Thanh Quang - Chương 11
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:07
Cứ ngỡ đã quên sạch sành sanh rồi, ai ngờ cái tên ấy cứ khó hiểu nhảy xổ ra trong tâm trí.
Thứ tồn tại trong đầu mình thì làm sao mà đ.á.n.h mắng cho được.
Chỉ đành thẫn thờ như một con ngốc.
Rồi tự lẩm bẩm một mình rằng: "Ồ, hóa ra anh vẫn ở đây à."
Lúc hận thì chán ghét luôn cả cái thành phố này, lúc yêu thì chỉ cần nhìn về hướng nhà anh ấy thôi đã thấy lòng đầy an ủi.
Bình thường chẳng hé răng nửa lời, cứ hễ uống say là lại nửa đùa nửa thật vờ như đang cạn lời phàn nàn để có cớ ôn lại kỷ niệm cũ, thế mới là lẽ thường tình chứ.
Đột nhiên bảo chuyển đi nơi khác là có ý gì cơ chứ.
Để lại một người ở đây, muốn yêu cũng chẳng trọn vẹn, muốn hận cũng chẳng biết tìm đến đâu mà hận.
Tôi nhảy phắt xuống giường, lôi từng bộ quần áo trong tủ ra.
Nếu muộn hơn nữa mà đến tìm thì thực sự không hay chút nào.
Nếu hôm nay không đi, ngày mai có khi anh ấy chẳng bao giờ quay lại đây nữa.
Nhà của Lương Ẩn Sơn, tôi có nhắm mắt cũng biết nằm ở đâu.
Khu biệt thự nằm chễm chệ trên lưng chừng núi, buổi tối lái xe vào phiền phức c.h.ế.t đi được.
Tôi dừng xe trước thanh chắn tự động, lòng đầy chán nản thất vọng.
Xe không phải của cư dân trong khu thì không được phép đi vào.
Đang tính lùi xe quay về thì anh bảo vệ từ bốt gác chạy lộc cộc ra.
Tôi hạ kính xe xuống, còn chưa kịp lên tiếng thì anh ta đã nhận ra tôi trước.
"Là cô Lý ạ, cô đợi một lát nhé."
Thanh chắn từ từ được nâng lên, anh ta giơ tay chào kiểu quân đội.
Một đường thông suốt.
Nhìn thấy nhà Lương Ẩn Sơn thấp thoáng từ xa.
Tôi xuống xe, tựa lưng vào nắp capo, tay khẽ vuốt ve chiếc hộp quà nhỏ xíu trong túi áo.
Từ trong tường rào vọng ra tiếng động sột soạt nhẹ, rồi đột nhiên bị tiếng móng vuốt cào xước xát vào cửa lấn át.
Cảm biến chuyển động kích hoạt, một vùng đèn bật sáng rực.
Dì giúp việc tay cầm quả bóng tennis, đầy hoang mang mở cửa viện ra.
"Ai đấy... Ơ? Cô Lý đến chơi đấy à?"
Chú ch.ó bị giữ lại một cách chật vật, cứ chồm cả hai chân trước lên lao về phía tôi.
Giỏi lắm cún con, không hề quên tao nha.
Tôi ra sức vò đầu nó mấy cái, bị cái đuôi và cái m.ô.n.g ngoáy tít mù của nó va cho xây xẩm cả mặt mày, đành chật vật thu tay lại.
"Lương Ẩn Sơn có nhà không dì?"
"Có chứ, cậu ấy có nhà." Dì e ngại túm c.h.ặ.t dây xích ch.ó "Cô mau vào nhà rửa tay đi."
Tôi bước xuyên qua khoảng sân, khựng bước lại.
Dưới ánh đèn, chiếc khuy măng sét nằm sâu trong góc tủ suốt một năm qua vẫn lấp lánh tinh xảo như mới.
Phòng khách trên tầng hai vắng tanh không một bóng người.
Tôi gõ cửa phòng làm việc, Lương Ẩn Sơn đang khoác áo choàng tắm ra mở cửa, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.
Quả thực hôm nay không phải là thời gian hẹn trước của chúng tôi.
"Em không làm phiền anh chứ?"
"Không đâu."
Ban công hướng về phía Nam, từ đây có thể phóng tầm mắt bao quát cả khu trung tâm thành phố.
Gần mép chiếc bàn kỷ nhỏ có đặt nửa ly nước uống dở.
Tôi ngồi xuống đầu bên kia, đặt hộp quà lên bàn, hai tay đan vào nhau khẽ xoa xoa lòng bàn tay.
Anh bước lại gần, chần chừ mất vài giây mới mở hộp ra.
"..."
Chẳng những không bình phẩm câu nào, anh còn quay người đi mất.
Rồi lại quay lại với cặp kính trên sống mũi, nghiêm túc ngắm nghía vô cùng cẩn thận.
"Anh bị bệnh gì à." tôi phì cười"Cận có tẹo thế kia thì đeo kính hay không có gì khác biệt đâu?"
Anh vân vê chiếc khuy măng sét rồi giơ về phía tôi, yết hầu khẽ trượt lên xuống, giọng nói hơi khàn đi.
"Để bày tỏ lòng tôn kính."
Nụ cười trên môi tôi đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Tôi mắng yêu anh: "Đừng có dở hơi."
Anh cũng tắt nụ cười, cầm ly nước lên, dò hỏi: "Thực sự là em đã mua từ hồi ấy à?"
"Em lừa anh làm gì cơ chứ."
"Tốn hết bao nhiêu tiền vậy?"
Tôi chống cằm, né tránh ánh mắt của anh.
Tiết trời độ cuối hạ đầu thu thế này, vậy mà chẳng thấy bóng dáng con muỗi nào.
"Từng này nè."
Tôi giơ hai ngón tay ra dấu, rồi đưa tay ép gập ngón áp út xuống.
Trên gương mặt Lương Ẩn Sơn chẳng hề hiện lên vẻ vui sướng hân hoan, cũng chẳng có vẻ gì là cảm động.
Chỉ có một chút cô liêu cùng sự thanh thản buông bỏ.
"Tiểu Quang à, chưa bao giờ anh đoán trúng xem bước tiếp theo em định làm gì."
"Đoán không trúng thì là tốt hay xấu?"
"Còn tùy tình huống. Ở bên em mỗi ngày đều tràn ngập sự mới mẻ, nhưng thỉnh thoảng cũng phải gánh chịu rủi ro bị em chọc tức đến đau thắt tim."
"Ví dụ thử xem?"
"Ví dụ như anh lấy chuyện chia tay ra để ép em, cứ đinh ninh em sẽ bất ngờ, hoảng hốt, rồi khóc lóc níu kéo. Kết quả là anh dây dưa dọn đồ suốt ba tiếng đồng hồ mà em chỉ thốt ra vỏn vẹn hai câu." Anh chống tay lên lan can kính, đưa mắt nhìn xăm xăm về phía xa, "Ví dụ như anh cứ ngỡ yêu nhau quá lâu khiến em đ.á.n.h mất hứng thú với con người anh rồi, kết quả là hơn một năm sau, em lại cho anh biết thực ra em đã chuẩn bị cho anh một món quà có giá trị vượt mức 1/7 tiền
