Thanh Điểu Quy Hương - Chương 7

Cập nhật lúc: 14/08/2026 03:01

"Tôi nhớ ba cô. Ông ấy cõng tôi đi rất lâu, trước n.g.ự.c vẫn chảy m.á.u. Tôi hỏi ông ấy có đau không, ông ấy nói không đau. Tôi hỏi tại sao ông ấy lại cứu tôi, ông ấy nói: Bởi vì cháu là một đứa trẻ Trung Quốc."

Diệp Hoài Chu cười nhẹ.

"Nhưng sau đó, tôi không bao giờ trở về Trung Quốc nữa."

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Diệp Hoài Chu nhìn màn sương phía xa: "Lâm Kiến Thanh, tôi không phải người tốt. Người tốt không sống được đến hôm nay. Nhưng tôi nợ ba cô một mạng."

Tôi hỏi: "Anh muốn giúp tôi?"

Hắn nói: "Tôi muốn về nhà."

Mấy chữ ấy bật ra từ miệng hắn, nhẹ như bấc. 

Tôi chợt nhớ đến câu hỏi Nhu Nhu từng hỏi mình.

Vì sao một đường biên giới có thể ngăn được người xấu?

Có những người bị chặn ở bên ngoài đường biên giới không phải vì họ không muốn trở về.

Mà vì bóng tối đã vươn tay ra, giữ c.h.ặ.t họ lại.

Tôi nói: "Anh có thể giúp tôi lấy được Hắc Phật không?"

Diệp Hoài Chu nói: "Tôi có thể giúp cô lấy được phương pháp ghép nó."

"Cái giá là gì?"

Hắn nhìn tôi: "Đưa bọn trẻ đi."

Tôi hỏi: "Những đứa trẻ nào?"

Hắn nói: "Tất cả những đứa trẻ vẫn còn nhớ mình có nhà."

Đêm đó, Diệp Hoài Chu nói cho tôi biết Khôn Thái chuẩn bị lợi dụng một lễ hội giao thương biên giới diễn ra vào ngày rằm tháng Bảy để vận chuyển một lô "hàng", đồng thời chuyển đi danh sách quan trọng nhất trong Hắc Phật. Danh sách đó liên quan đến nhiều ô dù trong nước. Một khi được đưa đi, muốn truy lại sẽ khó như lên trời.

Đáng sợ hơn là Khôn Thái đã biết cảnh sát bên ngoài đang điều tra hắn.

Hắn chuẩn bị quay ngược lại, lần ra tất cả những kẻ nằm vùng.

Tôi hỏi: "Anh biết bằng cách nào?"

Diệp Hoài Chu nói: "Bởi vì Tần Hạc Niên mang đến một danh sách."

"Trên danh sách có gì?"

"Mật danh."

Hắn nhìn tôi. "Trong đó có một cái tên là Thanh Điểu."

Thanh Điểu là mật danh của tôi.

Những người biết mật danh này, ngoài một số lãnh đạo cấp cao và Lục Hành Xuyên, gần như không còn ai khác.

Lục Hành Xuyên đã ch/ết.

Vậy danh sách đó từ đâu mà có?

Chỉ có một đáp án: Nội gián vẫn còn ở đó.

Hơn nữa, hắn ở rất gần chúng tôi.

Tôi không thể tiếp tục tin bất kỳ phương thức liên lạc cũ nào nữa.

Kế hoạch rút lui có lẽ cũng đã bị bại lộ.

Mấy ngày nay, tôi giống như đang bước trên lớp băng mỏng.

Khôn Thái vẫn rất tin tưởng tôi, thậm chí còn giao một phần sổ sách cho tôi chỉnh lý. Còn Tần Hạc Niên thì luôn âm thầm quan sát tôi.

Ông ta giống một con rắn già, kiên nhẫn chờ tôi để lộ sơ hở.

Bệnh của Nhu Nhu cũng ngày càng nặng.

