Thanh Xuyên: Cuộc Sống "cá Mặn" Nơi Hậu Cung - Chương 72
Cập nhật lúc: 02/02/2026 00:02
Thừa Càn vốn chẳng rộng lớn gì, huống hồ ngay trong tẩm cung của mình, Đồng Giai thị chưa từng có ý định che giấu điều gì nên những động tĩnh ở chính điện tuy Ô Nhã thị không rõ ngọn ngành nhưng qua những âm thanh vọng lại nàng cũng đoán được đến bảy tám phần, bởi lẽ trong cung đang lan truyền râm ran tin đồn Hoàng thượng muốn lập Nữu Hỗ Lộc thị làm Kế hậu, thử hỏi Đồng Giai thị làm sao có thể vui vẻ cho được. Ô Nhã thị cẩn trọng xoa bụng mình, chỉ hy vọng Hoàng thượng có thể nể mặt đứa trẻ này mà thăng vị cho nàng, nàng vuốt ve cái bụng còn chưa lộ rõ, trên mặt nở nụ cười hiền dịu khiến tiểu cung nữ vào đổi trà giật mình một phen, cảm thấy sống lưng lạnh toát, vội vàng thay nước ấm rồi lui ra ngoài ngay lập tức. Cùng lúc đó, Vương Giai thị phong phong hỏa hỏa chạy vào, nhìn thấy hai người kia đang thong thả thưởng trà dùng điểm tâm liền nói một tràng dài trách cứ rằng thật phục hai người họ, tin tức trong cung đã sôi sục như thế mà vẫn ngồi yên cho được. Dịch Dao nhón một miếng điểm tâm trên bàn nhét vào miệng Vương Giai thị, bảo nàng ngồi xuống nghỉ ngơi vì mồ hôi đã nhễ nhại đầy người, nhìn thôi cũng thấy khó chịu. Vương Giai thị nuốt chửng miếng bánh rồi được Thanh Lan rót cho chén trà để khỏi nghẹn, Thanh Lan còn hỏi ý kiến nàng về món bánh mới làm từ tiểu thái giám của Dịch Dao nhưng Vương Giai thị thì chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức, nuốt ực một cái chẳng kịp nếm vị gì. Thanh Lan thở dài chê nàng đúng là phí của trời, còn Dịch Dao thì lắc đầu ví như "trâu gặm mẫu đơn". Vương Giai thị không cam lòng hỏi lại rằng chẳng lẽ hai người không lo lắng chút nào sao, đây là lần đầu tiên Hoàng thượng đại phong hậu cung quy mô lớn, vào cung bao năm vẫn là thứ phi nên ai nấy đều ngóng trông vị phận chính thức. Nàng thở dài vì cha anh chú bác mấy năm nay phần lớn đã hy sinh trên chiến trường bình định Tam phiên, giờ nhà chỉ còn một đứa em trai nhỏ tuổi không gánh vác nổi môn hộ, nếu nàng có địa vị trong cung thì dù không giúp được thực chất cũng có thể tạo chút uy thế trấn giữ. Thanh Lan khuyên nàng nghĩ nhiều cũng vô ích chỉ tổ thêm phiền não, rồi mời nàng nếm thử trà mới năm nay. Vương Giai thị ngồi xuống, lúc này mới chú ý đến đĩa bánh tinh tế trong suốt có rắc quế hoa ngâm mật trên bàn, kinh ngạc hỏi đây là loại bánh gì mà hình dáng đặc biệt thế. Dịch Dao cho biết món này vừa ra lò chưa có tên, nàng định gọi là bánh quế hoa nhưng Thanh Lan chê không nhã nhặn nên nhờ Vương Giai thị nghĩ hộ. Vương Giai thị nếm thử một miếng, cảm nhận được vị mềm dẻo thơm ngọt cùng hương quế thanh tao thì thấy vô cùng thỏa mãn, quên bẵng cả chuyện đại phong. Vương Giai thị còn nhắc Dịch Dao gửi cho Ngũ cách cách ở cung Ninh Thọ vì trẻ nhỏ chắc chắn sẽ thích, Dịch Dao cười bảo con gái mình thì sao nàng quên cho được, dù thường ngày nàng ít khi tặng đồ ăn ra ngoài để tránh thị phi nhưng vì Ngũ cách cách ở chỗ Thái hậu nên mối quan hệ này không thể tách rời, thậm chí nhờ vậy mà nàng còn lấy được không ít thiện cảm của Thái hậu. Lúc này tại cung Ninh Thọ, Ngũ cách cách đang chơi xích đu dưới gốc cây, vừa thấy Đông Nguyệt xách hộp thức ăn tới liền nhanh nhẹn nhảy xuống chạy vào trong, khiến Lâm ma ma và cung nữ đuổi theo không kịp, vừa chạy nàng vừa gọi "Hoàng mã ma" rồi sà vào lòng Thái hậu kêu đói. Cô bé ba tuổi Bảo An nói năng đã rất lưu loát, nhờ được học cả tiếng Mông Cổ, tiếng Hán và tiếng Mãn nên rất có thiên phú ngôn ngữ, Thái hậu nhìn cháu gái mồ hôi nhễ nhại liền âu yếm lau mồ hôi rồi bảo nàng đi rửa tay và thay quần áo trước khi ăn.
