Thanh Thanh Mạn - Chương 9
Cập nhật lúc: 03/09/2026 08:05
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị Bùi Dật nắm tay dẫn thẳng ra khỏi Thẩm phủ, lên xe ngựa.
Chỉ để lại phụ thân, mẫu thân và Thẩm Minh Nguyệt đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
13
Bùi Dật lại đưa ta đến cung quý phi.
Tuy trong lòng ta vẫn cảm thấy đến cung quý phi chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Nhưng Bùi Dật nói không sai. Nếu tiếp tục ở lại Thẩm gia, chưa biết chừng trước ngày thành thân lại xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng lần này trở lại cung quý phi, ai nấy nhìn thấy ta đều tươi cười niềm nở.
Ta không khỏi cảm thán trong lòng.
Quả nhiên, có chỗ dựa rồi thì mọi chuyện đều khác.
Cho đến khi quý phi gọi ta sang uống trà.
Trong lòng ta thấp thỏm bất an, chỉ sợ mình sơ suất phạm lỗi, bị bà bắt bẻ, cuối cùng không làm được hoàng t.ử phi, lại phải trở về cái hang ma quỷ Thẩm gia kia.
Nhưng đến khi bước vào điện, ta lại cảm thấy bà dường như chẳng đáng sợ đến thế.
Thấy ta rụt rè co rúm như con rùa, bà bỗng bật cười.
“Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, người không biết còn tưởng bổn cung muốn ăn thịt ngươi đấy.”
“Lại gần một chút, để bổn cung nhìn kỹ xem nào.”
Ta ngoan ngoãn bước tới, nhưng vẫn chẳng dám thở mạnh.
Bà bất đắc dĩ lắc đầu, bảo ta ngồi xuống uống trà.
Ngày hôm ấy, ta ngồi cùng bà uống trà suốt cả buổi chiều.
Rõ ràng ban đầu ta còn dè dặt, chỉ dám nhấp từng ngụm nhỏ.
Vậy mà chẳng biết từ lúc nào, ta lại có thể ngồi trước mặt quý phi cười đến thoải mái, chẳng còn chút câu nệ.
Quý phi nói, năm đó muội muội ta căn bản không hề va chạm với bà.
Chẳng qua là Bùi Dật cầu xin bà đưa ta vào cung làm nữ sử, để ta có thể rời xa cái hang hút m.á.u Thẩm gia.
Khi ấy, Bùi Dật tuy đã trở về cung được 3-4 năm, nhưng trước sau vẫn chẳng thân thiết với bà.
Khó khăn lắm chàng mới mở lời cầu xin bà một chuyện, bà đương nhiên đồng ý.
Thế nhưng Bùi Dật lại nhất quyết nói phải kiếm cho ta một “tội danh”, nếu không, chuyện tốt được vào cung làm nữ sử này chưa chắc đã đến lượt ta.
Ta thầm cảm thán trong lòng.
Bùi Dật quả nhiên thông minh.
Nếu năm đó chỉ đích danh muốn ta vào cung, e rằng phụ thân và mẫu thân sẽ lập tức nhường “việc tốt” này cho Thẩm Minh Nguyệt.
Quý phi lại thở dài.
Bà nói thật ra bà nhìn ra được tính tình ta vốn rất tốt, chỉ vì muốn tự bảo vệ mình nên mới biến bản thân thành một con nhím đầy gai.
Bà từng nghĩ đủ mọi cách để những tiểu tỳ nữ bên cạnh chủ động đến gần, khuyên nhủ và bầu bạn với ta.
Đáng tiếc, ta lúc nào cũng mang dáng vẻ cự tuyệt người khác từ ngoài ngàn dặm.
Sau đó, trái lại còn dần thân thiết với Bùi Du.
Khi ấy, bà từng tìm Bùi Dật, nói rằng chàng vất vả đưa ta vào cung, cuối cùng lại may hỉ phục cho huynh đệ khác.
Bùi Dật chỉ thản nhiên nói, nếu Bùi Du thật sự là lương nhân của ta, chàng cũng cam lòng nhường lại.
