Thanh Châu - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/07/2026 01:02
Văn án:
Theo đuổi Thái t.ử suốt năm năm, cuối cùng ta cũng được như ý nguyện mà gả cho hắn.
Đêm động phòng hoa chúc, ngay khi ta đang định mặc kệ tất cả mà cùng hắn triền miên một phen.
Mở mắt ra.
Ta vậy mà lại xuyên về năm năm trước.
Thiếu niên mười bảy tuổi với vẻ mặt cao ngạo, lạnh lùng ném trả túi thơm ta tặng hắn.
" Cô không thích ngươi, đừng uổng phí tâm sức nữa."
" Khuyên ngươi sớm dập tắt ý nghĩ ấy đi, nếu không đừng trách cô không khách khí."
Ta thở dài, cam chịu số phận.
Xem ra, có những thứ vốn dĩ không thuộc về ta.
Ngay trước mặt Lý Mạc Tuẫn, ta ném chiếc túi thơm kia xuống hồ sen.
" Xin lỗi, là ta nhất thời hồ đồ. Ta bảo đảm sau này sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa."
Vừa dứt lời, Lý Mạc Tuẫn lại sững người.
…
Chương 1
Khi chiếc túi thơm đập vào mặt ta, đầu óc ta trống rỗng trong chốc lát.
Theo bản năng, ta đưa tay ra đón lấy chiếc túi thơm thêu chỉ vàng.
Tay nghề thêu thùa của ta vốn không tốt, con hổ nhỏ trên đó có đôi mắt tròn xoe, chẳng có chút uy phong nào.
Bên dưới còn dùng chỉ đen thêu chữ cuối cùng trong tên của Lý Mạc Tuẫn.
Trời đất...
Ta lại quay về năm năm trước rồi sao?
Quay về năm ta cứ mãi chạy theo sau Thái t.ử Lý Mạc Tuẫn, rồi hết lần này đến lần khác bị hắn từ chối, còn bị cả kinh thành cười chê?
"Ngốc rồi à? Cô nói chuyện với ngươi mà không nghe thấy sao?"
Lý Mạc Tuẫn đứng trước mặt ta, hơi nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
"Nếu còn dám tặng cô mấy thứ xấu xí đó nữa, ngươi tin hay không cô sẽ ném ngươi lên Tây Sơn cho sói ăn."
Giọng điệu của thiếu niên tràn ngập ý cảnh cáo.
Dường như sợ ta không tin, hắn còn siết c.h.ặ.t nắm tay, phát ra từng tiếng răng rắc ngay trước mặt ta.
Ta nhìn gương mặt ấy.
Dù đã nhìn bao nhiêu lần, tim vẫn không kìm được mà đập nhanh.
Trong thoáng chốc, khuôn mặt của thiếu niên trước mắt chồng lên hình bóng của Lý Mạc Tuẫn năm năm sau.
Khi ấy, ánh mắt hắn dịu dàng triền miên, mặc cho ta ngồi trên người hắn nghịch ngợm.
Một tay vẫn luôn đỡ lấy eo ta, sợ ta sơ ý ngã xuống.
"Thanh Chu, nếu nàng mệt thì để cô..."
Ta lắc đầu, nhất quyết muốn tự mình làm đến cùng.
Có trời mới biết ta đã chờ ngày này bao lâu.
Cuối cùng...
Lý Mạc Tuẫn vẫn trở thành phu quân của ta.
Ai mà ngờ được, vừa mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về đúng thời điểm hắn ghét ta nhất.
Ta thở dài, cam chịu.
Xem ra, có những thứ vốn dĩ không thuộc về ta.
Đã vậy, hà tất phải cưỡng cầu.
Ngay trước mặt Lý Mạc Tuẫn, ta ném chiếc túi thơm mà mình mất ba tháng mới thêu xong xuống hồ sen bên cạnh.
"Điện hạ bớt giận, đều là lỗi của ta. Ta sợ sói nhất, người đừng ném ta lên Tây Sơn nhé."
Nói đến đây, giọng ta đã nghẹn ngào như sắp khóc.
Sợ hắn không tin, ta còn cung kính hành một đại lễ.