Đêm nào con bé cũng phát sốt, nắm tay tôi nói: "Chị A Thanh, chị kể tiếp chuyện cô bé về nhà đi."

Tôi nói: "Cô bé đi đến cột mốc biên giới, nhìn thấy rất nhiều người mặc quân phục. Bọn họ nói: Đừng sợ, về nhà thôi."

Nhu Nhu hỏi: "Em cũng có thể về nhà sao?"

Tôi sờ trán con bé: "Có thể."

"Nhưng ba bảo, người bên kia cột mốc biên giới đều là người xấu."

Tôi im lặng rất lâu.

Sau đó mới nói: "Đợi em lớn lên, tự mình nhìn xem."

Trẻ con không có tội, nhưng trẻ con sẽ lớn lên.

Nếu không có ai kéo nó ra khỏi bùn, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành một người thuộc về vũng bùn ấy.

Đêm đó, tôi quyết định thay đổi kế hoạch.

Không chỉ lấy Hắc Phật, mà còn phải cứu bọn trẻ.

A Thủy, Tiểu Mai, Nhu Nhu, còn cả những người bị nhốt trong sơn cốc, bị ép phải làm việc cho Khôn Thái.

Tôi biết điều này không phù hợp với chiến lược tối ưu.

Trong quy trình nằm vùng không có mục "cứu tất cả mọi người".

Nhưng năm đó, ba tôi cũng đâu nhất thiết phải cõng Diệp Tiểu Chu đi xa đến vậy.

Có những chuyện không phải vì đáng giá mới làm mà bởi vì khi đã khoác lên mình bộ cảnh phục này, thì đó là việc mình nên làm.

Ngày mười ba tháng Bảy, Diệp Hoài Chu đưa phương pháp giải mã và hợp nhất Hắc Phật cho tôi.

Không phải giấy tờ, cũng không phải thiết bị điện t.ử.

Mà là một đoạn đồng d.a.o.

Khôn Thái dùng một bài đồng d.a.o địa phương để sắp xếp Hắc Phật. Chỉ người nắm được bài đồng d.a.o này mới có thể khôi phục những mảnh ghi chép trong các kinh đồng thành một chỉnh thể.

Diệp Hoài Chu thấp giọng hát cho tôi nghe trong kho củi.

Giọng hắn khàn đặc, hát cũng chẳng hay.

Nhưng tôi nhớ rất kỹ.

Bởi vì mỗi một âm tiết đều có thể đổi lấy sinh mạng của vô số người.

Hát xong, hắn nói: "Tối mười lăm tháng Bảy, Khôn Thái sẽ đến bến tàu cũ. Tần Hạc Niên sẽ mang theo phần cuối cùng của Hắc Phật. Cô chỉ có một cơ hội."

Tôi hỏi: "Còn anh?"

"Tôi đưa bọn trẻ vượt qua phía sau núi."

Tôi nói: "Phía sau núi có người canh."

Hắn nói: "Vì vậy tôi có thể sẽ ch/ết."

Khi nói những lời này, hắn bình tĩnh đến lạ.

Tôi nhìn hắn: "Diệp Hoài Chu, anh có thể cùng chúng tôi trở về. Anh có công cứu người, anh vẫn còn cơ hội."

Hắn bật cười: "Cảnh sát Lâm, trên tay tôi có mạng người."

"Pháp luật sẽ phán xét anh một cách công bằng."

"Tôi biết." Hắn nhìn bàn tay mình. "Cho nên tôi càng không thể để những đứa trẻ này trở thành tôi."

Nói xong, hắn đột nhiên hỏi: "Trung Quốc bây giờ thế nào?"

Tôi sững người.

Hắn giống như thật sự tò mò.

"Từ năm chín tuổi đến giờ tôi chưa từng trở về. Có còn giống hồi nhỏ không? Đường núi có còn quanh co không? Trường học có sân thể d.ụ.c mới không? Quầy tạp hóa còn bán kem một hào một que không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Điểu Quy Hương - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD