Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 17

Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:02

Trần Thanh Sư nghe tiếng "chát chát" của thân cây bị c.h.ặ.t gãy vang lên tứ phía. Dù vô cùng căng thẳng, nàng cũng bó tay chịu c.h.ế.t. Cắn răng, nàng dốc sức chạy lên đỉnh núi. Thà nhảy xuống vực tự vẫn còn hơn bị Mạc Chỉ Phong bắt đi lăng nhục, t.r.a t.ấ.n.

Mạc Chỉ Phong đi đến đâu, cây cối ngả rạp đến đó. Khi phá hủy xong một khoảng rừng rộng hơn chục trượng, bà ta mới nhận thấy trận pháp đã cơ bản bị vô hiệu hóa. Ánh mắt nham hiểm đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Trần Thanh Sư.

Trần Thanh Sư vốn đã định leo lên đỉnh núi nhảy vực tự vẫn. Nào ngờ, nàng tình cờ phát hiện ra một hang động, từ miệng hang có luồng gió mạnh thổi ra. Đã có gió lùa, chứng tỏ hang động này thông ra đầu bên kia. Rốt cuộc vẫn không muốn c.h.ế.t, nàng cắm đầu chạy vào. Nếu may mắn thoát được thì đúng là ông trời rủ lòng thương, còn lỡ bị Mạc Chỉ Phong đuổi kịp thì đành chấp nhận số phận. Dù sao ở đây cũng thiếu gì vực thẳm, cứ nhảy đại một cái là giải thoát.

Mạc Chỉ Phong lần theo dấu chân tới cửa hang. Nhìn thấy vạt áo Trần Thanh Sư lướt qua khúc cua sâu trong hang, bà ta đắc ý xông vào. Có điều, với kinh nghiệm sống mười mấy năm ở Thiên Trì Sơn, bà ta chưa từng thấy hang động này. Đúng là dạo này gặp chuyện lạ liên miên.

Chui ra khỏi hang, Trần Thanh Sư đối diện với một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, tối tăm. Thực vật mọc ken đặc che khuất tầm nhìn, trước mắt chỉ toàn những cành cây, bụi rậm đen kịt. Tiếng thú rống văng vẳng khắp khu rừng làm đàn chim dữ giật mình hoảng hốt, "phành phạch" chuyền từ cành này sang cành khác, nháo nhác làm hoa cả mắt.

Khu rừng này nhìn qua đã thấy đầy hiểm nguy. Tuy nhiên, so với Mạc Chỉ Phong, Trần Thanh Sư đành nuốt khan, c.ắ.n răng bước vào rừng. Nào ngờ, mới chỉ vượt qua một vũng lầy, tiếng nói ám ảnh của Mạc Chỉ Phong đã vang lên: "Đồ nhi ngoan, ngươi định đi đâu thế, rơi mất thứ gì ở đây sao?"

Trần Thanh Sư cười nhạt nhìn Mạc Chỉ Phong, rón rén lùi lại mấy bước. Lấy tư thế quyết t.ử, nàng giơ tay phải lên đỉnh đầu, dõng dạc nói: "Ta hận nhất là những kẻ lợi dụng mình. Hôm nay ngươi nhất quyết không buông tha ta, nhưng ta thà c.h.ế.t chứ không để ngươi chà đạp. Ngươi thèm khát tư chất Đỉnh Hư của ta chứ gì, vậy ta sẽ tự phế kinh mạch, hủy bỏ võ công. Ngươi chỉ lấy được một phế nhân mà thôi."

Mạc Chỉ Phong ánh mắt lạnh lẽo, không ngờ con ranh này lại dùng chiêu cùng c.h.ế.t để chống đối, khiến bà ta chần chừ phút chốc. Nhưng giằng co thế này cũng chẳng phải cách hay, hừ lạnh một tiếng, bà ta móc từ thắt lưng ra một viên t.h.u.ố.c, b.úng ngón tay, điểm trúng huyệt Xích Trạch nằm ở mặt trong nếp gấp khuỷu tay phải của Trần Thanh Sư.

Trần Thanh Sư hét lên đau đớn, cánh tay phải buông thõng xuống. Vừa thấy Mạc Chỉ Phong bay đến, Trần Thanh Sư dồn hết nội lực vào tay trái, đ.á.n.h một chưởng cực mạnh vào trán mình. Đau đớn như x.é to.ạc cơ thể, nàng ngã quỵ xuống đất, quằn quại trong đau đớn, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Mạc Chỉ Phong trố mắt kinh hãi. Bà ta túm lấy Trần Thanh Sư đang lăn lộn trên đất, nhìn khuôn mặt xám xịt của nàng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Không ngờ nha đầu này lại cực đoan đến thế, độc ác với chính bản thân mình. Tuy tiếc rẻ nhưng bà ta biết con người này coi như đã tàn phế. Tung một chưởng mạnh vào n.g.ự.c Trần Thanh Sư, đ.á.n.h bay nàng ta xa đến bảy tám trượng, làm gãy ngang mấy gốc cổ thụ, tiếng xương cốt nứt vỡ vang lên rợn người.

Sợ nàng chưa c.h.ế.t, Mạc Chỉ Phong rút kiếm bước đến định bồi thêm một nhát. Bỗng nhiên, trời đất quay cuồng, cảnh vật xung quanh biến mất sạch sành sanh. Sau một làn sương mù, bà ta đã quay trở lại cửa hang.

Ánh nắng mặt trời không thể xuyên qua lớp cây rừng rậm rạp. Những tán cây tầng tầng lớp lớp, đan xen nhau, tựa như những đám mây đen nặng trĩu. Tiếng thú gầm, chim hót không dứt bên tai, côn trùng độc, kiến khổng lồ bò lổm ngổm khắp nơi. Trên những vũng nước xanh biếc thỉnh thoảng nổi lên vài bong bóng, lấp ló mấy mảnh vảy đen ngòm.

Hiểm nguy rình rập, âm u, giá lạnh.

Trần Thanh Sư tỉnh lại trong mùi tanh tưởi buồn nôn. Nàng khó nhọc mở mắt, bàng hoàng thấy một con trăn lớn cỡ miệng bát đang thè lưỡi, dùng cặp mắt xanh lè nhìn chằm chằm mình từ trên cao. Vừa hít một hơi, toàn thân gân cốt đau buốt tột độ, yếu ớt đến mức không nhấc nổi một đầu ngón tay.

Con trăn vươn cao đầu, di chuyển thân hình quanh quẩn dò xét rồi từ từ tiến lại gần Trần Thanh Sư. Những chiếc vảy lạnh lẽo trượt chầm chậm, mang theo chất nhầy nhụa nhớp nháp, quấn c.h.ặ.t lấy người nàng.

Mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi, con trăn đột ngột há to cái miệng đẫm m.á.u, định nuốt chửng Trần Thanh Sư vào bụng. Mùi tanh tưởi ngày càng nồng, chiếc răng nanh sắc nhọn sắp cắm phập vào cổ nàng. Gân mạch toàn thân đứt đoạn, Trần Thanh Sư chỉ còn biết kinh hãi, khiếp sợ chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 17: Chương 17 | MonkeyD