Thanh Quang - Chương 7

Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:06

"Cháu sẽ nói với anh ấy. Tạm biệt chú."

Tôi đáp lấy lệ, rồi rảo bước khuất dần về hướng khác.

Video mới tôi ngâm tận bốn ngày mới dựng xong.

May mà các chỉ số vẫn khá khả quan, lưu lượng tiếp cận tự nhiên về sau cũng tương đối ổn định.

Số lượng người theo dõi tăng lên chầm chậm.

Làm nội dung tự truyền thông theo hướng tấu hài thì rất khó để quảng cáo bán hàng.

Nhưng sau khi đắp tiền vượt qua giai đoạn xây kênh ban đầu, thu nhập đem lại còn cao hơn cả lúc đi làm.

Tôi rú rú trong phòng ngủ chẳng thấy ánh mặt trời, chợt cảm thấy bụng hơi đói.

Bầu trời ngoài cửa sổ nhuốm một màu xanh thẫm, chập choạng tối.

Cảm giác mệt mỏi rã rời thời còn làm đảo ca lại ùa về.

Đang thả vắt mỳ gói vào nồi thì điện thoại rung bần bật liên tục.

Là tin nhắn của Ông Cảnh, vô thẳng vấn đề luôn.

"Bà mới gặp Lương Ẩn Sơn à?"

Tôi sững sờ mất mấy giây: "Ừ, sao ông biết?"

"Mấy người bạn của anh ta vừa mới nhắn hỏi tôi đây này. Chuyện hơi khó nói, bà tự xem đi."

Cậu ta quăng qua một loạt ảnh chụp màn hình WeChat.

Tôi với bạn bè của Lương Ẩn Sơn cũng chỉ gọi là có gặp mặt, mức độ xã giao nói được vài câu.

Trước đây còn thêm thông tin liên lạc của nhau.

Sau này tôi đổi số nên cũng đứt liên lạc hết.

["Này ông bạn, phiền ông nghe ngóng giúp tôi chuyện này chút. Nghe bảo ông thân với Lý Thanh Quang lắm, hai người giờ còn liên lạc không?"]

["Có chứ, tìm cô ấy làm gì?"]

["Có phải dạo này cô ấy lấy chồng rồi không?"]

["?” “ Chưa nghe nói gì, cô ấy mà cưới kiểu gì chẳng mời tôi đi ăn cỗ, tôi có nhận được thiệp đâu. Ông nghe tin ở đâu đấy?"]

["Bậy, tôi đoán mò thôi, mấy hôm nay lão Lương hơi bị suy rồi."]

["Sao thế?"]

Hai bức ảnh chụp màn hình tiếp theo chật kín mấy dòng tin nhắn thoại được chuyển thành văn bản của bên kia.

[Hôm trước có một hôm nửa đêm nửa hôm anh ta tìm tôi nói chuyện, mẹ kiếp, tôi phải lồm cồm bò dậy tiếp chuyện chả.

Kết quả là anh ta cứ ngồi lỳ đó chẳng ho he gì, làm tôi sợ hết hồn.

Tôi phải rót nước, gọt trái cây hầu hạ chả.

Xong anh ta hỏi tôi, có phải mẹ nó người đời toàn thích có lỗi với một người rồi đi bù đắp cho người khác không.

Tôi bảo đúng rồi còn gì, đẻ đứa thứ hai thì chẳng phải bao nhiêu thứ chưa lo được cho đứa lớn đều dồn hết cho đứa bé à.

Vừa nảy số xong tôi đã hối hận xanh ruột.

Anh ta cười như ma làm, bảo là người đến sau lúc nào cũng sướng hơn người yêu cũ, bao nhiêu cái dở hơi đều có người đi trước thử nghiệm hết rồi, tại sao anh ta mất tận bốn năm trời lại chỉ giống như một cuốn vở nháp ghi đầy lỗi sai thế, mới gặp mặt nhau mà đã bị chọc cho tức n.g.ự.c.

Yêu nhau bốn năm thì chỉ có mỗi Lý Thanh Quang thôi chứ ai, tôi cứ tưởng anh ta uống say rồi lên cơn nhớ người yêu cũ nên cũng mặc kệ.

Hôm nay trông sắc mặt anh ta có vẻ không ổn, cũng gần chục ngày rồi, rủ anh ta ra ngoài tụ tập mà bình thường được một chốc lại thẫn thờ.

Rốt cuộc là tình hình thế nào, cô ấy có người mới rồi hay sao, hay ông đi hỏi thử xem?

Ông Cảnh gọi điện thoại đến.

"Bà gặp anh ta lúc nào thế? Cái tối hôm đó hả?"

"Ừ."

"Bà làm cái quái gì mà đả kích người ta thành ra thế kia, không phải bà sắp cưới thật đấy chứ?"

Nồi nước dùng sôi sùng sục, hơi nước nóng hổi bốc lên mờ mịt.

Tôi luống cuống tay chân, thả trứng cùn rau cải vào, sượng sùng đáp:

"Anh ấy hỏi tôi tại sao lại nghỉ việc, thì tôi mới bảo... sau này tìm bạn trai, không muốn vì công việc mà ảnh hưởng đến chuyện tình cảm nữa."

"Vãi chưởng, bà nói thế luôn hả? Cố tình chọc tức người ta đúng không?"

Trứng gà chắc đã luộc đến độ lòng đào rồi.

Vớt ra được rồi.

Tôi cẩn thận bưng bát vớt mỳ ra, xoa xoa mấy đầu ngón tay bị bỏng, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Chia tay lâu như vậy rồi. Anh ấy thuận miệng hỏi nên tôi cũng tiện miệng nói cho anh ấy biết dự định của mình. Tiết lộ chút kế hoạch theo kiểu xã giao, tỏ vẻ mình đã có cuộc sống mới, đôi bên yên ổn, đâu có vấn đề gì. Mà ông nói cũng đúng, tôi muốn khích anh ấy thật. Lúc anh ấy ngồi đối diện tôi, tôi thậm chí còn chẳng biết anh ấy đã có người mới hay chưa, không làm bộ mình sống rất ổn, chẳng lẽ lại nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể tâm tình."

Ông Cảnh gặng hỏi: "Thế rốt cuộc bà tính sao? Quay lại hay thế nào?"

Tôi im lặng hồi lâu.

"Ông Cảnh, ông nghĩ tôi và anh ấy có cơ hội kết hôn không?"

Cậu ta cũng im bặt.

Tôi để bát mỳ nguội bớt, ôm gối ngồi bên bàn ăn.

"Đi xem mắt càng sớm thì càng có nhiều sự lựa chọn, với tuổi của tôi đi xem mắt đã không còn nhỏ nữa rồi, tiêu tốn thêm vài năm nữa thì càng khó. Anh ấy thì khác, anh ấy lúc nào cũng có quyền lựa chọn. Chuyện quay lại, nếu anh ấy không vạch trần ra trước, tôi lấy cái gì ra mà đ.á.n.h cược đùa giỡn."

"Cái đêm hai người gặp nhau, anh ta không có biểu hiện gì sao?"

"Có chứ." Tôi khàn giọng đáp, "Anh ấy bảo tài xế đưa tôi về, bác tài bảo hai đứa ở gần nhau để anh ấy lên xe đi cùng, vậy mà anh ấy chẳng thèm đoái hoài, thà tự đi bộ còn hơn."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Quang - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD