Thánh Chỉ Hòa Thân - 2
Cập nhật lúc: 22/08/2026 01:02
Nhị ca không phục: “Là cành cây gãy mà.”
“Con im miệng.”
Mẹ ta trừng huynh ấy.
Bà quay lại nhìn ta, giọng dịu hẳn xuống: “Mẹ không quan tâm con biết được điều gì.”
“Mẹ chỉ hỏi con, hôn sự này có làm con bị thương không?”
Sống mũi ta lập tức cay xè.
Ta đã chuẩn bị tinh thần chờ họ hỏi có phải ta trúng tà hay không, đến lời nói dối đã bịa sẵn cũng mắc ngay nơi cổ họng.
Vậy mà mẹ chỉ gom đôi tay lạnh buốt của ta vào lòng bàn tay, hỏi: “Mấy tháng nay con một mình bận rộn những chuyện này, có mệt không?”
Ta hít hít mũi: “Không làm con bị thương.”
“Nhưng nếu chúng ta không làm gì cả, cả nhà sẽ gặp nạn.”
Cha ta sa sầm mặt: “Vậy thì làm.”
Đại ca hỏi: “Bắt đầu từ đâu?”
Ta nhìn ra chiếc kiệu ngoài viện đã đi xa.
“Bắt đầu từ việc thành thân.”
【Hoàng hậu tưởng đưa ta vào Túc vương phủ là có thể ép cha ta thành một con ch.ó c.ắ.n người thay bà ta.】
【Vậy ta sẽ cho bà ta xem, ch.ó bị dồn đến đường cùng cũng biết tháo cả phượng tọa của bà ta.】
Khóe miệng cha ta giật một cái.
Ông đưa tay gõ lên mặt bàn: “Nói chuyện chính.”
Tối hôm ấy, ta kể hết những chuyện mình biết.
Trận tuyết lớn ở phương Bắc là thật, lương cứu tế triều đình cấp xuống cũng là thật.
Nhưng sau khi xe lương rời kinh, gạo đã bị đổi thành gạo cũ trộn cát.
Sổ sách của các quan kho dọc đường bị sửa đến kín kẽ không một kẽ hở, cuối cùng khoản thiếu hụt có thể tra ra vừa vặn sẽ rơi đúng vào nhóm công văn do cha ta phụ trách thẩm tra.
Nhà mẹ đẻ của hoàng hậu nắm quyền vận chuyển đường thủy, cữu phụ của thái t.ử lại là Kinh Kỳ lương sứ.
Thứ hoàng hậu muốn không phải lương cứu tế, mà là quét sạch toàn bộ những người không chịu nghe lời bà ta khỏi Hộ bộ.
Nửa năm trước cha ta từng tra ra một lô ấn tín giả, không làm ầm lên, chỉ cất nguyên vật chứng đi.
Ông không biết thứ đó chính là nhược điểm mà hoàng hậu muốn tìm nhất.
Đại ca nghe xong, mày vẫn chưa từng giãn ra.
“Túc vương vì sao cũng bị kéo vào?”
“Bởi quân trú đóng phương Bắc thuộc quyền quản lý của ngài ấy.”
Ta nói: “Hoàng hậu muốn ngài ấy gánh tội chậm trễ quân lương.”
“Nếu ngài ấy phản kháng sẽ bị quy thành kết đảng; nếu không phản kháng, phương Bắc thiếu lương, quân tâm tất loạn.”
Nhị ca bóp vỏ lạc kêu răng rắc: “Hoàng hậu muốn một mũi tên trúng hai đích.”
Mẹ hỏi: “Con gả qua đó thì có thể làm gì?”
“Có thể nhìn rõ Túc vương rốt cuộc đứng về phía nào.”
Ta nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng thật ra không nắm chắc.
Trong nguyên tác, Túc vương Lục Thừa Dã là một nhân vật rất khó đoán.
Thuở thiếu niên hắn đã lĩnh binh, đ.á.n.h trận chẳng tiếc mạng, sau khi hồi kinh bị hoàng đế thu binh quyền, ngày ngày mang dáng vẻ bệnh tật nằm trong phủ.
Có người nói hắn sắp c.h.ế.t, cũng có người nói hắn giả bệnh.
Về sau hắn sẽ dẫn theo bộ hạ cũ ở phương Bắc khởi binh, nhưng vào đêm quan trọng nhất lại trúng độc, c.h.ế.t dưới chân lầu thành.
Đường Vãn Hòa trong sách thậm chí còn chưa từng gặp mặt hắn.
Ta không biết hắn có phải người tốt hay không, chỉ biết trong ván cờ này, hắn và Đường gia đều không thể ngã xuống trước.
Cha ta đứng dậy, đi tới giá sách, mở một chiếc hộp gỗ mun.
Bên trong là một quyển sổ rất mỏng, bìa không có chữ.
“Đây là hướng đi của những ấn tín ta tra được.”
Ông nói: “Vốn định đợi chứng cứ đầy đủ rồi mới trình lên Ngự sử đài.”
“Giờ xem ra, không thể đợi nữa.”
Ta vừa định nhận lấy, ông lại thu quyển sổ vào tay áo.
“Ngày mai ta sẽ đi tìm lão Đỗ.”
Lão Đỗ là cấp trên cũ của cha ta ở Hộ bộ, sau khi cáo lão vẫn luôn sống ở phía nam thành.
Tính ông ấy vừa thối vừa cứng, thích nhất là mắng cha ta chỉ biết đọc sách c.h.ế.t.
Ta lắc đầu: “Không thể trực tiếp đi tìm.”
“Người của hoàng hậu đang theo dõi cha.”
Nhị ca lập tức giơ tay: “Để con đi.”
Đại ca nhìn huynh ấy một cái: “Đệ đi chỉ khiến người ta nhận ra.”
Nhị ca vỗ n.g.ự.c: “Đệ cải trang.”
“Lần trước huynh cải trang thành người bán cá, cuối cùng nướng chín hết cá.”
Ta nói.
“Là do trời nóng.”
Mẹ ta mặc kệ chúng ta, đi đến cạnh khung thêu, rút ra một cây kim bạc dài mảnh: “Ta đi đưa mứt.”
Cha ta cau mày: “Nàng chỉ là một phụ nhân, hà tất phải mạo hiểm.”
Mẹ ngẩng mắt: “Đường Bỉnh Văn, chàng còn nói thêm một câu ‘phụ nhân’, tối nay ta sẽ nhét đầy hạt long nhãn vào gối của chàng.”
Cha ta lập tức im bặt.
【Mẹ ta uy vũ.】
Khóe môi mẹ cong lên một chút rồi lập tức nghiêm mặt: “Lão phu nhân Đỗ gia thích ăn mơ trần bì ta làm, chuyện này cả kinh thành đều biết.”
“Ta mang một hũ qua biếu, sẽ chẳng ai hỏi nhiều.”
Đại ca ngừng một chút: “Con hộ tống mẹ.”
“Huynh mặc quân phục cấm quân đi hộ tống, là sợ người khác không biết nhà ta đang truyền tin sao?”
Nhị ca nói.
Sắc mặt đại ca trầm xuống.
Ta vội giữ huynh ấy lại: “Ca, đừng đ.á.n.h.”
“Nhị ca nói đúng, ngày mai huynh cứ đi tuần thành như thường, tiện giúp muội xem rốt cuộc ai đang theo dõi Đường gia.”
Đại ca nhìn ta một lúc rồi gật đầu.
Cha khóa quyển sổ lại trong hộp, đại ca đứng bên cửa nghe động tĩnh ngoài phố, mẹ đã sai nha hoàn chuẩn bị hộp quà sáng mai mang đi.
Nhị ca vẫn bóp vỏ lạc, nhưng ánh mắt đã không còn đảo lung tung.
Mẹ cài kim bạc trở lại tóc.
“Vãn Hòa, ba ngày nữa thành thân, con có sợ không?”
Ta sờ gói t.h.u.ố.c bột nhỏ giấu trong tay áo.
“Sợ.”
