Thành Thân Với Oan Gia - Chương 1

Cập nhật lúc: 07/09/2026 04:00

Người mang hôn ước với ta vốn là vị thiếu tướng quân trẻ tuổi nhất trong triều, Từ Lăng.

Ta và hắn quen nhau từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên, có thể xem là một đôi thanh mai trúc mã.

Hắn ở ngoài sa trường chinh chiến, lập công kiếm quân công, còn ta ở trong thành thay hắn quản lý việc làm ăn và các cửa hàng.

Nửa năm trước, hắn phụng mệnh thiên t.ử xuất chinh.

Trước lúc lên đường, chúng ta đã hẹn với nhau rằng đợi đến ngày hắn khải hoàn trở về, hai người sẽ chính thức thành thân.

Từ đó, ta cũng dần lui khỏi những nơi đông người, không còn xuất đầu lộ diện, chỉ để lại mọi chuyện liên quan đến hôn sự cho hắn tự mình chuẩn bị.

Trong khoảng thời gian nửa năm ấy, ta còn tự tay thêu một bộ áo cưới, chỉ chờ ngày khoác lên người để bước vào cửa Từ gia.

Thế nhưng ngày Từ Lăng trở về, người hắn mang theo lại là một nữ t.ử đang mang thai.

Mà nữ t.ử ấy không phải ai xa lạ, chính là đích muội của ta, Liễu Như Yên.

Lúc này, nàng đang ngồi trong xe ngựa của phủ tướng quân, một tay ôm lấy bụng.

Cả người nàng nép sát vào lòng Từ Lăng, dáng vẻ vừa e lệ vừa thân mật.

Từ Lăng vòng tay ôm nàng từ phía sau.

Hắn ngồi trên cao nhìn xuống, chỉ lạnh nhạt nói với ta một câu.

“Thật sự xin lỗi.”

Người ngoài chỉ cần nhìn qua cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Phụ mẫu đứng bên cạnh càng chột dạ, ngay cả nhìn thẳng vào mắt ta cũng không dám.

Ta từng cảm thấy rất khó hiểu.

Liễu Như Yên từ nhỏ vốn là người náo nhiệt, tính tình ồn ào, sao có thể đột nhiên muốn đến Bạch Vân Am thanh tu suốt nửa năm?

Bây giờ nghĩ lại, ta mới hiểu.

Hóa ra nàng mang theo khát vọng theo đuổi tình yêu của trưởng tỷ, mà người nàng muốn theo đuổi lại chính là tỷ phu tương lai của mình.

Nhìn vẻ mặt của phụ mẫu lúc này, rõ ràng bọn họ đã biết tất cả từ lâu.

Hai người họ cùng nhau giấu ta, bởi vì thương yêu đứa con gái út nên thậm chí còn đứng về phía nàng, mặc cho nàng qua lại với vị tỷ phu đã có hôn ước cùng ta.

“Từ Lăng.”

Ta không cam lòng bị đuổi đi như vậy.

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của hắn rồi cất tiếng.

“Ngày trước, chính ngươi là người đến Liễu gia cầu thân.”

“Cũng là chính ngươi nắm tay ta, nói rằng đời này sẽ không phụ ta.”

Có lẽ ánh mặt trời hôm ấy quá mức ch.ói chang, khiến ta nhìn thấy trong mắt hắn thoáng qua một tia d.a.o động.

Ánh mắt hắn dường như còn cố ý tránh né ánh nhìn của ta.

“Lúc trước ta còn nhỏ, chưa hiểu rõ bản thân rốt cuộc muốn cùng ai sống hết một đời.”

Ta nhìn hắn, giọng nói không khỏi cao lên.

“Vậy bây giờ ngươi đã hiểu rồi sao?”

“Còn ta thì sao?”

“Ta đã vô duyên vô cớ chờ đợi ngươi suốt năm năm.”

“Suốt năm năm ấy, ta vì ngươi mà bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội, đến cuối cùng ngay cả hạnh phúc của chính mình cũng chẳng có!”

Nỗi chua xót dâng lên tận cổ họng, nhưng ta cố gắng nuốt ngược nước mắt xuống.

Ta giữ thẳng lưng, tiến thêm một bước về phía hắn.

“Năm năm.”

“Ngươi có biết trong năm năm qua, ta đã làm bao nhiêu chuyện cho Từ gia không?”

“Ngay cả bộ áo giáp ngươi đang mặc, thứ đã theo ngươi ra chiến trường và cùng ngươi trở về trong vinh quang, cũng là do ta bỏ công sức chuẩn bị.”

“Ngươi nghĩ chỉ cần nói vài câu rồi phủi tay đuổi ta đi là xong sao?”

“Không thể nào!”

“Làm càn!”

Phụ thân vốn đứng bên cạnh như thể chẳng liên quan gì đến chuyện này, lúc này lại lên tiếng quát mắng ta.

“Tướng quân vừa lập đại công, lại còn là cháu ruột của hoàng hậu.”

“Hiện giờ trong kinh thành, có ai gặp hắn mà không phải nể hắn ba phần?”

“Bây giờ hắn đã đích thân đến đây từ hôn, coi như vẫn chừa cho ngươi chút thể diện.”

“Ngươi còn dây dưa mãi làm gì?”

“Đừng vì chuyện của mình mà liên lụy đến Liễu gia!”

Từng lời ông ta nói ra đều lạnh lùng đến mức khiến người ta đau lòng.

Ta thật sự không thể tưởng tượng nổi, người đang đứng trước mặt mình có thật sự là phụ thân, người đáng lẽ phải đứng ra đòi lại công bằng cho nữ nhi hay không.

Ta không buồn để ý đến ông ta.

Ta cố kìm nước mắt, quay đầu nhìn mẫu thân.

“Mẫu thân cũng nghĩ như vậy sao?”

Mẫu thân chỉ lặng lẽ quay mặt sang hướng khác, hoàn toàn không muốn nói chuyện với ta.

Liễu Như Yên thấy vậy liền dựa sát hơn vào lòng Từ Lăng, khóe môi cong lên đầy đắc ý.

“Tỷ tỷ cần gì phải tự làm mình mất mặt như vậy?”

Từ Lăng đang ngồi trên xe ngựa cũng lạnh lùng lên tiếng.

“Ta đã quyết định để Liễu Như Yên làm chính thê, tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu thiệt.”

“Ngày mai ta sẽ vào cung xin hoàng thượng ban hôn.”

“Liễu Trì Tuyết, ngươi đừng cố lấy trứng chọi đá.”

Nói xong, hắn kéo dây cương, không cho ta thêm bất kỳ cơ hội nào để lên tiếng rồi thúc ngựa rời đi.

Liễu Như Yên được đám nha hoàn vây quanh.

Nàng cố ý đưa tay vuốt ve bụng, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn về phía ta.

Phụ mẫu ta chứng kiến cảnh ấy cũng chẳng hề có phản ứng gì, cứ như tất cả đều là chuyện hiển nhiên.

Ta nhìn một màn trước mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, ngoài cảm giác buồn cười, ta chẳng còn biết phải làm gì khác.

Một đám người khoác trên mình những bộ quần áo hoa lệ.

Nhưng nhìn thế nào cũng chẳng thấy được chút tình người.

Ý chỉ từ hôn được ban xuống đúng vào ngày Từ Lăng và Liễu Như Yên định thân.

Cùng lúc đó, hoàng hậu còn truyền đến một đạo khẩu dụ.

Bà ta nghe nói trong lúc Từ Lăng đến từ hôn, ta đã gây khó dễ cho hắn.

Vì vậy, bà cố tình phái một vị chưởng sự nhất phẩm đến trước mặt mọi người để răn dạy ta.

Ý tứ chẳng gì khác ngoài việc muốn ta an phận làm một nữ t.ử, biết rõ bổn phận của mình, đừng mơ tưởng đến những thứ vốn không thuộc về mình.

Trong phút chốc, vô số ánh mắt đồng loạt hướng về phía ta.

Có ánh mắt chế giễu.

Có ánh mắt thương hại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thành Thân Với Oan Gia - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD