân.
Bây giờ nghĩ lại, vụ ám sát ấy có lẽ có liên quan đến lô nỏ này.
Ta nói: "Ngày săn mùa thu, Vương gia đừng đến gần đài săn phía tây."
Tạ Hàn Châu nhìn ta.
"Lý do."
"Trực giác."
Hắn khẽ nhíu mày.
Ta biết lý do này không đủ nhưng chuyện trọng sinh thì không thể nói.
Tạ Hàn Châu nhìn ta rất lâu, cuối cùng hắn lại gật đầu.
"Được."
Ta ngẩn người.
"Vương gia tin sao?"
"Tin."
"Chỉ vì thần nữ nói?"
"Ừ."
Bỗng nhiên ta cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Kiếp trước, ta đã từng nói rất nhiều lần.
Nói sổ sách của Đông cung có vấn đề, nói hoa văn trên bản vẽ lễ chế có sai sót, nói bản vẽ cơ cấu của chiếc nỏ nhìn rất nguy hiểm.
