Thanh Hà Hải Yến - 11
Cập nhật lúc: 15/07/2026 12:04
16
“Ngươi thật độc ác!”
Mẫu hậu bên cạnh ngã quỵ xuống đất, tóc tai rối bời, ánh mắt trống rỗng.
Nửa đời mưu tính đều tan thành mây khói, sắc mặt bà ta xám như tro tàn nhưng toàn bộ oán hận đều trút hết lên người ta.
“Ngay cả cốt nhục ruột thịt của mình mà ngươi cũng tính kế.”
“Lòng dạ ngươi thật độc ác, mưu tính thật hiểm độc.”
“Chỉ vì hoàng quyền mà ngươi thật sự không còn chút nhân tính nào sao? Cho dù ngươi đứng cao đến đâu thì sao?”
“Ta vĩnh viễn sẽ không hối hận, vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi. Cũng vĩnh viễn không hối tiếc những gì mình đã làm.”
Ta bật cười thành tiếng.
“Ta đã c.h.é.m gai mở đường, toàn thân đầy m.á.u mới đi được đến ngày hôm nay.”
“Không phải người cho rằng ta vẫn còn để tâm đến việc người có hối hận hay không, có hận ta hay không đấy chứ?”
“Ân sinh thành dưỡng d.ụ.c của người năm năm trước, trong những lần người từng bước ép ta vào đường cùng ta đã trả hết rồi.”
“Ngay cả mạng của người ta còn chẳng để ý, huống chi là thứ tình yêu chẳng đáng một xu ấy?”
“Ta là con của mẫu hậu. Mẫu hậu vì ngôi vị Hoàng hậu mà còn có thể ép chính tỷ tỷ ruột của mình rơi vào lầu xanh, hại bà ấy c.h.ế.t t.h.ả.m.”
“Vậy thì vì sao ta lại không thể noi gương vị mẫu hậu tốt của mình, vì quyền lực tối cao mà ra tay?”
Ầm! Thanh kiếm hồi hoàn cắm thẳng vào giữa trán bà ta.
Toàn thân bà ta run lên dữ dội, hai mắt như muốn nứt ra.
Đúng lúc bà ta định mở miệng nguyền rủa, ta ném xuống trước mặt bà ta một chiếc tai đeo chuỗi minh châu.
Chặn đứng tất cả những lời mắng c.h.ử.i còn chưa kịp thốt ra.
Quà sinh thần của Thời Tuế Hoan là một đôi Nam châu, chính nàng ta tự mình chọn.
Đương nhiên mẫu hậu không thể không nhận ra.
Bà ta đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta như kẻ điên.
“Ngươi đã làm gì Tuế Hoan?!”
“Ngươi là đồ điên! Tại sao ngươi lại đối xử với nó như vậy!”
Trong mắt bà ta, trong lòng bà ta đều chỉ có tiểu nữ nhi mà bà ta luôn lấy làm kiêu hãnh.
Vì muốn bảo vệ con, bà ta trở nên cố chấp đến điên cuồng.
Ta nhìn bộ dạng hoàn toàn chìm đắm ấy của bà ta, cười lạnh đầy tàn nhẫn.
“Mưu kế trong ngoài phối hợp của các người quả thật dùng rất thành thạo.”
“Chỉ là các người chưa từng nghĩ xem rốt cuộc sơ hở nằm ở đâu sao?”
Hô hấp của mẫu hậu đột ngột khựng lại, giọng bà ta run rẩy.
“Ngươi... ngươi có ý gì?”
Bà ta không dám đoán lại càng không dám nghĩ.
Nhưng ta lại nhất quyết x.é to.ạc lớp tự dối mình cuối cùng của bà ta.
Dùng chính thứ tình thân mà bọn họ đã hết lần này đến lần khác giày vò ta, đích thân nghiền nát mọi chấp niệm của bà ta.
Giọng ta bình thản nhưng từng chữ đều đ.â.m thẳng vào tim.
“Chính nữ nhi mà mẫu hậu yêu thương nhất đã đích thân tìm ra toàn bộ sơ hở trong kế hoạch của các người cho ta.”
“Nữ nhi ngoan của người, Thời Tuế Hoan, để cầu tự bảo vệ mình đã cam tâm từ bỏ tất cả.”
“Nàng ta tự cắt một bên tai của mình, dùng nó làm lễ vật đầu hàng, cúi đầu thần phục ta.”
“Đích thân bán đứng người,bán đứng Thái t.ử, bán đứng tất cả những gì các người đã mưu tính suốt nửa đời.”
Những lời ấy như tiếng sét vô thanh ầm ầm giáng xuống lòng mẫu hậu.
