Thanh Mai Trúc Mã - 8
Cập nhật lúc: 16/07/2026 17:03
"Nhưng tên quản lý mới đột nhiên bắt tớ thay người khác."
"Nếu không..."
"Tớ đã ở đây chăm sóc bà rồi."
"Cậu tin tưởng giao bà cho tớ..."
"Mà tớ lại không làm được..."
"Tớ xin lỗi..."
Giọng cô ấy nghẹn lại.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Trông còn đau khổ hơn cả tôi.
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng ép tất cả cảm xúc đang cuộn trào trong lòng xuống.
Mắt tôi khô khốc.
Muốn khóc.
Nhưng lại không thể khóc nổi.
Thật ra...
Tôi biết.
Bà nội đã sớm không muốn tiếp tục sống trong hình hài một người thực vật.
Chỉ là...
Tôi quá ích kỷ.
Tôi luôn tự lừa mình rằng.
Chỉ cần bà còn thở.
Chỉ cần trái tim bà còn đập.
Thì bà vẫn còn ở bên tôi.
Sau khi xuyên đến thế giới này.
Tôi không có cha mẹ.
Không có người thân.
Người duy nhất tôi có...
Chỉ là bà nội.
Sức khỏe bà vốn không tốt.
Sau khi tôi kết hôn với Phó Thời Văn, cuối cùng cũng có tiền chữa bệnh cho bà.
Tôi từng nghĩ.
Mọi chuyện rồi sẽ khá hơn.
Ai ngờ...
Bà lại đột ngột bị đột quỵ.
Trở thành người thực vật.
Bao năm qua.
Điều tôi không yên lòng nhất...
Chính là bà.
Vậy mà cuối cùng...
Bà vẫn rời đi trước tôi.
Đây...
Có phải là ông trời đang nhắc nhở tôi rằng...
Tôi cũng nên rời khỏi thế giới này rồi không?
09
Đúng lúc ấy.
Người phụ trách viện dưỡng lão bước đến.
"Hứa tiểu thư."
"Có một việc chúng tôi cần báo với cô."
Ông ấy ngập ngừng một lát rồi nói tiếp.
"Thật ra tình trạng của cụ trước nay vẫn rất ổn định."
"Hôm nay không hiểu vì sao lại đột nhiên chuyển biến xấu."
"Chúng tôi nghi ngờ cụ đã chịu một kích thích rất lớn."
"Muốn kiểm tra camera để tìm nguyên nhân."
"Nhưng..."
"Toàn bộ camera ở khu nhà này đều đã bị xóa."
Tôi sững người.
Trong đầu lập tức hiện lên chuyện Chu Dao bị ép đi công tác.
Hai chuyện...
Xảy ra gần như cùng một lúc.
Quá trùng hợp.
Trùng hợp đến mức khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Tôi quay sang nhìn Chu Dao.
"Dao Dao."
"Tên quản lý mới của cậu..."
"Là ai?"
Chu Dao hơi ngạc nhiên.
Nhưng vẫn nói ra cái tên ấy.
Chỉ trong tích tắc.
Toàn thân tôi như bị rút sạch sức lực.
Nếu không có bức tường phía sau chống đỡ.
Có lẽ tôi đã ngã xuống từ lâu.
Cái tên đó...
Tôi quá quen thuộc.
Trong nguyên tác.
Cô ta là tay sai thân cận của Lâm Dương Dương .
Rất nhiều chuyện bẩn thỉu.
Đều do cô ta đứng ra xử lý.
Lúc ấy...
Tôi mới chợt hiểu.
Tôi cứ nghĩ mình lùi một bước.
Để cốt truyện quay về quỹ đạo cũ.
Thì sẽ không còn ai bị liên lụy.
Không ngờ...
Chính quyết định ấy.
Lại gián tiếp hại c.h.ế.t bà nội.
Từng sự trùng hợp.
Từng mắt xích nối tiếp nhau.
Đều đang chỉ về cùng một người.
Lâm Dương Dương .
Tôi không còn đủ bình tĩnh nữa.
Lập tức chạy đi tìm cô ta để hỏi cho ra lẽ.
Nhưng...
Ngay khi tôi vừa đến.
Phó Thời Văn lại một lần nữa chắn trước mặt tôi.
"Hứa Noãn."
"Anh biết chuyện rồi."
"Em bình tĩnh một chút."
"Chưa chắc..."
"Đã là Dương Dương làm."
Tôi nhìn anh.
Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.
Có lẽ...
Trong lòng anh vẫn tin.
Lâm Dương Dương sẽ không độc ác đến mức ấy.
Nhưng...
Không ai hiểu cô ta bằng tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Gần như gào lên trong tuyệt vọng.
"Phó Thời Văn!"
"Rốt cuộc anh còn muốn bao che cho cô ta đến bao giờ?"
"Anh có biết..."
"Cô ta đã g.i.ế.c người không?"
"Người nằm trong đó..."
"Là bà nội của tôi."
"Là người thân duy nhất của tôi."
"Cũng là người hiểu tôi nhất trên thế giới này."
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.
Mọi cảm xúc bị dồn nén suốt bao lâu nay hoàn toàn vỡ òa.
Tôi ngồi sụp xuống đất.
Khóc đến khản cả giọng.
Khóc như muốn xé nát cả l.ồ.ng n.g.ự.c.
Phó Thời Văn đứng trước mặt tôi.
Vẻ lạnh lùng trên gương mặt anh dần tan biến.
Đôi mắt hiện lên sự d.a.o động.
Cả sự đau lòng và áy náy mà anh cố che giấu.
Anh chậm rãi ngồi xuống.
Lúng túng đưa tay về phía tôi.
Muốn an ủi.
Nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Đừng lo, Hứa Noãn."
"Từ nay về sau, anh sẽ chăm sóc em."
Nghe những lời ấy, tôi chỉ thấy nực cười.
"Không cần."
Tôi hất tay anh ra.
Ánh mắt nhìn anh chỉ còn lại sự thất vọng không sao che giấu nổi.
"Anh không cần chăm sóc tôi."
"Tôi chỉ cần anh điều tra rõ chân tướng."
"Với năng lực của tổng giám đốc Phó, chuyện này không khó."
"Tôi chỉ cần anh hứa với tôi."
"Tìm ra sự thật."
Phó Thời Văn im lặng nhìn tôi rất lâu.
Bàn tay bị tôi gạt ra vẫn lơ lửng giữa không trung.
Cuối cùng, anh chậm rãi thu tay lại.
Trong mắt thoáng hiện vẻ tổn thương.
Rồi khẽ gật đầu.
"...Được."
Kết quả đến nhanh hơn tôi tưởng.
Chỉ ba ngày sau.
Phó Thời Văn tìm đến.
Anh đứng trước cửa rất lâu mới gõ.
Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy vẻ mệt mỏi và áy náy hiện rõ trên gương mặt anh.
"Hứa Noãn..."
"Xin lỗi."
"Anh đã tìm được đoạn camera bị người ta xóa."
"Trong video..."
"Lâm Dương Dương đúng là đã vào phòng bà nội em."
"Còn chuyện Chu Dao bị điều đi công tác..."
"Anh cũng điều tra rồi."
"Là Dương Dương nhờ người sắp xếp."
"Tất cả..."
"Đều là cô ấy làm."
Nói đến đây.
Anh cúi đầu.
Giọng nói khàn đặc.
"Anh sẽ xử lý cô ấy thật nghiêm."
"Em..."
Anh dừng lại.
Muốn nói gì đó.
Nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Tôi biết.
Anh muốn bù đắp.
Muốn xin lỗi.
Muốn cứu vãn.
Nhưng...
