Thanh Lang - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:13
Hiếm khi Chu Chiêu Nhiên không nói lời châm chọc.
Ngược lại còn nhướng mày đầy ẩn ý.
“Vậy thì ngươi phải nhanh lên.”
“Ta nghe nói…ngài ấy sắp đi cạo đầu làm hòa thượng rồi.”
Ta: ???
“May mà ta không gả cho ngài ấy…”
Nàng vỗ n.g.ự.c.
Bày ra vẻ mặt sống sót sau tai nạn.
“Nếu không chẳng phải sẽ thủ tiết cả đời sao?”
Ta chẳng còn tâm trạng cãi nhau với nàng.
Chỉ tay về phía nhã gian phía sau.
“Vậy còn ngươi tới đây…”
“Ăn khuya với biểu ca ta chứ sao.”
Nàng nghiêng người sang một bên.
Để lộ một bóng người cao gầy phía sau.
Rồi đắc ý cười.
“Biểu ca ta đẹp lắm.”
“Lạnh lùng kín đáo.”
“Cứ như bước ra từ trong thoại bản vậy.”
Chu Chiêu Nhiên bước ra ngoài.
Tiện tay gõ hai cái lên cánh cửa trước mặt ta.
“Được rồi được rồi.”
“Không nói nữa.”
“Ngươi mau vào đi.”
“Coi như… cảm ơn chuyện hôm đó ngươi đã giúp ta.”
…
Cửa phòng từ bên trong được mở ra.
Mùi rượu nồng nặc lập tức ập tới.
Tạ Yến Quân mặt đỏ bừng đứng trong phòng.
Ánh mắt rời rạc.
Hiển nhiên đã say không nhẹ.
Vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Khóc òa lên.
“A Lang…”
“Nương t.ử…”
“Là ta sai rồi…”
“Ta không tốt…”
“Nàng đ.á.n.h ta một trận đi.”
“Xin nàng đừng giận ta nữa…”
Chu Chiêu Nhiên lập tức lấy hai tay che mặt.
Vừa đóng cửa vừa la lên:
“Xấu hổ c.h.ế.t mất!”
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà thế này!”
“Mau vào trong đi!”
Bị hắn ôm c.h.ặ.t như vậy, ta hoàn toàn ngây người.
“Điện hạ…”
“Gọi ta là phu quân!”
Hắn say khướt ngắt lời.
Vùi mặt vào hõm vai ta.
“Chẳng phải trước đây nàng vẫn luôn gọi ta là phu quân sao?”
“Là lỗi của ta…”
“Ta không nên nghe lời tam ca.”
“Nào là nữ t.ử đều thích người nội liễm, kín đáo.”
“Ta là đồ giả tạo.”
“Giả vờ đứng đắn cả một đời.”
“Nhưng rõ ràng ta rất thích nàng quấn lấy ta.”
“Ta lại không dám tới quá gần nàng…”
“Mỗi lần vào phòng nàng…ta đều khiến nàng mệt đến ngất đi.”
“Ta sợ…”
“Ta sợ nàng c.h.ế.t trước ta…”
“Nếu nàng c.h.ế.t rồi…”
“Ta nhất định cũng không sống nổi nữa.”
Ta trợn to hai mắt.
Khi nào vậy?
Hắn… hắn cũng sống lại rồi sao?
Ta thử hỏi ra câu hỏi đã đè nén trong lòng suốt bấy lâu nay:
“Vậy bức họa của a tỷ trong thư phòng ngài là sao?”
Tạ Yến Quân chớp chớp đôi mắt say mờ, như đang cố nhớ lại.
“Bức họa?”
“À, cái đó là của tam ca.”
“Huynh ấy nói thư phòng của mình bị cháy nên gửi tạm ở chỗ ta.”
“Có chuyện gì sao?”
Quả nhiên.
Cổ họng ta lập tức nghẹn lại, vừa chua vừa đắng.
“Vậy… tại sao hôm yến tiệc ngắm hoa, ngài cứ luôn nhìn a tỷ?”
“Ta đâu có nhìn tẩu tẩu.”
Hắn tủi thân lắc đầu.
“Ta chỉ ghen tị vì tẩu tẩu đút đồ ăn cho tam ca thôi.”
“Chỉ cần ta nhìn một cái, nàng sẽ đút cho ta ăn.”
“Ta vui lắm…”
Tạ Yến Quân ngây ngô cười lên.
Sai rồi.
Tất cả đều sai rồi.
Ta nâng mặt hắn lên, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình.
“Tạ Yến Quân, ngày mai ngài đến cưới ta được không?”
Hắn cười ngốc nghếch rồi cúi đầu hôn lên môi ta một cái.