Nhưng sự thật chứng minh, Bùi Du chẳng qua chỉ là một kẻ tầm thường.
Không biết thưởng thức cành mai ngạo nghễ nở giữa trời đông giá rét, cũng chẳng đủ sức bảo vệ cảnh đẹp ấy.
Ta hỏi Quý phi:
“Vậy nương nương chưa từng nghĩ đến chuyện trải đường cho Bùi Dật sao?”
Bà bật cười khinh khỉnh.
“Trải đường? Dùng hôn sự để trải đường cho nó? Bắt nó cưới một nữ t.ử mình không yêu, ngày ngày bốn mắt nhìn nhau, cùng sống hết quãng đời còn lại?”
“Thật chẳng ra gì, bổn cung không thích.”
“Đường của nó, tự nó chọn. Bổn cung chỉ cần cho nó sự giúp đỡ khi nó cần là đủ.”
Không chút che giấu, thẳng thắn quang minh.
Trong lòng ta bất giác dâng lên mấy phần ngưỡng mộ.
Ta và quý phi cứ trò chuyện mãi, chẳng biết từ lúc nào, trà trên bàn lại biến thành rượu.
Nói chuyện đến tận đêm, ta còn nhìn thấy Bùi Dật tới đón mình.
Hai má ta đỏ hồng vì men say, chỉ tay vào chàng, cười đến chẳng chút kiêng dè.
“Chàng... tiểu nhân... còn nói cái gì mà ta giúp chàng... rõ ràng chàng đã thầm thương trộm nhớ ta từ lâu.”
“Quý phi là người thẳng thắn như vậy... sao lại sinh ra một con hồ ly như chàng chứ?”
Chàng nói:
“Nàng say rồi, ta đưa nàng về.”
Ta lắc đầu.
“Không say. Ta đang nằm mơ thôi. Người lạnh lùng cô độc như Bùi Dật... sao có thể đích thân đến đón ta được?”
Ta lại đưa tay véo mặt chàng, cười khan hai tiếng.
“Hơn nữa... sao chàng ấy có thể cười dịu dàng đến vậy chứ?”
Chàng khẽ nói:
“Có lẽ bởi vì năm xưa, nàng từng thắp lên một ngọn đèn ấm áp trong lòng chàng ấy.”
14
Của hồi môn của ta gần như đều do quý phi một tay lo liệu.
Bà nói đó là phần thưởng dành cho ta sau ba năm làm nữ sử bên cạnh bà.
Thẩm gia gửi thư tới, nói rằng nếu ta không trở về, bọn họ sẽ không chuẩn bị của hồi môn cho ta, còn muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta.
Bùi Dật thuận thế tìm trưởng công chúa, để bà nhận ta làm nghĩa nữ.
Thế nhưng đến ngày đại hôn, cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Thẩm Minh Nguyệt mặc một thân hỉ phục, chặn ngay trước kiệu hoa đưa ta xuất cung.
Nàng nói trong sạch của mình đã bị Bùi Dật hủy hoại, trong bụng còn mang cốt nhục của chàng, cầu xin ta cho phép nàng vào phủ làm trắc phi.
Ta và Bùi Dật nhìn nhau, đồng thời cau mày.
Chẳng cần nghĩ kỹ cũng biết mưu kế này hẳn là dùng chân mà nghĩ ra.
Ta khẽ thở dài.
“Thẩm Minh Nguyệt, muội nhất định phải lấy danh dự của cả Thẩm phủ ra đ.á.n.h cược sao?”
Nàng nước mắt lưng tròng, chỉ vào một tiểu tư có dung mạo thanh tú.
“Người lấy danh dự Thẩm phủ ra đ.á.n.h cược rõ ràng là tỷ tỷ. Tỷ trước sau quyến rũ tam điện hạ và ngũ điện hạ, lại còn tư thông với người khác, giấu giếm ngũ điện hạ. Đây là trọng tội phải c..h.é.m đầu.”
“Cầu xin ngũ điện hạ nể mặt ta mà tha cho tỷ tỷ, tha cho Thẩm phủ.”
