Thanh Xuyên: Cuộc Sống "cá Mặn" Nơi Hậu Cung - Chương 147:------
Cập nhật lúc: 05/02/2026 08:01
“Không, không đâu...” Đồng Quý phi cứ ngỡ Hoàng thượng định thu hồi quyền lực trong tay mình, vội vàng biện bạch: “Hoàng thượng, không phải như vậy đâu ạ, thần thiếp hiện giờ đã khỏe rồi, thực sự không phải do vất vả đâu.”
“Nàng sinh bệnh, trẫm xót xa, chỉ tiếc là hậu cung này không có ai có thể san sẻ nỗi lo cùng biểu muội.” Khang Hy dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Đồng Giai thị.
Dừng một chút, ông nói tiếp: “Trẫm đã suy nghĩ kỹ, sẽ chọn từ trong cung ra hai vị lão ma ma có kinh nghiệm đưa đến chỗ nàng để sai bảo, ý nàng thế nào?”
Đồng Quý phi kể từ khi nghe thấy hai chữ “xót xa” thốt ra từ miệng Khang Hy thì cả người như đang bước đi trên bông vải, lâng lâng nhẹ bẫng.
Lúc này nghe lời Hoàng thượng, làm sao cô ta có thể không tán thành, lập tức đáp ngay: “Hoàng thượng thật tốt với thiếp, bên cạnh thần thiếp đúng là đang thiếu người tài giỏi, Tống ma ma tuổi tác đã cao, thiếp cũng đang định để bà ấy ra ngoài dưỡng lão. Mà hai nha đầu Ngọc Toàn và Ngọc Cơ vẫn chưa thể một mình đảm đương mọi việc, nay có ma ma Hoàng thượng ban cho, thật là tốt quá rồi!”
Đồng Giai thị lúc này thực sự vui mừng, chỉ cần Hoàng thượng không nâng đỡ các phi tần khác lên là cô ta thấy hạnh phúc rồi. Huống chi lần này vì thương xót cô ta mà người còn đặc biệt phái ma ma tới hầu hạ.
Khang Hy nhìn dáng vẻ hân hoan đón nhận hai vị ma ma của Đồng Giai thị, hài lòng nhấp một ngụm trà Long Tỉnh Tây Hồ, hương trà lan tỏa, quả nhiên là trà ngon.
Ông gửi ma ma tới không chỉ muốn họ trông chừng Đồng Giai thị, mà đồng thời còn để bảo vệ cô ta. Biểu muội tuy có chút tâm tư nhưng vẫn còn quá nông cạn, sơ sẩy một chút là dễ bị những kẻ có mưu đồ khác dỗ dành ngay.
Chưa nói đâu xa, ngay như Ô Nhã thị trong cung của cô ta đã không phải hạng đơn giản. Tuy Ô Nhã thị hiểu chuyện, biết điều, ôn thuận cung kính – những điểm này rất hợp ý ông nên ông có sủng ái vài phần – nhưng cũng phải thừa nhận rằng Ô Nhã thị tâm cơ hơn biểu muội nhiều.
Những nghi vấn của Dịch Dao
Sau khi nghe tin về kết cục của Đổng thị, Dịch Dao vội vàng chạy đi chia sẻ tin mừng này với Thanh Lan. Nếu luận xem trong cung này ai ghét Đổng thị nhất, Thanh Lan chắc chắn xếp trong top hai.
Bởi lẽ khi Bát A ca còn trong bụng, vì Đổng thị mà suýt chút nữa đã không giữ được.
Còn về vị trí còn lại trong top người ghét Đổng thị, Dịch Dao cảm thấy chính là kẻ chủ mưu đứng sau vụ này. Nếu không phải vì hận Đổng thị, sao kẻ đó lại bày ra một cục diện lớn như vậy để cuối cùng bắt Đổng thị gánh tội thay?
“Tuy rằng Đổng thị nhận kết cục như vậy khiến muội vui mừng, nhưng nếu bảo Đổng thị chính là chủ mưu vụ này thì muội không tin.” Dịch Dao thản nhiên nói.
Khoan hãy nói Đổng thị có cái đầu đó hay không, chỉ riêng cục diện này mà xét thì chủ yếu nhắm vào Thập nhị A ca và Thái t.ử. Đổng thị vốn không con, không cái, lại không có sủng ái, dù muội và Thập nhị A ca có bị phế thì Đổng thị có lợi lộc gì đâu? Có đáng để cô ta mạo hiểm lớn như vậy để bày ra trò này không?
Chưa kể từ sau đợt đại phong năm Khang Hy thứ mười sáu, Đổng thị không còn ngang ngược như trước, có thể nói là đã biết khép mình làm người rồi.
So với Đổng thị, thực tế Dịch Dao nghi ngờ Mã Giai thị và Nạp Lạt thị hơn. Ngay cả Ô Nhã thị và Quách Lạc La thị cũng nằm trong danh sách nghi vấn của nàng, bởi hai người này cũng đang có sủng, hạ bệ được Thập nhị A ca thì nàng cũng coi như bị phế, tính ra bọn họ đều có lợi.
Thanh Lan cũng bật cười, từ khi biết chuyện của Đổng thị, tâm trạng cô luôn rất tốt. Nếu không vì đã có Bát A ca khiến hành sự phải dè chừng nhiều, cô đã sớm đích thân đối phó Đổng thị rồi, đâu để cô ta sống thoải mái mấy năm qua.
“Điều khiến ta vui không chỉ có chuyện của Đổng thị, muội nghe gì chưa, Hoàng thượng xót Đồng Quý phi nên đã đưa hai vị ma ma tới hầu hạ đấy.” Thanh Lan nhấn mạnh hai chữ hầu hạ với giọng đầy ẩn ý.
“Muội biết chứ.” Hoàng thượng và Đồng Quý phi cũng chẳng định giấu giếm, tin tức trong cung đương nhiên lan rất nhanh. Huống hồ, Đồng Quý phi còn coi việc này như vốn liếng để khoe khoang.
Theo cách nhìn của Dịch Dao, e rằng Hoàng thượng đang bất mãn với kết quả quản lý cung vụ của Đồng Quý phi. Nếu có nhân tuyển thích hợp, có lẽ Hoàng thượng đã trực tiếp đưa một người khác lên để chế ước Đồng Giai thị rồi.
Thế nhưng hiện tại bậc Tần có tới tám người, lôi bất kỳ ai ra để cùng Đồng Quý phi quản lý cung vụ đều không ổn. Mà nếu để tất cả cùng nhúng tay vào thì người quá đông, chỉ sợ sẽ càng thêm loạn.
Chẳng còn cách nào, Khang Hy đành phải dùng chiêu khác, đưa người của mình đến bên cạnh Đồng Giai thị để phòng hờ cô ta làm chuyện ngu ngốc.
Dịch Dao không khỏi cảm thán, làm Hoàng thượng này đúng là chẳng dễ dàng gì! Không chỉ ở tiền triều phải tranh luận với đám lão thần, ngày đêm xử lý chính vụ, mà còn phải lo lắng hậu cung bốc hỏa. Nghĩ lại hồi Hiếu Chiêu Hoàng hậu còn tại thế, ông ta thong dong biết bao.
“Cũng chỉ có hạng ngu ngốc như Đồng Quý phi mới coi việc đó là vốn liếng để khoe khoang.” Thanh Lan chán ghét sự khoe mẽ của Đồng Giai thị những ngày qua đến tận cổ, cô hiếm khi rời khỏi cung Trường Xuân vì sợ chạm mặt cô ta.
Thở dài một tiếng, Thanh Lan nói tiếp: “Dù sao thì đối với hạng người như Đồng Quý phi, có hai vị ma ma có năng lực lại không hại mình bên cạnh cũng là chuyện tốt, tránh để bị kẻ khác mượn gió bẻ măng mà bản thân còn không biết.”
Quyết định của Dịch Dao
Dịch Dao tán đồng với nhận định này. Nhắc đến ma ma, nàng nhớ lại hồi mới sinh Ngũ Cách cách, Hoàng thượng cũng ban cho nàng hai vị ma ma.
Trong đó Lâm ma ma đã theo Ngũ Cách cách đến cung Ninh Thọ, còn Phương ma ma vẫn ở lại cung Khải Tường. Thế nhưng bà ấy dường như đang sống cuộc đời dưỡng lão, ngoài việc dạy bảo quy củ cho cung nữ thì hiện giờ gần như không màng tới sự đời.
Nghĩ lại, Dịch Dao cảm thấy mình quá lỗ vốn. Tại sao lúc đó nàng không nghĩ đến việc lôi kéo Phương ma ma thật tốt? Đó là một lão ma ma đã kinh qua bao thăng trầm chốn cung đình.
Khoan nói chuyện khác, chỉ riêng những góc khuất thâm độc chốn thâm cung mà bà ấy từng trải qua hay chứng kiến thôi chắc cũng đầy mấy sọt rồi. Nếu có thể nhận được sự chỉ điểm chân thành của bà, đối với nàng hay với cung Khải Tường đều là chuyện đại hỷ.
Dịch Dao cảm thấy mình phải tìm cách khiến Phương ma ma toàn tâm toàn ý làm việc cho mình, dù không được thì có được vài lời nhắc nhở từ bà cũng là tốt rồi.
Nghĩ ra rồi, chính là Thập nhị A ca.
Lâm ma ma theo hầu Ngũ Cách cách, vậy Phương ma ma sau này sẽ hầu hạ Thập nhị A ca. Phương ma ma đã lăn lộn trong cung nhiều năm, những cách thức thông thường sợ là không làm bà ấy cảm động được.
Chi bằng để bà ấy đi hầu hạ Thập nhị A ca, xét về mặt tình cảm hay lợi ích lâu dài thì đối với Phương ma ma đều có lợi, không lo bà ấy không tận tâm.
Hơn nữa, nàng cũng không thể lúc nào cũng mang Thập nhị A ca bên người, khó tránh có lúc sơ hở, dễ bị kẻ xấu lợi dụng. Nếu có Phương ma ma trung thành hộ chủ, sự an nguy của con trai nàng sẽ có thêm vài phần bảo đảm.
