Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 118:"

Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:17

Tô Ma Lạt Cô nói: "Nô tỳ cảm thấy, nói không chừng lại có hiệu quả ạ. Ninh Cách cách vốn luôn biết cách 'trị' Hoàng thượng, ngài ấy lại nhịn đói hai ngày rồi, chắc chắn sẽ không chịu nổi phép khích tướng của Cách cách đâu."

Thái Hoàng Thái hậu thở dài: "Thủy tai là thiên tai, Hoàng đế không cần thiết phải tự trách mình như vậy. Xưa nay, có biết bao bậc Đế vương cũng đành bó tay trước thủy hoạn mà thôi."

Nếu Hoàng đế cứ nhịn đói vài ngày là có thể khiến thiên tai biến mất, thì trong lịch sử số lượng Hoàng đế tuyệt thực chắc đếm không xuể rồi.

Tô Ma Lạt Cô an ủi: "Hoàng thượng tuổi đời còn trẻ, lại ôm ấp hoài bão lớn lao. Trận lũ ở sông Hồn Hà lần này dâng ngập sát T.ử Cấm Thành. Trái với trước đây ngài ấy chỉ ngồi đọc tấu chương báo cáo nơi này nơi kia bị lụt, đây là lần đầu tiên Hoàng thượng tận mắt chứng kiến cảnh lầm than, nên đả kích phải chịu đương nhiên sẽ lớn hơn rất nhiều."

"Ừm, ai gia cũng nghĩ vậy. Phải rồi, bên Khôn Ninh cung thế nào rồi? Cũng không chịu ăn uống gì sao?"

Nhắc đến chuyện này, Thái Hoàng Thái hậu lại thấy nhức đầu. Hoàng thượng bốc đồng thì chớ, Hoàng hậu không những không khuyên can mà còn hùa theo đòi tuyệt thực cùng. Đợi đến lúc cả hai cùng đổ bệnh, sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cặp Đế - Hậu đầu tiên trong lịch sử Đại Thanh c.h.ế.t vì tuyệt thực sao? Bà thực sự không ném nổi cái thể diện này.

Trước đây khi Hách Xá Lý thị mới lên ngôi Hoàng hậu, thấy nàng quản lý hậu cung đâu ra đấy, bà còn cho rằng mình không nhìn lầm người. Nhưng nay bà phát hiện vị Hoàng hậu này dường như quá lụy tình Hoàng thượng. Tuy nói nữ t.ử chung thủy với trượng phu là chuyện tốt, nhưng quá đa tình, để cảm tính lấn át lý trí thì lại là mầm mống tai họa. Tỷ như lần này, thân là Quốc mẫu, đáng lẽ phải làm tròn trách nhiệm khuyên can, vậy mà Hách Xá Lý thị lại đi tuyệt thực theo.

Tô Ma Lạt Cô khuyên giải: "Chủ t.ử, Hoàng hậu nương nương cũng đã khuyên rồi, nhưng Hoàng thượng quyết không nghe nên ngài ấy đành chịu thôi. Hoàng hậu tuổi còn nhỏ, đôi lúc hành xử theo cảm tính cũng là điều khó tránh khỏi."

Thái Hoàng Thái hậu thở dài sườn sượt: "Nhưng ai gia chỉ sợ xảy ra chuyện a! Hoàng thượng là kẻ đa tình đã đủ đau đầu rồi, nay Hoàng hậu cũng là kẻ lụy tình thì càng đau đầu hơn! Dẫu sao hậu cung này đâu chỉ có mỗi mình Hách Xá Lý thị. Ai gia chỉ lo nàng ta bước sai một bước, khiến Hoàng thượng khó xử, lại có lỗi với Sách Ni nơi chín suối!"

Tô Ma Lạt Cô nhẹ nhàng bóp vai cho bà: "Theo nô tỳ thấy, Hoàng hậu nương nương vẫn còn phân biệt được nặng nhẹ. Hơn nữa, chẳng phải vẫn còn có người tọa trấn ở đây sao?"

"Haizz!" Thái Hoàng Thái hậu day day thái dương: "Có phải kiếp trước ai gia nợ nhà Ái Tân Giác La không, để kiếp này phải lao tâm khổ tứ đến bước đường này."

"Phụt..." Tô Ma Lạt Cô nhịn cười: "Biết đâu lại thế thật ạ!"

Thái Hoàng Thái hậu cười mắng yêu: "Ai gia thấy kiếp trước ngươi cũng nợ ai gia thì có! Nên kiếp này mới bị nhốt bên cạnh để hầu hạ ai gia."

Tô Ma Lạt Cô cười đáp: "Nô tỳ cũng nghĩ vậy."

Trong Khôn Ninh cung lúc này là một mảnh tĩnh mịch. Tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên như nện thẳng vào lòng người trong điện. Kể từ lúc thái giám Hứa Trung Toàn bẩm báo "Ninh Cách cách của Đồng phủ đã vào Càn Thanh cung, Ngự thiện phòng cũng đã dâng thức ăn lên", sắc mặt của Hoàng hậu Hách Xá Lý thị liền trở nên vô cùng đáng sợ.

Hồng Sương bưng một bát canh hầm, cẩn thận bước tới: "Nương nương, nếu Hoàng thượng đã dùng bữa rồi, người cũng ăn chút đi ạ. Bằng không lại chẳng có sức mà tức giận nữa."

Hách Xá Lý thị ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lẽo, nhạt giọng hỏi: "Bổn cung tức giận sao?"

"Chuyện này..." Hồng Sương nhất thời ứ họng không biết trả lời thế nào.

Nhũ mẫu Hỉ ma ma đỡ lấy bát canh trên khay, nhỏ nhẹ dỗ dành: "Nương nương, Hồng Sương cũng chỉ có ý tốt thôi. Nó nói đúng đấy ạ, người phải ăn chút gì đó mới có sức lực. Người là Hoàng hậu nương nương, được Hoàng thượng rước vào từ tận Đại Thanh môn, đã tế cáo thiên địa, là Quốc mẫu của Đại Thanh, chẳng ai có thể vượt mặt được người. Vị Cách cách nhà họ Đồng kia, cả kinh thành này ai chẳng biết nàng ta thân thể ốm yếu, sống nay c.h.ế.t mai. Người nhọc lòng vì loại người đó thì không đáng đâu!"

Nhìn thìa canh đưa đến tận môi, Hách Xá Lý thị ngoảnh mặt đi: "Ma ma, người nói xem, nếu cô ta c.h.ế.t, người sống có thể tranh sủng lại người c.h.ế.t không? Cho dù cô ta không còn, Đồng gia chẳng phải vẫn còn một vị Đồng Cách cách nữa sao? Đến lúc đó nhờ vào tầng quan hệ của người đã khuất, Hoàng thượng há chẳng phải sẽ càng sủng ái cô muội muội kia hơn?"

Nàng biết rất rõ mối quan hệ giữa Đồng An Ninh và Hoàng thượng. Bọn họ có thể coi là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư. Hoàng thượng dung túng cho cô ta vô điều kiện, những lời người bình thường không dám nói, Đồng An Ninh lại chẳng hề kiêng dè mà thốt ra. Đôi khi nàng tự hỏi, nếu không nhờ có Mã pháp (Sách Ni), biết đâu Hoàng thượng căn bản chẳng hề muốn lập nàng làm Hậu.

"Ây dô! Nương nương của ta ơi! Người còn nhớ trước khi tiến cung, Sách Ni đại nhân đã dặn dò thế nào không? Chỉ cần người giữ vững tâm thế, vị trí Hoàng hậu này không ai có thể cướp đi được, cho dù là người của Bát Nhĩ Tế Cát Đặc thị cũng không có cửa! Huống hồ gì chỉ là một Cách cách của Đồng phủ!" Hỉ ma ma tiếp tục dùng lời nhỏ nhẹ khuyên nhủ.

Hách Xá Lý thị dường như đã bị những lời này xoa dịu. Nàng khẽ hé miệng, nước canh tươi ngon trôi xuống cổ họng làm phẳng đi sự bứt rứt, phiền muộn trong lòng. Cuối cùng, nàng cũng nhoẻn miệng nở nụ cười đầu tiên trong ngày.

Đám người Khôn Ninh cung thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều vui vẻ ra mặt. Trong lòng thầm nghĩ, chuyến này cả cung có thể kê cao gối mà ngủ rồi, Hoàng thượng và Hoàng hậu cuối cùng cũng chịu ăn uống.

Trở lại Càn Thanh cung.

Khang Hi mang khuôn mặt "thối hoắc" đứng đối diện bàn ăn của Đồng An Ninh, giương mắt nhìn nàng nhóp nhép nhai nuốt.

Cả đại điện ngập tràn hương vị thức ăn thơm phức. Khang Hi cảm giác ngũ tạng lục phủ trong bụng mình đang biểu tình ầm ĩ. Thế nhưng kẻ ngồi trước mặt không những nhắm mắt làm ngơ, mà còn cố tình gắp từng món dứ dứ trước mặt ngài như trêu ngươi.

"Hoàng thượng biểu ca, huynh nhìn miếng thịt ba chỉ này xem. Tỉ lệ nạc mỡ đan xen hoàn hảo, lại còn được bao bọc bởi lớp nước sốt đậm đà kích thích vị giác. Dùng đũa chạm nhẹ một cái là thịt tự tách ra, bỏ vào miệng, phần mỡ béo mà không ngấy, mềm dẻo thơm lừng. Chỉ tiếc là thiếu chút tinh bột ăn kèm. Triệu công công, phiền ngươi bảo Ngự thiện phòng mang lên một đĩa bánh nướng nhé!" Đồng An Ninh tảng lờ khuôn mặt đen sì của Khang Hi, quay sang căn dặn Triệu Xương.

Triệu Xương khó xử đưa mắt nhìn Hoàng thượng.

Cùng lúc đó, trong điện bỗng vang lên một tràng âm thanh: "Ục ục... Rột rột...".

Tiếng kêu vang dội trong không gian tĩnh lặng của đại điện, thậm chí còn đọng lại cả âm vang. Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía Khang Hi.

Sắc mặt Khang Hi thoắt xanh thoắt trắng, sầm mặt gắt: "Nhìn trẫm làm gì, đâu phải bụng trẫm kêu!"

"Ồ!" Đồng An Ninh kéo dài giọng đầy ẩn ý: "Biểu ca à, muội đã hỏi huynh đâu, huynh phản ứng thế này có tính là 'lạy ông tôi ở bụi này' không hả."

Khang Hi phất tay áo: "Trẫm đã nói không phải trẫm rồi cơ mà!"

Ngài vừa dứt lời, lại một tràng "Rột rột, ục ục" nữa vang lên. Lần này thì mọi người đã nghe rõ mồn một nguồn phát ra âm thanh, tất cả đồng loạt quay sang nhìn Triệu Xương đang đứng khép nép cạnh Khang Hi.

Triệu Xương sợ hãi quỳ rạp xuống đất: "Nô tài có tội! Xin Hoàng thượng trách phạt!"

"Rột rột! Ục ục..."

Chắc là do đã bị lộ tẩy, cái bụng của Triệu Xương bắt đầu thả phanh kêu réo ầm ĩ không kiêng dè gì nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.