
Thanh Dung Chẳng Độ Người Xưa
Trong tiệc định thân của con gái ta, Lục Ngọc Phù, cháu gái nhị phòng, cố ý rơi xuống nước.
Y phục nàng ta ướt sũng, thân thể lộ ra trước bao người, lại được vị hôn phu của con gái ta là Hoắc Cảnh Tu ôm lên bờ ngay giữa chốn đông người.
Lục Ngọc Phù yếu đuối đáng thương, vừa khóc vừa dập đầu: “Bá mẫu, danh tiết của Ngọc Phù đã bị hủy, cầu người nhường hôn sự với Hoắc tướng quân cho con!”
Kiếp trước, ta tức đến hộc máu, thà ép nàng ta xuống tóc làm ni cô cũng nhất quyết giữ bằng được cuộc hôn nhân này.
Ta từng cho rằng vị chiến thần tướng quân miệng nói “đời này không có người thứ hai” kia nhất định có thể che chở con gái ta chu toàn.
Nhưng ta không ngờ, con gái ta gả đến biên quan chưa đầy hai năm đã hóa thành một nắm đất vàng nơi biên ải.
Giờ phút này, nhìn đôi nam nữ giống hệt một cặp uyên ương khổ mệnh trước mắt, ta lại chẳng giận chút nào.
Ta rút tờ hôn thư còn chưa trao đổi, ngay trước mặt mọi người xé nát thành từng mảnh.
“Được thôi.”











![[xuyên Không Trọng Sinh Tn70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.monkeyd.online%2Fimages%2Fpublic%2Fxuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec.jpg&w=3840&q=75)
