Thanh Xuyên: Cuộc Sống "cá Mặn" Nơi Hậu Cung - Chương 119
Cập nhật lúc: 04/02/2026 03:02
Ngọc Toàn tiến lên khuyên nhủ: "Nương nương, người bớt giận, nô tỳ nghe nói người đang thả diều chắc là Thư Tần và Ngũ Cách Cách ạ."
Dẫu nói vị phần của Quý phi cao hơn bậc Tần hai cấp, nhưng Thư Tần chủ t.ử không hề phạm lỗi, bản thân nàng lại đang có sủng, dưới gối còn có Thập nhị A Ca, không thể xem thường.
Hơn nữa, Ngũ Cách Cách là do Thái hậu nương nương nuôi dưỡng, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, thật không tiện đi ngăn cản người ta rồi nói không cho phép thả diều.
Những điều này chẳng cần Ngọc Toàn nói thì Đồng Quý phi cũng có thể nghĩ tới, nhưng chính vì vậy mà cô ta càng nghĩ càng thấy tức giận, thân là Quý phi thì có ích gì, ngay cả một bậc Tần nho nhỏ cũng không thể xử phạt được.
Dịch Dao đi theo tiểu Bảo An chạy suốt cả một buổi sáng, cảm thấy thể lực đã cạn kiệt, nhưng tiểu Bảo An đang chơi rất vui vẻ, nói thế nào cũng không chịu về.
Không còn cách nào khác, nàng đành bảo mấy tiểu thái giám dựng một cái lều che nắng đơn giản ở đây, mang hết thiện thực tới đây, coi như là một buổi dã ngoại.
Khang Hy dẫn theo Thái t.ử từ bên ngoài về, vừa mới xuống xe ngựa, Thái t.ử đã chỉ tay lên bầu trời mà reo lên: "Hoàng a mã, là Ngũ muội muội, tối qua Ngũ muội muội có mời nhi thần đi thả diều ạ."
Nhìn thấy sự khao khát trong ánh mắt của Bảo Thành, Khang Hy cũng không nỡ nói lời từ chối. Hai ngày nay Bảo Thành đi theo ông tuần tra các nơi, quy củ nghiêm túc như một người lớn thu nhỏ, cũng thật làm khó cho đứa trẻ rồi.
Khang Hy với tấm lòng người cha bao la liền đưa Thái t.ử đi thẳng về phía vị trí của hai con diều.
Ông phong trần mệt mỏi từ bên ngoài về, vừa nhìn qua đã thấy Ngũ Cách Cách đang cầm cuộn dây diều chạy qua chạy lại trên bãi cỏ, còn người làm mẫu thân như Triệu Giai thị thì đang ngồi trong lều che nắng, một tay giữ cuộn dây, thỉnh thoảng giật một cái, tay kia thì nhàn nhã ăn bánh điểm tâm và trái cây trên bàn.
"Ngươi cũng thật biết tận hưởng!" Khang Hy hừ lạnh một tiếng.
> Lời tác giả:
> Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tặng vé và tưới dung dịch dinh dưỡng cho mình nhé!
> Cảm ơn bạn "Phòng nha đầu" đã tặng địa lôi!
> Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, mình sẽ tiếp tục cố gắng!
>
Chương 49
Bóng dáng đột ngột xuất hiện của Khang Hy khiến Dịch Dao giật thảy mình, cuộn dây đang cầm trong tay buông lỏng, rơi xuống đất mà nàng cũng chẳng hề hay biết.
Nàng vội vàng rời khỏi ghế nằm, lúng túng hành lễ: "Tỳ thiếp thỉnh an Hoàng thượng!"
"Bình thân." Khang Hy dùng dư quang liếc xéo nàng một cái, rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế nằm vốn thuộc về Dịch Dao. Trên ghế có lót một lớp nệm thêu mềm mại, được ngăn cách bởi lớp gấm sợi băng, mát rượi chứ không hề bí bách.
Cảm giác còn thoải mái hơn cả chiếc long sàng cứng ngắc của mình, Khang Hy bỗng nhiên không nỡ trả lại chiếc ghế nằm này cho nàng, trong đầu đang cân nhắc tính khả thi của việc bảo Lương Cửu Công khiêng chiếc ghế này về thư phòng của ông.
Dịch Dao nhìn chỗ ngồi của mình bị người ta chiếm mất, trong lòng đầy oán hận, nhưng tình thế ép buộc, nàng cũng không dám nói gì, đành bảo Đông Tuyết đi bưng một chiếc đôn thêu tới, rồi không cam lòng không tình nguyện mà ngồi xuống.
Khang Hy rất có hứng thú chiêm ngưỡng dáng vẻ dám giận mà không dám nói của người phụ nữ trước mặt, tâm trạng rất tốt, bèn hỏi: "Sao lại nghĩ ra việc cùng Ngũ Cách Cách ra đây thả diều?"
Lúc này Dịch Dao mới nhớ tới con diều của mình, nàng đưa bàn tay trống rỗng lên nhìn cuộn dây đã rơi xuống đất và hết sạch dây, nàng vội vàng chạy ra ngoài lều.
Chỉ thấy con diều màu hồng ngũ sắc kia đang như một chiếc lá rụng từ trên không trung rơi xuống, chỉ trong chốc lát đã rơi vào bụi rậm rồi mất hút tăm hơi.
"Con diều của ta!" Nàng lo lắng giậm chân, quay đầu nhìn đám người Đông Tuyết, mặt đầy vẻ bất lực nói: "Mấy người các ngươi cũng không biết đường mà trông coi lấy một chút."
Đám người Đông Tuyết vừa rồi đều hận không thể rúc đầu vào trong n.g.ự.c, ước gì có thể chui xuống đất để không gây chú ý.
Hoàng thượng đã ở đây, bọn họ đâu dám tự tiện hành động, ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể trơ mắt nhìn cuộn dây của chủ t.ử rơi trên đất lăn từng vòng từng vòng cho đến khi chỉ còn trơ lại cái lõi.
Lương Cửu Công nhìn mấy tiểu thái giám ngơ ngác này, khẽ lắc đầu trong lòng. Ngoại trừ Trương Đắc Thọ, mấy đứa còn lại thật quá thiếu tinh ý, lão bèn cất giọng lảnh lót hét lên: "Mấy đứa các ngươi, còn không mau đi tìm lại diều cho Thư Tần chủ t.ử đi."
Lai Phúc vốn đang ngẩn ngơ cuối cùng cũng phản ứng lại: "Chủ t.ử yên tâm, nô tài đi tìm diều về ngay đây ạ."
"Đi đi, đi đi." Dịch Dao vẫy vẫy tay, Lai Phúc liền dẫn theo mấy tiểu thái giám chạy đi.
Tuy rằng con diều đó có hơi xấu một chút, nhưng cũng là do nàng và Ngũ Cách Cách tự tay hoàn thành, nàng còn định sau khi về sẽ cất giữ hai con diều này thật kỹ, đợi Ngũ Cách Cách lớn lên sẽ mang ra trêu chọc con bé cơ mà.
Hầy, giờ cũng không biết có tìm lại được không, xung quanh đây toàn là rừng rậm, e là khó tìm rồi.
Nhìn dáng vẻ ủ rũ của Dịch Dao, thú vui ác quỷ của Khang Hy lại trỗi dậy, ông muốn trêu chọc nàng: "Sao thế, ái phi trưng ra bộ mặt khổ sở này, chẳng lẽ là thấy trẫm đến đây nên không vui?"
Dịch Dao đang nghĩ về con diều, suýt chút nữa bị câu nói này dọa c.h.ế.t khiếp, vội vàng kêu lên: "Oan uổng quá, Hoàng thượng chỉ biết tùy tiện chụp mũ cho tỳ thiếp thôi."
Bàn tay đang ngứa ngáy của Khang Hy không nhịn được mà đưa tới chọc vào khuôn mặt phúng phính của nàng: "Không có sao? Sao trẫm thấy cái vẻ này giống hệt lúc Bảo An hờn dỗi thế nhỉ."
Dịch Dao bực mình, lần nào ông ta không chọc vào mặt thì cũng là nhào nặn má nàng, nàng cứ lo khuôn mặt xinh đẹp của mình sẽ bị nặn thành vỏ bánh bao, mọc ra mười tám nếp gấp mất.
Nhưng nàng lại không thể đưa ra ý kiến phản đối, trong mắt người đàn ông nắm giữ quyền thiên hạ này, e là ông ta cảm thấy mình chọc vào mặt ai thì đó là vinh hạnh của người đó.
"Chẳng phải là do diều bị mất nên tỳ thiếp buồn sao." Dịch Dao nửa thật nửa đùa mà biện minh.
"Chính là cái thứ xấu xí đó?" Khang Hy nhíu mày, những thứ xuất hiện trong cung này không có cái nào không phải là tinh phẩm, không thể có thứ xấu như vậy được, "Trẫm chưa từng thấy con diều nào xấu như thế, lẽ nào là tự ái phi làm?"
Dịch Dao muốn nổ tung vì tức giận trước lời của Khang Hy, nàng lớn tiếng phản bác: "Diều của tỳ thiếp mới không xấu! Hoàng thượng không thấy chúng rất đáng yêu sao?"
Đáng yêu? Khang Hy thực sự không thể dối lòng mà thốt ra hai chữ này được, nhìn dáng vẻ nhe răng múa vuốt của Thư Tần, ông đành im lặng uống trà, thầm nghĩ Thư Tần là phi t.ử của trẫm, vẫn nên nể mặt nàng một chút, không thể làm người ta tức giận đến phát bệnh được.
