Thành Danh Tâm Ái - Chương 8

Cập nhật lúc: 06/08/2026 14:01

"Em không cần phải đẩy hết trách nhiệm lên đầu bà ấy. Hai mẹ con em đều hám tiền như nhau, chẳng ai tốt đẹp hơn ai ở điểm nào đâu."

Anh mang theo nồng nặc mùi rượu đe dọa tôi: "An Mông, tôi nói muốn cưới em không phải đang thương lượng với em. Tốt nhất em nên biết ơn mà chấp nhận đi."

Anh nói anh không muốn nghe tôi giải thích.

Trước đây tôi từng làm anh tổn thương thế nào, anh sẽ khiến tôi phải đau khổ gấp bội. Như vậy mới công bằng.

Tôi nhìn gương mặt anh, chợt cảm thấy vô cùng xa lạ.

Có lẽ trước đây, tình cảm mà tôi và mẹ dành cho anh chỉ là sự tình nguyện từ một phía.

Có lẽ năm đó tôi phải bám c.h.ặ.t lấy anh không buông, để anh phải vướng bận lo toan, để cuộc sống nghèo đói bào mòn hết ý chí của anh.

Tôi của ngày xưa đúng là quá ngốc nghếch, ngốc đến mức chính tôi cũng tự thấy bản thân thật đáng thương.

Anh nói tiếp: "Nghe nói trước đây Lâm Triều Triều từng làm công việc tiếp rượu ở câu lạc bộ đúng không?"

"Cô ta may mắn thật đấy, vậy mà vẫn tìm được một người bạn trai không tồi."

"Em nói xem nếu gã đàn ông đó biết Lâm Triều Triều từng là gái tiếp rượu, thì có còn cần cô ta nữa không."

Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, giơ tay tát vào mặt Thẩm Yến Chiêu một cái, mắng anh là đồ khốn nạn!

Anh dùng đầu lưỡi chống vào bên má vừa bị test, cười cợt bóp lấy cằm tôi: "An Mông, để trả thù em, việc khốn nạn đến mức nào tôi cũng có thể làm ra được."

"Không tin thì em cứ thử xem."

Thẩm Yến Chiêu tàn nhẫn độc ác, tôi không dám thử. Tôi sợ sẽ phá hủy cuộc sống tốt đẹp mà Triều Triều khó khăn lắm mới có được.

Chỉ có thể tự nhủ với bản thân rằng dù sao mạng tôi cũng là mạng rách, vứt ở đâu mà chẳng như nhau.

Cưới thì cưới vậy.

Cuộc trả thù này kéo dài rất lâu.

Lâu đến mức Thẩm Yến Chiêu chơi đùa chán chê, muốn làm hòa với tôi, nhưng tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.

Tôi bị té bầm dập mặt mày như đầu heo, hoàn toàn không cách nào qua mắt được Triều Triều.

Cô ấy tức giận vô cùng. Hai ngày sau đó, dù tôi làm cái gì cũng bị cô ấy mắng cho một trận.

Tôi bị cô ấy mắng đến mức phát khóc, trùm chăn kín mít la lối: "Cậu là đồ quá đáng, chỉ biết ức h.i.ế.p tớ thôi. Có giỏi thì đưa tớ đi tìm mẹ tớ đi, cậu không bao giờ mắng lại mẹ tớ đâu."

Triều Triều im lặng hồi lâu không nói gì. Một lúc sau, cô ấy xoa xoa tóc tôi, cất giọng dịu dàng dỗ dành: "Đợi cậu dưỡng sức khỏe lại, tớ sẽ đưa cậu đi tìm mẹ, chịu không?"

Tôi biết cô ấy đang nói dối tôi, và cũng biết rằng tôi không thể khỏe lại được nữa rồi.

Nhưng tôi không nỡ để cô ấy lo lắng nên mỉm cười gật đầu đáp: "Được."

Tôi cố gắng nghe theo lời bác sĩ để cơ thể mau ch.óng phục hồi. Tôi uống từng nắm lớn t.h.u.ố.c, tiêm đến mức cánh tay tím bầm hết chỗ này đến chỗ khác mà cũng không hề kêu đau.

Thẩm Yến Chiêu đứng bên cạnh nhìn thấy, nghiến răng đóng sầm cửa bỏ đi.

Đêm đến, tôi nghe thấy anh đang cãi nhau với Triều Triều.

"An Mông muốn đi thăm mẹ cô ấy, cô không hiểu tiếng người à? Cô cho cô ấy đi một lần thì c.h.ế.t ai?"

Triều Triều mắng anh: "Tôi thấy anh mong cô ấy c.h.ế.t sớm thì có! Đồ khốn nạn! Anh chê cô ấy sống quá lâu, làm lỡ dở chuyện con tình nhân nhỏ kia của anh trở thành chính thất đúng không!"

Tôi lén lau đi nước mắt, hận bản thân mình sống lâu một chút lại biến thành một gánh nặng, khiến Triều Triều phải khó xử đến thế này.

13. (tiếp)

Tôi không còn đòi đi thăm mẹ nữa, nhưng tinh thần cũng dần dần sa sút hẳn đi.

Tôi bắt đầu thèm ngủ, thời gian tỉnh táo ngày càng ít lại.

Tôi nghĩ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt t.ử tế với Triều Triều rồi.

Có lẽ là do hồi quang phản chiếu nên mấy ngày tiếp theo, cơ thể tôi ngày càng đau đớn, nhưng tinh thần lại ngày một tốt lên.

Chắc là nghe nói tôi hồi phục khá tốt, Chu Tiếu Tiếu không ngồi yên được nữa.

Nhân lúc Thẩm Yến Chiêu không có mặt, cô ta đến bệnh viện tìm tôi.

Triều Triều vừa nhìn thấy cô ta là mắng ngay: "Ở đây cấm đĩ và ch.ó bước vào. Tốt nhất là cô cút ngay bây giờ đi, nếu không tôi đ.á.n.h cho mẹ cô cũng nhận không ra cô luôn đấy."

Thái độ Chu Tiếu Tiếu lại khác hẳn mọi khi. Cô ta đột nhiên quỳ xuống bên mép giường tôi, khóc lóc cầu xin: "Chị Mông Mông, em đã m.a.n.g t.h.a.i con của anh Thẩm rồi. Đằng nào chị cũng sắp c.h.ế.t, em cầu xin chị làm người tốt một lần, trả lại bố của đứa bé cho em đi!"

Cô ta m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, tôi cũng phát bệnh được ba tháng rồi.

Hóa ra ngoài miệng thì Thẩm Yến Chiêu nói cần tôi, quay lưng đi đã ôm người phụ nữ khác đắm chìm trong hoan lạc.

Cũng phải, anh cần một người phụ nữ sắp c.h.ế.t để làm gì chứ?

Anh chỉ đang lừa dối tôi mà thôi.

May mắn là tôi đã không tin anh.

Chu Tiếu Tiếu khóc lóc vươn tay kéo cánh tay tôi. Tôi thật sự không còn sức lực, suýt chút nữa đã bị cô ta kéo ngã khỏi giường bệnh.

Triều Triều che chắn cho tôi, bị cô ta cào xước mấy vết liền.

Bỗng nhiên có người túm lấy tóc Chu Tiếu Tiếu, giật mạnh cô ta ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thành Danh Tâm Ái - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD