Thanh Lang - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:12
Ta đứng bên cạnh, mắt trợn tròn.
Muốn can cũng không biết nên can từ đâu.
Hai người đ.á.n.h đến khí thế ngất trời.
Nhân lúc có khoảng trống.
Ta quay người định chuồn.
“Thẩm Thanh Lang!”
Giọng của Tạ Yến Quân từ phía sau đuổi theo.
Mang theo cả tiếng nghẹn ngào.
“Nàng mặc kệ tên dâm phu này sao?!”
Bước chân ta khựng lại.
Ngơ ngác quay đầu.
Dâm… phu?
Mặt Tạ Thời Tự đỏ bừng vì tức giận.
“Ngũ đệ! Đệ nói bậy cái gì vậy!”
Tạ Yến Quân trở tay đ.ấ.m thêm một quyền.
“Im miệng!”
“Bảo sao ngày nào cũng ăn mặc lẳng lơ như thế. Thì ra là để câu dẫn người khác!”
Càng nói hắn càng kích động.
“Không giữ nổi phu đức…vậy thì thiến luôn đi!”
Tạ Thời Tự lập tức khép c.h.ặ.t hai chân.
Mặt trắng bệch.
Tạ Yến Quân quay sang nhìn ta, nước mắt đã lấp ló nơi khóe mắt.
“Ta có điểm nào thua hắn chứ?”
“Hắn còn lớn hơn nàng năm tuổi!”
“Ta chỉ lớn hơn nàng hai tuổi mười tháng thôi.”
“Hắn già rồi! Da cũng chùng xuống rồi! Cúi xuống nhặt đồ còn có thể đau lưng!”
“Sáng ngủ dậy còn ch.óng mặt nữa!”
Tạ Thời Tự tức đến bật cười.
“Đệ nói bậy! Lưng ta khỏe lắm!”
Tạ Yến Quân bóp miệng hắn lại.
“Im miệng! Tên nam nhân già gian xảo!”
Ta day day trán, chỉ cảm thấy thái dương giật liên hồi.
“Chuyện này liên quan gì đến ta?”
Tạ Thời Tự tranh thủ gỡ tay hắn ra.
Vội vàng phụ họa: “Đúng vậy! Liên quan gì tới Thẩm nhị tiểu thư?”
Tạ Yến Quân chỉ vào hang đá.
“Vừa rồi các người ở trong đó…”
“Hiểu lầm!”
Tạ Thời Tự lập tức hét lên.
“Đó là hiểu lầm!”
Ta nhìn Tạ Yến Quân.
Trong lòng bỗng thấy phiền muộn.
Kiếp trước hắn chẳng hề quan tâm đến ta.
Ngày mùng một và ngày rằm đến làm tròn bổn phận xong.
Liền sang thư phòng ngủ.
Để sáng hôm sau ta nằm trên giường, toàn thân đau nhức.
Ngay cả đứng dậy cũng không nổi.
Đời này hắn chạy tới thể hiện sự tồn tại cái gì chứ?
“Ngũ điện hạ, cho dù ta có làm gì với ai trong hang đá, hình như cũng chẳng liên quan gì tới ngài phải không?”
Sắc mặt Tạ Yến Quân lập tức trắng bệch, như người vừa mất hồn.
Sau khi ta rời đi.
Tạ Yến Quân vẫn muốn đ.á.n.h Tạ Thời Tự.
“Ta đã nói là hiểu lầm rồi!”
Tạ Thời Tự vừa tránh vừa gào.
“Vừa rồi người ở đây với ta là A Dung, không phải Thẩm nhị tiểu thư! Là Thẩm đại tiểu thư!”
Nhưng Tạ Yến Quân như không nghe thấy.
Mắt đỏ hoe.
Lại tung thêm một quyền.
“Huynh còn mặt mũi nói sao?”
“Chính huynh nói với đệ…rằng có thể giúp đệ theo đuổi được A Lang!”
“Còn nữa! Vừa rồi tại sao huynh không ăn mặc t.ử tế?”
Tạ Thời Tự ăn một quyền.
Nhe răng trợn mắt nhảy lùi lại.
“Ta làm sao biết nàng ấy đột nhiên xuất hiện chứ…”
“Huynh không biết?”
Tạ Yến Quân túm lấy cổ áo hắn.
“Kiếp trước huynh với tẩu tẩu ân ái như vậy. Vì huynh mà tẩu tẩu nhổ cây, leo mái nhà. Cả kinh thành đều biết nàng ấy thích huynh đến mức nào!”
“Huynh nói nữ nhân nào cũng thích nam nhân nội liễm, đoan chính, có tu dưỡng—”
Giọng hắn càng lúc càng tủi thân.
“Đệ tin huynh, kiếp trước giả vờ nội liễm cả đời, giả vờ đoan trang cả đời. Đến nói thêm với nàng một câu cũng sợ bị xem là khinh bạc.”
“Vậy mà sao A Lang lại càng ngày càng chướng mắt đệ?”
Tạ Thời Tự chột dạ.
“Ta… làm sao biết được. Ta cũng là học theo phụ hoàng thôi.”
Tạ Yến Quân buông cổ áo hắn ra.
Lùi về sau một bước.
Ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Tạ Thời Tự thở dài.
“Đệ nhìn phụ hoàng bình thường trên triều nghiêm túc biết bao. Nhưng chỉ cần mẫu hậu mang một bát canh ngọt tới, ông ấy cầm thìa cũng không vững.”
“Mẫu hậu bóp vai cho vài cái, xương cốt ông ấy mềm nhũn mất nửa người.”
“Từ nhỏ ta nhìn thấy vậy nên cứ tưởng nữ nhân đều thích kiểu đó…”
Tạ Yến Quân cười lạnh.
Vẻ mặt không muốn nhìn thẳng.
“Nhưng huynh không nhìn thấy.”
“Phụ hoàng bí mật làm ngựa cho mẫu hậu cưỡi đâu.”
Tạ Thời Tự trợn mắt.
“Đệ biết chuyện đó thế nào?!”
Tạ Yến Quân nghẹn một chút.
“Đệ…Lúc nhỏ từng vô tình nhìn thấy một lần…”
Hai huynh đệ nhìn nhau.
Trên mặt đều là vẻ mờ mịt.
Im lặng.
Một lúc lâu sau.
Tạ Thời Tự là người mở miệng trước.
Lắp bắp lấy lòng:
“Ngũ đệ à…chuyện này là huynh không đúng.”
“Hay là…đệ đổi chiến thuật đi?”
…
Sau sự cố ở giả sơn hôm đó.
Tạ Yến Quân như biến thành người khác.
Những bộ y phục đen sì ngày trước biến mất sạch.
Thay vào đó là đủ loại màu sắc sặc sỡ.
Đi trong ngự hoa viên giống hệt một con công đang xòe đuôi.
Không chỉ ăn mặc lòe loẹt.
Hắn còn trở nên cực kỳ nhiệt tình và hào phóng.
Ba hôm hai bữa lại chạy tới chỗ Thái hậu.
Cứ như đang thi đấu với Tạ Thời Tự, xem ai tặng nhiều đồ hơn.
Thậm chí còn gọi cả một gánh hát vào cung.
Dựng sân khấu trước thiên điện để diễn tuồng.
Thái hậu cười đến híp cả mắt.
“Xem kìa, Ngũ hoàng t.ử đây là làm sao vậy?”
“Chẳng lẽ đã để mắt tới một người trong các con rồi sao?”
Ta cúi đầu giả vờ không biết.
Nhưng trong lòng lại thầm thấy kỳ quái.
Kiếp trước ta rất thích xem hí.
Những ngày tháng buồn tẻ ấy.
Dù chẳng hiểu hết lời hát ê a trên sân khấu nhưng vẫn thích nhìn đào hát múa may.
Tay áo nước phất tới phất lui.
Còn có những đào kép mặc sa y mỏng.
Dưới ánh nến mờ ảo nhìn cực kỳ đẹp mắt.
Nhưng gánh hát Tạ Yến Quân mời tới… lại quá đứng đắn.
Từ đầu đến cuối toàn hát về trung hiếu tiết nghĩa.
Luân thường đạo lý.
Không có nổi một câu phong nguyệt.
Đào hát cũng quấn kín mít.
Ngay cả cổ cũng không cho lộ ra.
Ta chống cằm xem suốt cả buổi chiều, mí mắt càng lúc càng nặng.
Đầu gật lên gật xuống.
Suýt ngủ gật ngay tại chỗ.
Ngược lại, Chu Chiêu Nhiên xem vô cùng chăm chú.
Lúc thì nhìn sân khấu.
Lúc lại len lén liếc sang phía Tạ Yến Quân.
Ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy hắn.
Ngô Nguyệt Hoa ghé lại thì thầm:
“A Lang! Ngươi có phát hiện không?”
“Gần đây Chu Chiêu Nhiên đêm nào cũng lén ra ngoài.”
“Thần thần bí bí.”
“Lúc trở về còn mang theo nụ cười.”
Ta nhìn theo ánh mắt nàng ấy.