Toàn thân bà ta run rẩy dữ dội, loạng choạng ngồi phịch xuống đất.
Tấm lưng vốn vẫn luôn căng cứng trong khoảnh khắc hoàn toàn sụp đổ.
Cả đời bà ta hiếu thắng, khổ tâm tính kế, dốc hết tâm cơ bảo vệ con cái, nắm c.h.ặ.t quyền thế.
Tưởng rằng mình tính toán chu toàn, nắm chắc phần thắng.
Bà ta chưa từng đề phòng tiểu nữ nhi được bà ta nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương hết mực.
Cũng chưa từng nghĩ người cuối cùng đ.â.m xuyên tim bà, hủy sạch tất cả cơ nghiệp của bà ta lại chính là đứa con mà bà ta yêu thương nhất.
Sau sự không thể tin nổi đến cực điểm là nỗi tuyệt vọng thấu xương.
Tiếng nức nở vụn vặt, quỷ dị trào ra từ sâu trong cổ họng, dần dần biến thành tiếng cười điên loạn.
Vừa cười vừa khóc, thê lương đến tận xương tủy.
“Không thể nào...Tuế Hoan của ta ngoan nhất.”
“Nó nghe lời ta nhất… không thể nào...”
Bà ta hết lần này đến lần khác lẩm bẩm, ánh mắt hoàn toàn tan rã, đồng t.ử trống rỗng vô thần.
Vừa khóc vừa cười, đau đớn đến tan nát cõi lòng.
Dùng chính lưỡi d.a.o mà bọn họ coi trọng nhất để róc thịt cắt xương mới là đòn đau nhất.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Ta chuyển ánh mắt về phía phụ hoàng đang ở sau tấm màn trướng.
17
Ông ta toàn thân không thể cử động, đã trở thành con cừu chờ bị làm thịt dưới tay Thái hậu.
Ta từ trên cao nhìn xuống ông ta, trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
“Người điều động Thẩm Tướng quân dẫn quân về kinh là nhắm vào ta, đúng không?”
“Nhưng người không biết, đích nữ Thẩm gia đã cùng ta kề vai chiến đấu suốt năm năm, nhiều lần được ta liều mình cứu sống. Nàng ấy vào kinh từ đầu đến cuối đều là để giúp ta.”
“Ta hiểu rõ nhất cái tính nước đôi, giả nhân giả nghĩa của người. Cho nên, ta cố ý để lộ một sơ hở lớn đến như vậy để người điều binh từ ngàn dặm xa về, muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t.”
“Có như thế ta mới thuận nước đẩy thuyền, đưa quân của mình đến ngay trước mặt.”
“Vừa lấy mạng Thời Quân Việt lại vừa c.h.ặ.t đứt hy vọng cuối cùng của người.”
Đôi mắt đục ngầu của phụ hoàng trợn tròn.
Hiển nhiên, ông ta không ngờ một nữ nhân như ta lại có thể mưu tính đến mức này.
Những lời ú ớ của ông ta, ta không muốn nghe.
Thái hậu đích thân đóng ngọc tỷ, gia phong chính thống cho danh phận của ta.
Ban cho ta danh chính ngôn thuận.
Cô mẫu đứng giữa triều đình, bác bỏ mọi ý kiến phản đối, dẹp sạch những lời dị nghị trong triều ngoài nội, trải đường, chống lưng cho ta.
Thẩm gia nắm binh quyền dốc hết sức bảo vệ, lấy giáp sắt mở đường cho ta, thề c.h.ế.t cũng phải giúp ta bước lên ngôi cửu ngũ.
Từ đó ta nắm giữ giang sơn vạn dặm.
Cuối cùng cũng hoàn thành được tâm nguyện cả đời của Yến Phù Phong.
Tiên sinh cả đời thanh liêm chính trực.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Điều chàng theo đuổi chưa bao giờ là vinh hoa phú quý.
Chỉ mong triều đình thanh minh, non sông bình yên.
Thời Tuế Hoan từng dùng điều đó để đ.â.m vào tim ta.
“Ngươi thắng thì sao?”
“Hắn c.h.ế.t rồi, vĩnh viễn cũng sẽ không sống lại.”
“Cuối cùng ngươi vẫn sẽ tiếc nuối, là nỗi tiếc nuối cả đời.”
Nhưng… thì sao chứ?
Có những người đã c.h.ế.t nhưng tinh thần và khí tiết của họ vĩnh viễn không bao giờ mất.
Lại có những kẻ vẫn còn sống nhưng đã định sẵn muôn đời để tiếng xấu.
Năm ấy ta không đợi được chàng, cuối cùng chỉ nhận được từ tay hạ nhân chiếc đèn hoa đăng mà chàng từng ước nguyện.
