Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 1

Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:00

Chuông khánh trong cổ tháp vang lên, bá quan văn võ triều kiến. Tiếng tụng kinh vang vọng khắp nơi, trang nghiêm và linh thiêng.

Trần Thanh Sư hai tay đan vào nhau đặt ngang eo, để rũ phần tay áo gấm rộng thêu vân vàng dài. Từng bước đi lên bậc thềm, toát ra ánh sáng trang trọng và thần thánh. Bước chân nàng rất nhẹ, nhưng lại đủ sức giẫm nặng nề lên trái tim của bá quan đang quỳ lạy phía dưới.

An Vương của Thương Quốc, hiện tại là người mà không ai dám đắc tội. Trước ngôi chùa hoàng gia có lịch sử hàng trăm năm này, vị An Vương điện hạ hai tay nhuốm đầy m.á.u tanh lại bày ra vẻ mặt thành kính, trang nghiêm như vậy, nói đúng ra là một sự châm chọc, nhưng chẳng ai dám mang suy nghĩ đó.

Mới mười ba tuổi thôi, nhưng chỉ bằng một câu nói tùy ý, đủ để quyết định sự sống c.h.ế.t của một người; một cử động hay ánh mắt không vui nhỏ xíu cũng đủ khiến người ta sợ hãi. An Vương Trần Thanh Sư trong khoảng thời gian ngắn đã cho cả Thương Quốc một nhận thức hoàn toàn mới.

Triều phục bằng lụa thêu vân mây màu đen, viền đỏ giáng, nẹp vàng đen, ôm sát lấy vóc dáng thon dài của nàng, càng làm tôn lên vẻ thần bí, đại khí trong nét mặt nghiêm túc, tỏa ra một áp lực vô hình, không nghi ngờ gì mang đến cho mọi người có mặt ở đây một tia ngột ngạt.

Bậc thềm đá cẩm thạch trắng không dính một hạt bụi, trái ngược hoàn toàn với thân ảnh áo đen của nàng. Chỉ thấy nàng chậm rãi dang hai tay ra, những ngón tay trắng nõn, trong suốt dần ló ra từ ống tay áo, rõ ràng là một đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, nhưng lại khiến các quan viên đang quỳ xuống cảm thấy kinh hãi. Đôi bàn tay đó, đã kết thúc sinh mạng của bao nhiêu người… quả thực chính là hình cụ độc ác nhất trên thế gian.

"Các khanh bình thân, buổi lễ kết thúc." Trần Thanh Sư lạnh lùng thốt ra những chữ cứng đắc, giọng nói vẫn còn pha chút non nớt. Đôi mắt lướt qua từ Tả tướng, nhìn về phía từng quan viên, lạnh lẽo đến mức khiến người ta có chút e ngại.

Bá quan khom người, hai tay đan chéo đặt trước đầu gối, sau khi đứng dậy cung kính bước những bước nhỏ đứng sang hai bên bậc thềm, chờ đợi lệnh chỉ. Bữa tiệc xuân yến mong chờ từ lâu rốt cuộc cũng khoan t.h.a.i đến, nếu không phải vì cuộc biến động long trời lở đất trên triều đình dạo trước, yến hội này hẳn vẫn là một xuân yến đúng nghĩa. Tuy nhiên, theo tình hình hiện tại, gọi là hạ yến có lẽ sẽ chính xác hơn.

Nhưng điều đó thì có sao, nữ hoàng bảo nó là xuân yến thì nó chính là xuân yến, bởi vì hiện tại Thương Quốc đều đã nằm trong sự kiểm soát của nữ hoàng. Mà tất cả những thứ này, phần lớn phải kể đến công lao của An Vương điện hạ tuổi còn nhỏ của chúng ta. Trông thật nực cười, vậy mà không một người nào ở Thương Quốc dám chê cười, hiện tại các quan chức ở kinh đô Thương Quốc đều sợ hãi một tiểu cô nương mười ba tuổi, đó là một sự thật không thể chối cãi.

Trần Thanh Sư gật đầu, nhận lấy nén hương dài từ tay vị trụ trì chùa Phổ Thiện, cẩn thận ôm vào n.g.ự.c, dõng dạc khấn: "Trời phù hộ đại Thương, thần linh giáng phúc, ban ân muôn dân, gieo rắc thiện duyên."

Bá quan văn võ giơ cao hai tay qua đầu, khom người vái lạy, miệng đồng thanh hô: "Nguyện thần linh mãi che chở cho đại Thương."

Trần Thanh Sư thận trọng cắm nén hương vào lư hương, ngước mắt nhìn về phía tòa lầu cao ở đằng xa, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị.

Minh Ca đứng trên lầu Vọng Giang Các, hai tay bấu c.h.ặ.t lan can, đốt ngón tay trắng bệch, giọng căm phẫn: "Trần Thanh Sư, ả đàn bà này quả thực khinh người quá đáng." Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng "rắc" gãy vỡ, lại là bẻ gãy một đoạn lan can bằng sức mạnh.

"Không hiểu rõ ca hoàng t.ử vì cớ gì lại căm ghét Thanh Sư đến thế?" Một giọng nữ vang lên với nhịp điệu chậm rãi, xen lẫn ý cười.

Minh Ca quay phắt lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người phụ nữ vừa lên tiếng, nói: "Vạn Cẩn Quân, ngươi cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, mau cút đi cho khuất mắt ta!"

Cô gái được gọi là Vạn Cẩn Quân không thèm bận tâm, bật cười ha hả, hướng về phía Trần Thanh Sư nói: "Hoàng t.ử là một người tuyệt vời như vậy, sao có thể thốt ra những lời thô tục như thế, thật là không nên a, không nên..."

Minh Ca thấy nàng ta lúc nói chuyện không thèm nhìn mình, trong giọng điệu còn mang theo sự cợt nhả, thái độ vô lễ bất kính đó càng làm hắn bực tức, không kìm được phẫn nộ quát: "Miệng ch.ó không khạc được ngà voi!"

Vạn Cẩn Quân nhướng mày, phô ra vẻ phong lưu tự đắc, cười hì hì đáp: "Của ta đâu phải miệng ch.ó, mà là đôi môi thơm ngát đấy chứ."

Lúc này, một bóng người loạng choạng tiến tới, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, đồng t.ử của Vạn Cẩn Quân co rụt lại, lùi về sau hai bước, lúc này mới nhìn rõ là họa sư Thương Chỉ, người luôn theo sát Minh Ca. Đang định lên tiếng thăm dò, lại thấy hắn lấy khúc gỗ trong tay Minh Ca, ngón tay hơi dùng lực, đoạn gỗ bị bẻ gãy từ lan can liền nát thành bột, rơi lả tả từ kẽ tay hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD