Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 53

Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:05

Hoa Thanh cười gượng, nhưng vẫn không chịu buông tha: "Thật không ngờ Sư Sư tuổi còn trẻ mà đã phong lưu như vậy."

Trần Thanh Sư cười khẽ: "Chuyện này thì liên quan gì đến phong lưu hay không phong lưu. Ai biết đâu hạt gạo trong mâm, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần. Hắn ăn uống không cẩn thận, ta chỉ nhắc nhở một chút thôi mà."

"An cô nương quả là khéo ăn khéo nói, tài đổi trắng thay đen khiến ta bái phục." Khóe miệng Hoa Thanh nhếch lên nụ cười mỉa mai. Nàng ta không nói thêm gì nữa, cúi đầu húp cháo.

...

Trần Thanh Sư vốn định từ hôm nay sẽ đường ai nấy đi với nhà họ Đồng. Ngờ đâu lại đụng mặt Miêu Thần Bạch của Tây Lung phái. Việc tiếp tục đồng hành cùng bọn họ trở thành điều hiển nhiên.

Lạ một nỗi là Miêu Thần Bạch chẳng hề chất vấn nàng, một đệ t.ử cấp thấp không có đồng môn đi cùng, cớ sao lại lang thang bên ngoài, thậm chí còn đi chung với người nhà họ Đồng. Nàng chỉ viện cớ lo sợ cho an toàn của bản thân, nên tạm thời đi cùng bọn họ đến Thiện Hợp sơn trang. Chờ giải quyết xong xuôi mọi chuyện sẽ đưa nàng về Ngàn Điệp sơn.

Trần Thanh Sư hết cách, đành gật đầu đồng ý. Chỉ mong nhờ vào Dẫn Hương, Sơ Nhất và Thập Ngũ sẽ sớm tìm thấy mình. Một khi khôi phục thân phận, nàng sẽ chẳng cần phải lén lút giấu giếm nữa. Cũng may Thiện Hợp sơn trang cách Phác Tường Thành khá xa, có thể kéo dài thêm không ít thời gian.

Tiếng lộc cộc của xe ngựa vang lên trên con đường quan đạo vắng lặng. Trần Thanh Sư thầm nhẩm tính trong lòng. Thấm thoắt đã rời khỏi Phác Tường Thành được năm ngày, ngày tháng trôi qua thật nhanh. Nàng khẽ thở dài một tiếng, đặt quyển sách trên tay xuống, vén rèm cửa sổ nhìn ra rừng cây um tùm ven đường, rơi vào trầm tư.

Hoa Thanh vì cứ khăng khăng đòi đi theo, nhưng lại không tiện ngồi chung xe với Đồng Phi Cẩm, đành phải lên xe của Trần Thanh Sư. Dọc đường đi, Hoa Thanh tỏ ra cực kỳ hứng thú với Thất Diệp và Trần Thanh Sư, gặp chuyện gì cũng tò mò hỏi han. Khổ nỗi Trần Thanh Sư thì cạy miệng cũng không nói lời nào. Thất Diệp tuy thuộc tuýp hỏi gì đáp nấy, nhưng bị hỏi nhiều cũng thấy phiền. Chẳng quá nửa ngày, dù Hoa Thanh có mỏi miệng hỏi đến đâu, cũng không thể khiến Thất Diệp hé răng thêm nửa lời.

"Khoảng hai canh giờ nữa là đến trấn Tương Minh rồi. Trấn này lớn lắm. Ở Tương Minh nhà nhà đều làm nghề buôn lụa. Ngay cả y phục Nữ Đế Thương Quốc mặc trên người cũng là sản vật nơi đây. Tuy nhiên, điều này chưa là gì cả. Nổi tiếng nhất ở đây chính là mỹ nhân Tương Minh cơ, ha hả..." Nói đoạn, Hoa Thanh phẩy phẩy chiếc quạt xếp trước mặt Thất Diệp vài cái, ra vẻ đắc ý, cười trêu chọc: "Thất Diệp công t.ử cũng nên cẩn thận đấy. Sư Sư là người rất đào hoa. Đừng để mấy tiểu công t.ử xinh đẹp ngoài kia cướp mất nàng ấy nhé."

Thất Diệp buông quyển sách trên tay xuống, nhìn Trần Thanh Sư. Hắn thầm nghĩ: Có người muốn cướp món đồ chơi của hắn, điều này tuyệt đối không được phép! Hắn nheo mắt, quay sang hỏi Trần Thanh Sư: "Đào hoa là cái gì?"

Trần Thanh Sư lườm Hoa Thanh một cái. Nàng chưa kịp mở lời, Hoa Thanh đã đắc ý giải thích: "Chính là sẽ có rất nhiều tiểu công t.ử tranh giành nàng ấy với ngươi đấy." Nhìn biểu cảm của Thất Diệp là biết ngay hắn đã sập bẫy.

Thất Diệp nhìn Trần Thanh Sư, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân một lượt. Món đồ chơi của hắn tốt như vậy, chắc chắn rất nhiều người cũng thèm muốn. Nhưng mà, điều này là tuyệt đối không được phép! Hắn thầm nghĩ, nếu kẻ nào dám đến cướp, hắn sẽ bẻ gãy tay kẻ đó.

Hoa Thanh cười gian tà, vừa phe phẩy quạt xếp vừa hừ hừ một điệu hát với tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Trần Thanh Sư cười khẩy: "Hoa cô nương cẩn thận hoa đào lại nát bét ra đấy. Chưa kịp gặp tiểu công t.ử xinh đẹp nào thì đã bị các cô nương xinh đẹp khác cướp mất rồi."

Nụ cười trên mặt Hoa Thanh cứng đờ. Nhưng nàng ta làm ngơ, lại tiếp tục hừ hừ điệu hát nhỏ.

...

Quả nhiên, khoảng hai canh giờ sau, đoàn xe đã tiến vào trấn Tương Minh. Sự phồn hoa của thị trấn này thậm chí chẳng hề kém cạnh Phác Tường Thành. Chỉ nhìn y phục của bá tánh qua lại trên đường cũng đủ thấy sự trù phú, giàu có của nơi đây.

Đúng như lời Hoa Thanh nói, thị trấn này quả thực sản sinh ra nhiều mỹ nhân. Các thiếu niên dạo bước trên phố, người này còn đẹp hơn người kia. Vì Đồng Trạch Nam cưỡi ngựa đi suốt chặng đường, không ít thiếu niên xinh đẹp liên tục liếc mắt đưa tình với nàng ta, thể hiện sự mến mộ. Vừa nhiệt tình lại vừa phóng khoáng.

Trần Thanh Sư cau mày. Nàng gọi đại đương gia lại, nhỏ giọng dặn dò vài câu. Liền thấy đại đương gia lộ vẻ tiếc rẻ, bước đi xa với vẻ cam chịu. Đợi khi ả quay lại, trên tay đã có thêm vài chiếc nón vành có rèm lụa mỏng màu trắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Sư (nữ Tôn) - Chương 53: Chương 53 | MonkeyD