Ánh đèn leo lét chung quy chỉ còn bốn chữ: "Thanh Hà Hải Yến."
Điều chàng mong cầu suốt cả đời là một non sông thịnh thế.
Cuối cùng ta cũng thay chàng nâng vững đến trước mắt.
Thế nhưng vầng trăng dịu dàng mà chàng từng dành cho ta sẽ không bao giờ chỉ còn chiếu riêng mình ta nữa.
18
Khi phụ hoàng bị Thái hậu giày vò đến sống không bằng c.h.ế.t, ta cũng giam Thời Quân Việt, Thời Tuế Hoan và mẫu hậu vào lãnh cung bỏ hoang.
Thời Quân Việt bị thương đến phế phủ. Thân thể suy nhược, không còn chút sức lực.
Thời Tuế Hoan sau khi biết được âm mưu ly gián của hắn, đã sống sờ sờ cắt đi một bên tai của hắn.
Mẫu hậu phát điên, vì muốn bảo vệ nhi t.ử đã nhấc một tảng đá lên từng nhát, từng nhát một đập gãy cả hai chân của Thời Tuế Hoan.
Thế nhưng Thời Quân Việt lại hận mẫu hậu giả nhân giả nghĩa.
Nếu không phải bà ta thiên vị Thời Tuế Hoan, nuông chiều nàng ta thành vô dụng như thế, thì mọi chuyện đâu đến nỗi thất bại trong gang tấc.
Ba người không c.h.ế.t không thôi, oán hận lẫn nhau không một ngày được yên ổn.
Đến cuối cùng trong cơn điên cuồng cận kề cái c.h.ế.t, Thời Tuế Hoan lặng lẽ châm một ngọn lửa thiêu rụi cả tòa cung điện.
Đêm ấy gió rất lớn, giống hệt ngày Phù Phong c.h.ế.t.
Ngọn lửa thiêu đỏ cả lãnh cung, tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết vang lên không dứt.
Đám cung nhân vội vàng định đi cứu hỏa.
Ta đứng trong màn đêm lạnh không nói một lời.
Thế là không một ai dám tiến lên.
Cuối cùng cả ba người đều rơi vào kết cục thân tàn ma dại.
Khắp người đầy thương tích, t.h.ả.m hại vô cùng.
Mẫu hậu lại nhớ đến chút tình mẫu t.ử với ta, hết lần này đến lần khác lấy những chuyện vui thuở nhỏ ra, chỉ cầu được gặp ta một lần.
Hoàng huynh cũng nhớ đến chút tình cốt nhục, ôm một chiếc túi thơm đã mục nát, hết tiếng này đến tiếng khác gọi:
“Hoàng muội...”
Chỉ có Thời Tuế Hoan là người tỉnh táo nhất.
Nàng ta cười nhạo sự giả dối của bọn họ.
Mắng rằng bọn họ chẳng qua chỉ vì bị bệnh tật giày vò đến mức không đứng dậy nổi đành phải vẫy đuôi xin thương hại, để đổi lấy một con đường sống mà thôi.
Kẻ giả dối sẽ không bao giờ thừa nhận mình giả dối.
Bọn họ lập tức quyền đ.ấ.m cước đá Thời Tuế Hoan.
Mà Thời Tuế Hoan cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt.
Nàng ta quyết sống mái với hai người đến cùng.
Trong địa ngục của những bức tường đổ nát, va người họ giống như những con ếch bị nhốt trong l.ồ.ng kính.
Ôm hy vọng một ngày được nhìn thấy ánh mặt trời nhưng lại không ngừng hành hạ, c.ắ.n xé lẫn nhau cho đến khi mục nát hết quãng đời còn lại.
Ta bước lên ngôi cửu ngũ, cai trị giang sơn hơn bốn mươi năm.
Quan trường thanh liêm, bốn bể thái bình.
Cuối cùng ta đã thay Yến Phù Phong gìn giữ được nhân gian thịnh thế mà chàng mong cầu cả đời.
Ta giữ được giang sơn hải thanh hà yến.
Nhưng không giữ nổi những năm tháng trôi qua như nước.
Đến khi đại hạn sắp tới, đầu ngón tay ta khẽ run.
Ngọn đèn tàn rơi xuống, bên dưới bốn chữ "Thanh Hà Hải Yến" lại là một bức họa.
Trong tranh là ta năm mười lăm tuổi đột nhiên ngoảnh đầu.
Khóe mắt, đuôi mày đều mang theo ý cười.
Thì ra phía sau giang sơn thịnh thế mà chàng gửi gắm cả đời mong mỏi.
Từ đầu đến cuối đều cất giấu một người.
Đó là ta.
- Hoàn văn -
