Thanh Quang - Chương 4
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:05
Anh lướt qua tôi, đi đến sảnh ngoài và bắt đầu thay giày.
Trước khi đi anh còn nói lại, muốn anh bồi thường gì thì cứ suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng liên lạc với anh.
Tôi vội gọi giật anh lại.
"Sinh nhật tháng sau của anh... em đặt quà rồi, anh còn muốn lấy không?"
Anh rời mắt đi chỗ khác: "Đừng tốn kém làm gì."
Tôi lí nhí "Dạ".
Cánh cửa lớn khép lại, tiếng bước chân cũng xa dần rồi mất hút.
Món quà đó tốn mất của tôi hai vạn tệ lận đấy.
Ban đầu tôi chỉ định ngân sách kịch kim là năm nghìn.
Nhưng lỡ mớ ba mớ bảy, càng xem lại càng thấy đồ đắt tiền mới đẹp.
Tiền thì xót đứt ruột, nhưng tâm trí lại không ngừng mường tượng ra dáng vẻ của anh lúc nhận quà.
Chứ từ trước đến giờ tôi mua quà tặng anh chưa bao giờ vượt quá con số ba nghìn tệ.
Thử nghĩ đến lúc anh cầm được món hàng hiệu trên tay, chắc chắn sẽ giật mình hoảng hốt hỏi: "Tiểu Quang, sao em lại tốn ngần này tiền vì anh? Em còn tiền tiêu không đấy?".
Rồi lúc ấy tôi sẽ diễn cái nét điềm nhiên, phẩy tay đáp: "Giá cả quan trọng gì, anh thích là được rồi".
Chỉ nghĩ đến cái viễn cảnh đó thôi là đã đủ khiến tôi sướng rơn cả người rồi.
Thế nên tôi c.ắ.n răng, chốt đơn một chiếc khuy măng sét hàng Vintage.
Đá đính kèm tôi đã tỉ mẩn chọn xong, bản vẽ thiết kế cũng đã sửa đổi đâu vào đấy.
Tiền cọc cũng đã trao tay từ mấy hôm trước, muốn huỷ đơn đòi lại tiền cũng vô phương.
Và rồi tôi cũng nhận được chiếc khuy măng sét ấy ngay trước thềm sinh nhật anh như dự kiến.
Nó thực sự rất đẹp, đặt trong chiếc hộp nhỏ xinh, lộng lẫy đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Thật đáng tiếc, tôi chẳng thể có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ lúc vui mừng của anh nữa.
Giá mà chúng tôi chia tay muộn hơn một chút thì tốt biết mấy.
Tôi cất nguyên món quà đó vào góc tủ và từ đó chẳng bao giờ mở ra xem lại lần nào nữa.
Thế nhưng mỗi lần liếc nhìn thấy cái tủ cất món quà ấy, tôi lại không kìm được lòng mà suy nghĩ vẩn vơ.
Ký ức cứ thế thi nhau ùa về, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Cơ mà duyên phận giữa người với người mỏng manh lắm, không tốn công níu giữ thì đứt đoạn lúc nào chẳng hay.
Ông Cảnh trố mắt nhìn tôi đầy vẻ khó tin.
"Ê bà chị, bà bị bệnh à?"
Cậu ta tức đến đỏ bừng cả mặt: "Người ta công khai đập chậu cướp hoa đến tận mặt thế kia mà bà vẫn dửng dưng cho được, vào tay tôi thì tôi cũng phải nghi ngờ xem rốt cuộc bà có yêu anh ta hay không đấy?"
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cái mũ thỏ, cười hì hì.
Tôi liên tục chớp mắt, cố gắng đè nén dòng hơi nóng đang chực trào nơi hốc mắt.
"Thích chứ, vì tôi không muốn chia tay với anh ấy nên mới không dám lên tiếng vạch trần mà."
"Cứ có cảm giác là xung quanh anh ấy có còn thêm người phụ nữ nào khác hay không thì cũng chẳng phải là vấn ."
"Dù sao thì, anh ấy đừng bắt tôi làm kẻ thứ ba là được."
"Đúng là vô lý nhỉ, đến tôi còn chả biết lúc ấy đầu óc mình được cấu tạo kiểu gì nữa."
Tôi sợ Ông Cảnh mắng, nên cố tình bịa chuyện lừa cậu ta thôi.
Tôi hoàn toàn thấu hiểu được thứ tâm tư thầm kín ấy của chính mình.
Ông Cảnh vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
"Bà bị chập cheng thật rồi, đến một cơ hội giải thích cũng không thèm cho người ta à? Như vậy chẳng phải là trực tiếp kết tội anh ta ngoại tình sao? Nếu anh ta trong sạch thì chả tức phát điên lên với bà."
Tôi chống cùi chỏ lên đùi, cạn lời.
"Bây giờ còn bới móc mấy chuyện này ra làm cái quái gì nữa."
"Tôi phải về cắt dựng video đây. Mai thứ hai rồi, ông cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Tôi c.ắ.n trọn nốt phần đuôi của chiếc kem ốc quế, rút khăn giấy lau sạch tay.
Cậu ta đứng dậy, buông một tiếng thở dài.
"Chịu bà luôn, thôi được rồi."
"Công việc này cũng vui phết đấy, lần sau đi quay nhớ réo tôi đấy nhé."
Chẳng muốn đi thẳng về nhà, tôi cứ bước đi vô định.
Đêm đã dần khuya, những cửa tiệm nhỏ bắt đầu khóa cửa kéo rèm.
Cả con phố cổ bỗng chốc trở thành lãnh địa của những quán pub, hàng ăn đêm và các nghệ sĩ guitar lang thang.
Quán cà phê ven đường cũng đã dọn dẹp đóng cửa.
Tấm cửa kính mờ ảo phản chiếu lại hình ảnh một dáng người cao ráo, đứng cách ngay sau lưng tôi vài mét.
Một cơn gió lướt qua, cuốn theo những cánh hoa quế vụn vỡ bay lả tả dọc con đường lát gạch xanh.
Thấy tôi dừng bước, anh cũng khựng lại.
Một lúc sau anh mới cất bước đi tiếp, và rồi dừng lại ngay trước mặt tôi, chỉ cách chừng hai bước chân.
Tôi đưa tay vuốt lại những lọn tóc con đang bết dính vì mồ hôi.
Cảm giác nhếch nhác, khó coi lúc nãy lại một lần nữa trào dâng.
Khéo mấy lọn tóc dính bên má tôi lúc này trông chẳng khác gì mớ rong biển dạt bờ.
Anh tiến sát lại gần, dường như có vẻ rất tò mò về cái mũ trùm đầu hình con thỏ của tôi.
"Vừa nãy đi ngang qua là anh đã ngờ ngợ là em rồi. Đây lại là cái sở thích mới gì nữa thế?"
"Đây là cần câu cơm mới của em đấy. Em gái anh đâu rồi?"
Anh ụp cái đầu thỏ lên đầu mình, giọng nói bỗng trở nên rầu rĩ nghèn nghẹt.