“Đúng là ta đang nằm mơ rồi…”
“Nương t.ử, chúng ta đã thành thân rồi mà.”
“Sao còn phải cưới thêm lần nữa?”
Nói chuyện với một tên say quả thật không thông nổi.
Ta dứt khoát giơ tay lên.
Bốp!
Tát thẳng vào mặt hắn một cái.
“Cưới hay không?”
Hắn ôm mặt, mắt ngấn nước.
“Cưới!”
“Vậy ngày mai ta đợi ngài!”
Sợ hắn tỉnh rượu rồi quên mất chuyện hôm nay.
Ta tháo cây trâm trên đầu xuống, nhét vào tay hắn.
“Nếu không tới, xem ta xử lý ngài thế nào!”
Tạ Yến Quân ôm cây trâm trong tay, cọ cọ lên má, cười ngốc đến mức chẳng còn mắt mũi đâu nữa.
“Tới tới tới!”
“Nhất định sẽ tới!”
…
Trời còn chưa sáng hẳn.
Ta đã ngồi chờ trong chính sảnh.
Tim đập thình thịch không ngừng.
Bỗng nhiên quản gia chạy vào, vừa thở hổn hển vừa hô lớn:
“Nhị tiểu thư! Có người tìm—”
Lời còn chưa dứt.
Một bóng người đã như cơn gió lao thẳng vào chính sảnh.
Tạ Yến Quân nắm c.h.ặ.t cây trâm trong tay.
Đưa tới trước mặt ta.
Lắp bắp hỏi:
“A Lang… hôm qua… có phải nàng…”
Ta nhìn vành tai đỏ bừng của hắn rồi cong môi cười.
“Thánh chỉ đâu?”
Hắn lập tức trợn to mắt.
“Thật sự là nàng?!”
“Thánh chỉ đang trên đường tới!”
“Ta đi đón!”
Lời còn chưa dứt.
Người đã chạy biến ra ngoài như một cơn gió.
Mẫu thân từ hành lang bước vào.
Ngơ ngác nhìn cánh cửa trống không.
“Sáng sớm thế này…”
“Trong nhà có yêu quái thổi gió à?”
Chưa đầy một chén trà sau, Tạ Yến Quân đã quay lại.
Điều đáng sợ là…hắn cõng luôn vị công công truyền chỉ vào tận trong phủ.
Lão thái giám liên tục kêu lên:
“Ngũ điện hạ!”
“Mau thả lão nô xuống!”
“Việc này không hợp lễ nghi đâu—”
Tạ Yến Quân hoàn toàn coi như không nghe thấy.
Đặt lão thái giám xuống ghế xong liền sáng rực hai mắt nhìn ông ta.
“Mau đọc!”
“Mau đọc đi!”
Mẫu thân ngơ ngác:
“Đọc… đọc cái gì?”
Ta bình tĩnh đáp:
“Thánh chỉ ban hôn.”
Mẫu thân: ???
…
Sau khi thành thân.
Tạ Yến Quân giống như biến thành một người khác.
Ban ngày thì dính người vô cùng.
Hận không thể đi đâu cũng nắm tay ta.
Ban đêm lại càng quấn quýt triền miên.
Nhưng mỗi lần xong việc, nửa đêm hắn đều lén bò dậy đi tắm nước lạnh.
Tiếng nước ào ào vang lên không ngớt.
Ngay cả cách một tấm rèm.
Ta vẫn nghe được tiếng thở dốc bị hắn cố sức đè nén.
Thế này thì làm sao ngủ nổi?
Cuối cùng có một đêm.
Ta chặn hắn lại.
“Cái đó…”
“Ta từng đọc trong sách rồi.”
“Chuyện này có thể… có thể từ từ thích nghi.”
“Dần dần chịu đựng được.”
“Sau đó sẽ…”
Càng nói.
Giọng ta càng nhỏ.
Vành tai nóng đến mức như sắp cháy.
“Sau đó sẽ chịu được chàng.”
Ánh mắt Tạ Yến Quân lập tức tối đi.
Dục niệm cuồn cuộn dâng lên.
“Nhưng ta sợ làm nàng bị thương.”
“Thật sự được sao?”
Ta gật đầu.
Không dám nhìn hắn.
Hắn lập tức bế bổng ta lên đặt xuống giường.
“Nương t.ử.”
“Vậy chúng ta thêm một canh giờ nữa nhé?”
Ta còn chưa kịp mở miệng.
Hắn đã tự quyết định tiếp:
“Ngày mai tăng thêm nữa?”
Ta: ……
Sao có cảm giác… tự mình đào hố rồi tự nhảy xuống vậy?
Hết.