"Điện hạ, xin lỗi. Là ta đã khiến người thấy phiền lòng. Ta đáng c.h.ế.t, ta xin hứa sau này sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa."
"Xin người đừng ném ta lên Tây Sơn cho sói ăn, ta cầu xin người."
Để tỏ rõ thành ý, ta lập tức lùi ra xa hắn ba thước.
"Ta... ta sẽ biến mất khỏi trước mặt người ngay lập tức."
Nói xong, ta quay đầu bỏ chạy như một làn khói.
Chỉ mong mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.
Chỉ mong Lý Mạc Tuẫn sẽ không để trong lòng.
…
Ta chạy quá vội, hoàn toàn không để ý phía trước có người.
"Rầm!"
Ta đ.â.m sầm vào một bức tường thịt rắn chắc.
Trán lập tức truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Ta ôm lấy chỗ vừa bị va, ngẩng đầu lên.
Là Mạnh Chiêu, Thế t.ử phủ An Vĩnh Hầu.
Hắn từng là bạn đọc của Lý Mạc Tuẫn, hai người từ nhỏ đã rất thân thiết.
Cũng chính trong ngày hôm nay, Lý Mạc Tuẫn sẽ kể cho Mạnh Chiêu nghe chuyện ta tặng túi thơm cho hắn.
Vốn dĩ Mạnh Chiêu đã không ưa ta.
Sau khi biết ta thích Lý Mạc Tuẫn, hắn càng không chút khách khí mà lớn tiếng chế giễu.
"Hứa Thanh Chu chẳng qua chỉ là nghĩa nữ được Thái hậu nhận nuôi, cũng mơ làm Thái t.ử phi? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
"Muốn làm Thái t.ử phi thì ít nhất cũng phải là đích nữ phủ Thừa tướng như Giang Uyển."
Sau đó, hắn còn rêu rao khắp nơi chuyện ta yêu đơn phương Lý Mạc Tuẫn.
Kết quả là cả kinh thành đều biết ta si mê Lý Mạc Tuẫn nhưng không được đáp lại.
Chính vì thế, Lý Mạc Tuẫn càng thêm chán ghét ta.
Không được.
Đã quay trở lại rồi, ta tuyệt đối không thể để mọi chuyện tiếp diễn như kiếp trước.
Muốn cười nhạo ta sao?
Ta giả vờ bị va đến choáng váng, thân thể nghiêng đi, ngã thẳng vào lòng Mạnh Chiêu.
Hắn cũng nhận ra ta.
"Hứa Thanh Chu? Sao lại là nàng?"
Hắn giữ lấy vai ta, không để ta ngã hẳn vào lòng mình.
"Nàng... nàng sao vậy?"
"Ta... ch.óng mặt..."
May mà phản ứng của ta đủ nhanh, chặn trước khi Mạnh Chiêu và Lý Mạc Tuẫn gặp nhau.
Lần này, ta nhất định phải ngăn hai người họ bàn tán về mình.
Ta đưa tay vào trong tay áo, lấy ra thêm một chiếc túi thơm khác.
Rồi nhét vào tay Mạnh Chiêu.
"Cái này... là ta tự tay thêu... tặng... tặng cho huynh."
Ta cố ý làm ra vẻ e thẹn.
Mạnh Chiêu nhìn chiếc túi thơm trong tay, ngơ ngác.
"Tặng ta?"
"Ý gì đây?"
Ta không nhịn được mà âm thầm trợn mắt.
Mạnh Chiêu cũng đâu còn nhỏ nữa, chẳng lẽ không biết nữ t.ử tặng túi thơm cho nam t.ử có ý nghĩa gì sao?
Mặc kệ.
Dù sao hắn cũng đã nhận túi thơm của ta, chắc chắn sẽ không đi khắp nơi rêu rao nữa.
Nếu không, người mất mặt đâu chỉ có mình ta.
Đạt được mục đích, ta đang định chuồn đi.
Phía sau bỗng vang lên giọng nói quen thuộc của Lý Mạc Tuẫn.
"Hai người đang làm gì?"
Xong rồi.
Bị Lý Mạc Tuẫn bắt gặp ngay tại trận.
…
Ta cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Nhưng nghĩ lại, ta đã quyết định không tiếp tục đuổi theo hắn nữa, hà tất còn phải hạ mình lấy lòng hắn như vậy?
Dù sao ta cũng là Quận chúa được chính miệng Bệ hạ sắc phong, nhiều năm nay luôn hầu hạ bên cạnh Thái hậu.
Tuy thân phận không thể sánh với Thái t.ử Lý Mạc Tuẫn, nhưng ở trong cung, ta cũng có đôi phần thể diện.
Ta mỉm cười, hỏi ngược lại:
"Điện hạ đang quan tâm ta sao?"
Nghe vậy, Lý Mạc Tuẫn lập tức quay mặt đi, bày ra vẻ không muốn để ý đến ta thêm nữa.
Ta hiểu ý, đang định rời đi.
Thì cổ tay đột nhiên bị người giữ c.h.ặ.t.
Phía sau, Mạnh Chiêu nghiến răng nói:
"Hứa Thanh Chu, đây là thành ý của nàng sao?"
Hắn đưa chiếc túi thơm đến trước mặt ta.
Ta nhìn kỹ một cái, không nhịn được đưa tay đỡ trán.
Sơ suất rồi.
Trên chiếc túi thơm vẫn còn thêu tên của Lý Mạc Tuẫn.
Đến nước này, Mạnh Chiêu còn gì mà không hiểu nữa.
Ta chỉ có thể ngượng ngùng nói:
"Lần sau ta sẽ chú ý hơn."
Ta đang định lấy lại chiếc túi thơm thì đã có người nhanh tay hơn.
Chỉ trong chớp mắt, chiếc túi thơm đã nằm trong tay Lý Mạc Tuẫn.
Hắn chỉ liếc mắt một cái đã hiểu ngay mọi chuyện.
Chiếc túi thơm này gần như giống hệt chiếc ta vừa tặng hắn.
Trước khi đến đây, ta đã đoán hắn sẽ không nhận, vì vậy mới chuẩn bị thêm một chiếc nữa.
Khắp kinh thành này, ai mà chẳng biết Thái t.ử Lý Mạc Tuẫn tính tình lạnh lùng, cao ngạo.
Biết bao tiểu thư khuê các muốn lấy lòng hắn đều bị hắn từ chối ngoài cửa.
Ngay cả Bệ hạ cũng đã nhiều lần nhắc đến chuyện nạp phi cho hắn.
Thế nhưng hắn chỉ đáp một câu:
"Chưa gặp được người mình thật lòng yêu mến, con không muốn vội vàng thành hôn, làm lỡ dở cả đời người khác."
Đương nhiên ta biết...
Ta không phải người trong lòng hắn.
Nhưng ta từng muốn trở thành người đó.
Vì thế, ta dốc hết tâm sức, theo đuổi hắn suốt năm năm.
Hắn thích gì, ta học nấy.
Nữ công, nấu nướng, cầm, kỳ, thư, họa, cưỡi ngựa, b.ắ.n cung...
Môn nào ta cũng cố gắng học cho thật giỏi.
Lần nguy hiểm nhất...
Ta thậm chí còn từng đỡ một nhát đao thay hắn.
Mà giờ đây, mọi thứ đều trở về điểm khởi đầu.
Ta thật sự đã mệt rồi.
Không phải không còn yêu.
Mà là... không còn sức để yêu nữa.
Bàn tay Lý Mạc Tuẫn siết c.h.ặ.t chiếc túi thơm từng chút một.
Hắn nhìn thẳng vào ta, gằn từng chữ:
"Hứa Thanh Chu, ngươi định bắt cá hai tay sao?"
"Một bên là Thái t.ử, một bên là Thế t.ử phủ Hầu. Ngươi chịu nổi à?"
Ta: "..."
Trời đất chứng giám.
Ta thật sự chưa từng nghĩ như vậy.
Mạnh Chiêu đứng bên cạnh rõ ràng đã tin lời Lý Mạc Tuẫn, tức giận nói:
"Nàng tốt nhất nên giải thích cho rõ."
